Tin mới Xem thêm

  • Tô Hoàng một lần ngửa mặt kêu trời

    Tiểu thuyết “Ngửa mặt kêu trời” của nhà văn Tô Hoàng do NXB Hội Nhà văn ấn hành năm 1991. Theo tác giả: “Sách ra quầy chưa bao lâu thì anh Bùi Khởi Giang viết bài này. Thuở ấy, trong những bài nhận xét, phê bình cuốn sách, tôi thích nhất bài của anh Giang. Bởi nó bắt "đúng mạch" người viết và những gì tôi muốn tâm sự với bạn đọc

  • Phạm Công Trứ tâm sự hè

    Mùa phượng ấy đã bùng lên/ Màu hoa của tuổi hoa niên nhớ về/ Đây mùa của những đam mê

  • Tiếng Việt phong phú thật, thay vì trả phí...

    Thuở đi học, chúng tôi được dạy rằng, tiếng Việt thật giàu và đẹp. Không ai phủ nhận điều ấy. Dù vậy, tiếng Việt cũng thật đa nghĩa

  • Cõi người trong truyện ngắn của Elena...

    Từ những góc nhìn sáng tạo, nhà văn Elena Pucillo Truong luôn có ý thức làm mới ngòi bút của mình để đem đến cho người đọc những khoảnh khắc thú vị bất ngờ của hiện hữu. Đằng sau mỗi câu chuyện về những điều tưởng chừng rất nhỏ của mỗi thân phận là những thông điệp về Cõi Người

  • Hoàng Hiền - Làng ăn khói

    Tôi về quê vào mùa gặt, xa quê mười mấy năm bây giờ trở lại, mọi thứ đã khác xa những mùa gặt ngày xưa.

  • Phan Thị Thanh Nhàn & Chuyện đàn bà

    Cô Vân và thằng con trai hai tuổi ở trên tầng năm khu tập thể lắp ghép, cả hai bên cầu thang có tới bốn mươi căn hộ. Vân đi làm suốt cả ngày, không biết ai với ai, nhưng khi lên xuống cầu thang, gặp ai cô cũng chào. Với riêng bà Tư còm trông xe máy mà cô phải gửi xe

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Lê Đạt & độc đáo thơ haikâu

06.02.2018-19:30

 

 

 

Mimôza

 

Nắng tạnh heo mày hoa lạnh

Mimôza chiều khép cánh mi môi xa

 

 

Áo trắng

 

Áo trắng bước bồng bềnh mây trắng

Trời sáng ngần thân phố khỏa xuân

 

 

Vũ ẻn

 

Bãi nổi sông thon chiều vỗ én

Đồi mềm mây lưu thủy mắt thuyền quên

 

 

Tấm chữ

 

Anh rình trắng nghìn trăng nghiêng ngõ mộng

Bước thị thơm chân chữ động em về

 

 

Xin

 

Một chữ xanh nghĩa nhà chưa thuần hóa

Một góc tim hoang tình cả đại ngàn

 

 

Xôlô

 

Tiếng xắc xô cong đoạn tình mưa lụt

Để xôlô buồn khúc ruột xelô

 

 

Bống bống

 

Đừng bống bống giếng tuổi thơ trăng rõi

E lỗi thề xưa chết đuối bỗng hiện về

 

 

Tương tư

 

Vỏ ốc u u gọi mê miền cát ngủ

Trách người tên trùng âm gió tương tư

 

 

Tuổi chín

 

Ngực dự hương đêm thơm mùi tuổi chín

Mắt lá tre đằng ngâm mộng ba giăng

 

 

Vải Thanh Hà

 

Tàu ú còi tu hú kêu vườn đỏ

Tuổi vào ga mùa ủ lửa má vừa

 

 

Tóc phố

 

Chấp chới đèn lên tóc phố

Gáy nêông chiều lả liễu lam bay

 

 

Mộng cũ

 

Tình đổi tiền quầy tim xưa đóng cửa

Mộng cũ dăm đồng Âm phủ gió xua

 

 

Trêu ngươi

 

Mi liễu buông mành

Ngươi cứ trêu xanh

 

 

Mắt bão

 

Mắt chuyển làn mày cau mi chớp giật

Tim đài xanh bão thổi cấp mười hai

 

 

Phá rừng

 

Mộng đầu nguồn nương xuân tình phá rẫy

Rừng trần trơ manh huyền thoại che thân

 

LÊ ĐẠT

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Nguyễn Cường mùa lại về lại hẹn với mai sau

>> Ngô Kim Đỉnh có nửa Bắc Hà

>> Thuận Ánh ướt cả một đời yêu

>> Bùi Nguyễn Trường Kiên cổ tích và em

>> Lê Thanh Vy làm thơ để xưng tội

>> Doãn Minh Trịnh mơ về ngọn lửa

>> Trần Lê Khánh tự do cuối cùng

>> Nguyễn Thuý Quỳnh gửi một nàng Tô Thị

>> Phạm Quang Tiễn & Đất Tổ

>> Trúc Phương lời cầu hôn của gió

>> Phạm Trung Tín chân bước gần mắt ngó xa

>> Như Quỳnh de Prelle nắng trong tuyết

>> Phạm Công Trứ lời thề cỏ may

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.