Tin mới Xem thêm

  • Thiên nhân hợp nhất từ góc nhìn sinh thái

    Trong buổi sơ khai của bất cứ dân tộc hay chủng tộc nào cũng mang nặng tâm thức thần hóa các sức mạnh siêu nhiên mà mình không lý giải

  • Nhà văn Tô Hoài dưới chân núi Xà Phìn

    Trong cánh nhà văn đi “cắm bản” ở Tây Bắc năm ấy duy nhất có Tô Hoài nói được tiếng Mông. Bàn chân ông để thương để nhớ cho

  • Đón tết, đừng quên dưới bóng hoa đào...

    39 năm và mãi mãi về sau, mỗi mùa xuân hoa đào nở, bên hoa đào chúng ta chúc nhau ly rượu mừng, xin đừng quên một mùa hoa đào đã rực đỏ

  • Lê Văn Nghĩa - Ngộ thay tháng chạp

    Sáng nay, nhìn lịch treo tường mới biết đã qua những ngày đầu của tháng 12 âm lịch. Bỗng dưng lẩn thẩn thấy tội nghiệp cho

  • Nguyễn Thụy Anh nhận giải thưởng văn học Nga

    Vào mùng một Tết Nguyên đán Mậu Tuất (16.2.2018), tại trụ sở Hội Nhà văn Nga ở thủ đô Moskva

  • Trương Anh Quốc & Mỗi năm một lần

    Thằng Nam nằm ở bệnh viện, tôi ở lại trông. Nó nằm tuốt luốt tận lầu tám làm tôi lên xuống mệt phờ râu. Không phải là bệnh viện không có thang máy, nhưng đông người quá muốn đi phải chờ lâu. Tôi không thích chờ lâu nên đi bộ. Đi bộ có mệt chút xíu nhưng khỏe người và bù lại ở trên cao tôi nhìn được toàn cảnh thành phố

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Lê Đạt giàn trầu già khua những át cơ rơi

04.10.2017-17:00

 

 

Xưng danh

 

Phó thường dân

                      phố nhỏ vô danh

                                             vô giai thoại

Thành tích

               mấy trang giấy sờn

                                         mấy câu thơ bụi

                                                               núi Vô Sơn

 

 

Quá trình công tác

 

Tôi ghé như thiểu số phụ gia

Vẩy chữ thăng hoa

Thoáng cà cuống chưa đóng lọ

Đừng tìm tôi

              chỗ những ghế ngồi

Hộp thư

           đuôi chớp ngộ đầu ô

 

 

Khuyết điểm

 

Vườn chôm chôm

                mùa khem thèm thòm trái cấm

Vui mồm lắp lẫn

                nhiều kinh kệ không quen

                Amen

 

 

Kết luận

 

Đời tốc hành

                một ga xanh sót lại

Một góc tuổi mải tàu

                        thơ dại mãi

Tìm nhà quên mất số lớn khôn

 

 

Lú lẫn

 

Tuổi lú lẫn ngược nhầm ga trẻ dại

Hay u ơ

          quên mất lối về già

Tha thẩn chữ ngã ba

 

 

Át cơ

 

Anh tìm về địa chỉ tuổi thơ

Nhà số lẻ

             phố trò chơi bỏ dở

Mộng anh hường

                       tim môi em bói đỏ

Giàn trầu già

                  khua

                        những át cơ rơi...

Nhà thơ Lê Đạt

 

 

Thu nhà em

 

Anh đến mùa thu nhà em

Nắng cúc lăm răm vũng nhỏ

Mà cho đấy rửa lông mày

Nông nỗi heo may từ đó

 

Mưa đêm tuổi nổi ao đầy

Đồi cốm đường thon ngõ cỏ

Bướm lượn bay hoa ngày

Tin phấn vàng hay thuở gió

 

Tóc hong mùi ca dao

Thu rất em

               và xanh rất cao

 

 

Quá em

 

Có phải vì quá em

Đứng ngồi

              anh vẫn em đôi mặt

Đứng ngồi

              anh vẫn bặt em xa

Từng thớ thịt

Anh sống em trọn hẹn

Chỉ bóng anh

                   ò e

                       xe Văn Điển

                                        một mình

Anh vẫn hôm em

Phố đời đông động

Cửa đèn

          môi men má nắng

Trời mênh chim

Tu huýt yêu

 

LÊ ĐẠT

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Lê Thuý Bắc vo tròn bóng nắng trong tay

>> Lê Hương mắt thu buồn ngậm đắng gió heo may

>> Lê Huy Quang nâng chén rượu quê sẻ chia im lặng

>> Trương Tuyết Mai đi tìm không gian của mẹ

>> Hoàng Xuân Tuyền ôi cái ngày tai được trả tự do

>> Nguyễn Thị Hạnh Loan cô đơn và lạnh lùng của lửa

>> Nguyễn Minh Khiêm thèm quả đắng

>> Châu Đăng Khoa sinh tử đôi bờ lạnh

>> Xuân Trà lênh loang vệt nắng vẫy chiều

>> Bình Địa Mộc cánh chim bạt gió tung tăng

>> Nguyễn Hồng níu vào chữ để ghìm đau

>> Trần Lê Khánh cây cỏ gỡ giọt mưa bay

>> Tô Minh Yến mưa bẻ khoá lòng đêm

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.