Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Ngọc Hạnh đâu rồi giấc mơ cỏ xanh

    Đấy là bầu trời không còn bình yên/ khi gót chân em giẫm lên chiếc bóng hạnh phúc nhỏ nhoi dưới chân mình/ đâu rồi giấc mơ cỏ xanh

  • “Thay áo” của Trịnh Công Lộc

    Có thể nói, “Thay áo” là một bài thơ viết như không, với câu chữ giản dị mà chân thành, sâu sắc. Mặt khác, những câu thơ ấy cũng chính là những câu thơ gan ruột của Trịnh Công Lộc.

  • Cử nhân thất nghiệp: quá lãng phí nguồn lực

    Thông tin từ Bộ Giáo dục và Đào tạo và Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội mới đây cho biết, hiện có khoảng 200.000 người thất nghiệp

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Hữu Việt đón kiếm vào lòng và mở lá ra

    Tôi gặp/ một con bò kiên nhẫn đứng nhai mưa/ Nó không đứng chơi, trên vai ách nặng/ Mắt rợp buồn chiều đông

  • Khi nhà báo... viết sách

    Là một nghề gắn với viết lách, chữ nghĩa nên không có gì lạ khi nhiều nhà báo viết sách. Nhưng bản chất nghề báo là công việc liên quan đến thông tin nên sách của nhà báo ngoài sự đa dạng còn có một đặc thù riêng là luôn gắn với dòng chảy của thời sự, nhất là dòng thời sự liên quan đến chuyên môn của từng người.

Chân dung Xem thêm

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

  • Hoàng Việt Hằng hẹn gì với những đam mê?

    Nhà thơ Hoàng Việt Hằng đã thử sức qua nhiều thể loại. Chị viết cả truyện ngắn, tản văn và tiểu thuyết. Thế nhưng, trong những trang bản thảo

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Lê Đạt - Mỗi ngày mỗi lớn

28.12.2017-07:00

 

 

MỖI NGÀY MỖI LỚN - GỬI KẾ HOẠCH NHÀ NƯỚC 1956

 

Kinh tế không thể vác ba-lô đi bộ

Hoàn thành kế hoạch hai năm.

Cuộc sống mới cần đi xe lửa

Những chuyến xe tốc hành,

Kiến thiết cho nhanh

Đất nước mười năm xơ xác

Bom đạn cày trên người

Nước mắt soi nụ cười

Rũ máu bước đi kiến thiết

 

Những con đường đã chết

Nghe gọi sống vùng lên,

Vạch cỏ vạch lau đứng dậy

Giơ tay chào những công trường

 

Chúng ta đi nắng lửa cháy lưng,

Chân nẻ toác trên đá rát,

Mồ hôi lấn từng tấc đất,

Tay không nặn những con đường.

 

Cây mọc trên rừng

Rừng không có lối

Chỉ có gió lùa sớm tối

Con vượn leo lên

Con chim bay lên

Ta không là vượn

Ta không là chim

Ta cũng leo lên

Chặt gỗ về làm tà vẹt

Rách da tím thịt

Sốt rét rung giường

 

Cầu sập xuống sông

Nước trôi loang loáng

Đôi bờ cát trắng

Mười năm nhớ nhau

Sóng cả sông sâu

Cầu chìm đáy nước

Tay ta làm cần trục

Nhấc cầu qua sông

Lấy lối cho tầu chạy.

 

Những người hôm nay cầm máy

Hôm qua còn vác cày

Phí bỏ hai bàn tay

Trong nhà thằng địa chủ

Mọi thứ còn bỡ ngỡ

Trên công trường thành thợ

Dắt máy như dắt trâu

Lửa điện lóe trên đầu

Ánh những bàn tay giải phóng

 

Đời dân ta mỗi ngày mỗi lớn

Bước đi từng bước khổng lồ,

Đem những giấc mơ

Biến thành sự thực

Thành bù loong đinh ốc

Gá lắp lại cuộc đời.

 

Thực dân làm mười hai năm

Ta hoàn thành trong bốn tháng

Mỗi ngày thi đua cách mạng

Bằng mấy chục ngày thường

Ta nắm cổ thời gian

Quất cho phi nước đại.

Kéo ngày mai gần lại

Thúc vào lưng cuộc đời

Mở máy đến chân trời cộng sản

 

Tiếng còi rúc gọi trong ánh sáng

Mời tất cả lên tầu.

 

2.1956

LÊ ĐẠT

(Giai phẩm mùa Xuân 1956)  

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.