Tin mới Xem thêm

  • Tống Ngọc Hân & Son môi

    Cái xe Honda quá nặng so với thân hình mảnh dẻ của Vy. Vì thế, càng giãy, Vy càng bị cái xe vùi sâu xuống bùn đất. Vy cố nhoai người lên

  • Truyện ngắn Bảo Ninh: Bội phản

    Tôi viết truyện này lâu rồi, hai ngàn lẻ mấy không nhớ nữa, nhưng nhớ là viết trên tàu hỏa, hay đúng hơn là “nhìn” thấy nó, cốt truyện, hiện thoáng qua cửa sổ toa tàu, rồi về nhà viết. Hồi đó tôi cũng đã lớn tuổi nhưng vẫn hay đi, mà đi đâu đường xa thì thường tàu hỏa chứ không máy bay

  • Ngăn cái ác làm tổn thương thầy thuốc

    Thực tế cho thấy, chỉ trong vài tháng đầu năm nay, tại nhiều bệnh viện trong cả nước đã xảy ra hàng loạt vụ hành hung, lăng mạ y, bác sĩ, cán bộ, nhân viên

  • Ý Nhi & Đợi tàu ngược

    Nhà ga nằm trên một nền đất khá cao, so với nơi đỗ tàu. Đó là một gian phòng hình chữ nhật, có bốn cửa đối diện với nhau, hai cửa để ra tàu và hai cửa cho khách xuống tàu. Các cánh cửa đều có màu xanh biển, màu đồng phục của tất cả các ngôi nhà, công sở, trường học một thời.

  • Ơi cái tuổi trăng tròn làm sao vui sống!

    Nhan đề sách như tiếng kêu, cất lên vừa kịp lúc, nhất là khi dư luận đang băn khoăn không chỉ với cái kết cục không vui của em nữ sinh Song Toàn

  • Phạm Vân Anh đãi quặng thành vàng

    Đọc từ thơ, truyện ngắn, ký, đến nghe những câu chuyện về nhà thơ Phạm Vân Anh trước khi được gặp chị. Để rồi lần đầu tiên tiếp xúc

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Lê Hào niềm mơ bay theo câu hát

11.4.2018-18:20

>> Đời sống cần cánh buồm

 

 

ĐOÀN NGƯỜI ĐI QUA

 

Họ đi qua cánh đồng vào rạng sáng

 

Bên kia là con sông huyền diệu

lục bình chậm rãi, trôi dưới bầu trời sao lập lòe

lòng trổ mùa non non

tím sẫm...

nước mắt phù sa lăn trên tay

đời chưa phải là phù sa bồi tụ!

 

Đàn chim tao tác

đã rời xa những niềm mơ cánh đồng

thanh âm bay ngang khoảng trời hoa gạo nở

màu mây gợn lên nỗi buồn

 

Nhà Sư đã mở đường về phía bình minh

bằng hồi chuông ngân mãi

cánh đồng độ lượng, dẫn đường

 

Và họ đã đi qua màn sương mà lạc mất cánh đồng

họ trôi vào ngọn nắng

 

 

LẦN THEO DẤU CHÂN

 

Người mở đường lặng lẽ ra đi

để lại con đường bên kia núi

 

Còn đây là một nơi xa lạ

một khung cảnh tối sáng

sau chỗ này là rẽ về muôn vạn nẻo

nhà cửa nhấp nhô phận mình

qua giao lộ thì phận đời thênh thang

từ ngõ này băng ngang thì phận đời hun hút

chòm sao xa xăm soi mình vực thẳm

nhịp cầu khom lưng trĩu nặng

nhà máy trơ khung, tuôn nỗi đau đen ngòm

 

Người uống cạn đời say sưa

người về bên xuân khói hương se sắt

 

Biết đâu là ảo ảnh

tháng ba thắp một vầng trăng

nước mắt lần theo

dấu chân người mở đường bên kia núi

Nhà thơ Lê Hào

BÀI HÁT VÀ NIỀM MƠ

 

Ai về giữa mênh mông mà hát mãi

niềm mơ bay theo câu hát

 

Phố như bờ vai

để người cô đơn trở về nương náu

để người si mê trở về úp mặt

đời mở ra ngôi nhà bình yên cho muôn số phận

từng ngọn nến rưng rưng

lệ tuôn máu đỏ ...

cỏ mọc mà thương nhau

bằng lăng tím rộ chùm chùm

mùi hương đã lan qua những bụi gai và đọng vào nỗi đau

 

Niềm mơ chợt vỡ ra từ con sóng bạc đầu

bọt mềm trên tay, long lanh đôi mắt

những con thuyền buông neo vào ánh mặt trời

 

Niềm mơ lại quay về thực tại

chùng chình giữa muôn vì sao

giọng hát còn nghe thao thiết bên tai

bài hát ấy

đã cất lên từ trái tim của những người đi qua bão tố...

 

LÊ HÀO

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Phan Cát Cẩn rượu đổ lấp nỗi buồn trôi dạt

>> Trịnh Bửu Hoài qua giấc mộng đầy

>> Ngô Thị Thục Trang sinh ra từ cánh đồng làng

>> Hoàng Hiền đường về nhà mẹ xa xôi

>> Nguyễn Thuý Quỳnh tìm chơi trên net

>> Đặng Thị Thanh Hương những chứng tích tình yêu

>> Tôn Nữ Thu Thuỷ tầm xuân còn đó bên đời

>> Ngô Kim Đỉnh trong căn nhà gỗ cũ

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.