Tin mới Xem thêm

  • Một tính cách của người... Ta!?

    Phải chăng dường như mỗi dân tộc đều có một số phận riêng, mà chính văn hóa và tính cách của họ đã tạo nên số phận riêng ấy. Truyện kể rằng, tại một xã gần quê tôi, mất nhiều năm lục đục vì cái tội ba thôn mang ba cái tên: Thôn Thượng, Thôn Hạ, Thôn Trung. Họ kiện cáo nhau kịch liệt lên tận quan huyện, nhưng trải qua nhiều đời quan mà vẫn không được phân xử.

  • Tô Hoàng nhớ Bế Kiến Quốc lúc sang Nga

    Chả ra cái thể thống gì cả! Vừa đi học để thu nhận những gì thánh thiện cao siêu, vừa phải “đi buôn” những cục sắt

  • Khách quan nhìn về một quá khứ đầy xung đột

    “Tôi nghĩ rằng các nhà sử học Pháp và Mỹ đã chọn đúng hướng khi giải đáp những chất vấn của hiện tại về quá khứ và quay lưng hẳn với những luận chiến phản đế giản đơn” - GS Pierre Brocheux.

  • Hoàng Thuỵ Anh giải mã mùa em

    thời gian ràng rịt như nút chai/ mọi thứ chẳng nhợt nhạt chẳng già đi chút nào/ tắt mở hay giật kéo/ tiếng ho là

  • Nguyễn Chí Trung với văn học Khu V

    Trong những ngày đầu chập chững viết văn, tôi có may mắn gặp được hai nhà văn Nguyên Ngọc và Nguyễn Chí Trung. Đó là hai thủ trưởng

  • Trúc Phương - Mẹ, đất nước và lưu dân- Kỳ 1

    Một con ngựa già/ Thồ trên lưng xác của thời gian/ Và hồn cốt của ngàn năm/ Vượt qua rừng sâu dốc cao

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Lê Huy Quang màn khuya buông trắng giọt thơ dài

05.4.2017-09:45

 

 >> Thương quê nghèo một nón lá em đưa

>> “Ông phân thân” 50 năm có lẻ

>> Lê Huy Quang đổi mới ngôn ngữ thơ ca

 

 

LỜI HÁT

 

anh, ngoảnh lại sau mình

ôi những lời hát cũ!

em, tóc hay cỏ mà thơm?

bay rối bời giữa gió…

 

 

NHỚ 

 

Nửa đêm gió lạnh chuyển về

Đã trở giấc rồi khó nằm lại ngủ

 

Bão. Cơn bão xa từ tay em dấu ủ

Bốn đỉnh màn tôi bão nhớ đầy.

 

 

ĐẦU Ô CHUYỂN GIÓ

 

Trời chuyển gió nên đầu ô vội vã

Lạnh ngang đầu một mảnh khăn em

Và cứ thế ra đi khép lửa tắt đèn

Thôi mẹ hỡi đừng chờ con gọi cửa

 

Đông cứ gió phần cơm chăn cất ủ

Đâu buồn vui tầm tã tháng ngày

Sương dầm tê buốt hai tay

So vầy tóc tạnh.

 

Đông cứ gió. Cho mắt quầng thức sáng

Cho em về ngơ ngác hôm mai

Màn khuya buông trắng giọt thơ dài

Bơ vơ phố một nét mày xa lạ

 

Đầu ô gió sao đầu ô run rẩy quá……….

 

Đông cứ gió. Cho ngọn đèn nhuốm lửa

Năm canh chia đều khoảng giữa môi em

Năm cửa ô rải dọc bờ thềm

Tê tái trở mình xanh xác lá

 

Mẹ ơi nhớ những gì không còn nữa

Cầu Long Biên sông Cái trầm qua

Lưng rượu vỗ về lưng ấm ngủ

Em ơi vì ai lần lữa?

 

Đầu ô nào

                riêng gió

                                 dẫn đưa anh

 

Gió đầu ô gió đầu ô em

Gió đầu ô gió đầu ô đông

Khi tóc ai về buông giấc

 

Mai này còn bóng ấm lên không?

 

 

ÁM ẢNH

 

Ám ảnh anh

từ ảnh em

 

Hài vệ nữ hoa nâu buồn

 

thế rồi bích đào tàn lụi

những bắt đầu xuân…

 

 

SÔNG HỒNG

 

đêm này gặp nhau

anh thắp sáng hơn con người em

 

anh

là sự thắp sáng đường em đi

những ngả mòn

 

em

cảm giác khi chia hai

là - sự- thắp- sáng- mọi đêm- không- anh.

 

 

NƠI DỐC

 

nguyên lối ấy

em cúi đầu mải bước

 

nguyên lối này

anh lọt hình em

 

hai ngả phố hôn nhau nơi đầu dốc

                                        đôi đôi

                        con mắt

ngược chiều!

 

LÊ HUY QUANG

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.