Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Lê Khánh Mai luôn tự vỡ mình ra

NVTPHCM-25.02.2011-01:35

Nhà thơ Lê Khánh Mai

 

Tâm khúc

 

Vịn gió tôi bay

từ mặt đất nồng nàn hoa trái

thương cánh bay vụng dại

chưa một lần chạm được đỉnh mây

 

thắp lên niềm kỳ vọng bầu trời

tôi ký thác hồn mình nơi cao xanh vời vợi

dù có thể sau ngàn mây kia

là thăm thẳm một cõi hoang lừa dối

thì người ơi tháng năm còn lại

trái tim tôi kiêu hãnh tổn thương

 

điều huyễn hoặc vốn là điều tàn nhẫn

nhưng đôi khi cứu vớt được linh hồn

 

rồi mai gió lật chiều cánh rã

hát khúc lưu đày về chốn hư không

bao xót đắng mình tôi thanh lọc

cơn mê này buốt trong

 

 

Hạ cháy

 

Biển trào sôi nỗi khát ngàn năm ngủ vùi tận đáy

ào ạt sóng cuồng bỏng rát tấp chân mây

những bờ cát lặng thầm nối nhau nung chảy

oằn mình ngời đỏ sắc pha lê

 

Gầy rạc tiếng ve

cứa vào trưa hè cơn đau lột xác

núi cũng không thể đứng yên

đá tạc chon von dựng muôn ngọn đuốc

châm lên trời xanh những đám cháy vô hình

hoa phượng tự thiêu trong ảo tưởng hư minh

xối mặt người tả tơi xác lửa

 

Hạ đã cháy đến kiệt cùng lửa hạ

còn mong chi nắng nhạt lúc mùa sang

 

 

Biển thầm

 

Những con sóng không nơi khởi đầu, không hồi kết thúc

dồn đuổi nhau đầy ắp biển ngoài kia

tự vỡ mình ra, tự thu về nguyên vẹn

ta biết lắm biển ơi, người chẳng đau khổ bao giờ

 

Những gươm đá dựng bên ghềnh sắc lạnh

con sóng rơi đầu, con sóng lại chồm lên

chai lỳ những vết thương, chai lỳ muôn khát vọng

có phải vĩnh hằng kia làm biển vô tình

 

Giữa biển thầm mặt đất

ta con sóng buồn luôn tự vỡ mình ra 

bao nhiêu khởi đầu bấy nhiêu kết thúc

những mảnh hồn chắp mãi chẳng vẹn nguyên

 

 

Đẹp, buồn và trong suốt như sương

 

Đừng nói gì nữa anh

điệp khúc chia xa đã ngân từ sâu thẳm

em nhận nơi mắt anh

những xiềng xích vô hình xiết em như định mệnh

 

Đừng tiễn em nữa anh

dù chỉ đôi quãng ngắn

trước mắt em hun hút một con đường

có thể nào khác được

em phải đi về phía không anh

lầm lũi em một mình với bóng

mỗi bước đau lằn tím tâm hồn

 

Con tàu rùng mình ném tiếng hú man dại vào thinh không

những bánh sắt luân hồi nghiến đường ray bạo liệt

mang theo một trái tim phế tích

 

Với tình yêu trái đất không tròn

nghiệt ngã muôn vòng quay đẩy ta về hai cực

với xa cách tình yêu là nước mắt

đẹp, buồn và trong suốt như sương

 

 

Trầm cảm Sông Hương
 
Tôi thắp ngọn nến nhỏ lên đài sen bằng giấy
gửi vào sông
cháy lên niềm kiêu hãnh cô đơn
ngọn nến mong manh hư huyễn
bồng bềnh giữa thăm thẳm đêm
nghèn nghẹn giấc mơ thấu đáy
 
Bao ngọn nến cháy đến kiệt cùng
lệ đã chảy tan vào vô tích
rồi mai ngọn nến nào sẽ thắp
và âm thầm lịm tắt cơn mê
 
Trầm cảm Sông Hương
bí ẩn Sông Hương
gom nước mắt để trong
nhận bão giông mà lặng
giấu trăng vào thầm sáng
thu bóng đền đài cho huyền nhiệm thời gian
 
Dù đã chết bao lần không nhớ nữa
những ngọn nến hình hài của lửa
đầu thai về thắp nỗi khát hồn sông.

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Hoàng Thị Thanh Tâm- Giấc mơ tuổi 25

>> Thanh Tâm Tuyền- Phục sinh; Lệ đá xanh

>> Thuỷ Hướng Dương sợ buồn khẽ rụng

>> Đặng Thiên Sơn đi trên vườn chữ

>> Thanh Trắc Nguyễn Văn mộng... rước dâu

>> Ngô Thị Ý Nhi cuộn tròn nỗi đau

>> Lâm Xuân Thi ước chưa là đàn ông

>> Nhật Quỳnh nỗi nhớ vẫn lăn tròn

>> Chùm thơ trẻ 9X Sài Gòn

>> Đặng Diệu Thoa hái tặng nụ cười

>> Lê Tú Lệ hát trọn một lời ru

>> Phạm Nguyên Thạch vết thương gãy kín

>> Lữ Thị Mai dè dặt nở trong đêm

>> Đào Đức Tuấn đón mừng tuổi Tết

>> Bùi Văn Bồng nhớ Tết quê nhà

>> Phạm Thị Cúc Vàng yêu khi còn có thể

>> Đào Tấn Trực nằm nghe trăng vỡ

>> Tô Ngọc Thạch nụ cười chợt thức

>> Duy Bằng lạnh phố rêu phong

>> Trần Mai Hường trái xanh không chín

>> Từ Quốc Hoài tìm lại gương mặt mình

>> Nguyệt Phạm- Lên men & mắc kẹt

>> Mai Văn Phần- Cửa Mẫu

>> Trương Gia Hoà- Bên nào cũng đầy gió

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.