Tin mới Xem thêm

  • Hà Thiên Sơn uống rượu với mình

    Cảm ơn giây phút bất ngờ/ Mưa ập đến phải trú nhờ mái hiên/ Thất thường chuyện của thiên nhiên/ Để người dưng cứ đứng liền người dưng.

  • Trần Thanh Cảnh - Nhất dương chỉ

    Thật ra thì Hiên chưa bao giờ là con nhang đệ tử cửa Phật. Nhưng Hiên rất chăm đi chùa. Mà chả cứ chùa, nghe chỗ nào

  • Phì cười chuyện nói lái Nam Bộ

    Tiếng Việt là một thứ tiếng thuộc Top đầu hiếm hoi về Nói Lái mà ít có ngôn ngữ của dân tộc nào có được. Nói lái có thành phần xuất thân “chợ búa”, nhưng trở nên phổ biến, thông dụng và ngay cả các bậc tu hành cũng nói lái.

  • Tô Hoàng một lần ngửa mặt kêu trời

    Tiểu thuyết “Ngửa mặt kêu trời” của nhà văn Tô Hoàng do NXB Hội Nhà văn ấn hành năm 1991. Theo tác giả: “Sách ra quầy chưa bao lâu thì anh Bùi Khởi Giang viết bài này. Thuở ấy, trong những bài nhận xét, phê bình cuốn sách, tôi thích nhất bài của anh Giang. Bởi nó bắt "đúng mạch" người viết và những gì tôi muốn tâm sự với bạn đọc

  • Phạm Công Trứ tâm sự hè

    Mùa phượng ấy đã bùng lên/ Màu hoa của tuổi hoa niên nhớ về/ Đây mùa của những đam mê

  • Tiếng Việt phong phú thật, thay vì trả phí...

    Thuở đi học, chúng tôi được dạy rằng, tiếng Việt thật giàu và đẹp. Không ai phủ nhận điều ấy. Dù vậy, tiếng Việt cũng thật đa nghĩa

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Lê Thanh Vy làm thơ để xưng tội

31.01.2018-07:00

 

>> Tâm còn khổ thì tài đâu có chỗ

>> Giải thiêng anh sau mỗi lần hẹn gặp

 

 

EM LÀ NGƯỜI ĐÀN BÀ LÀM THƠ ĐỂ XƯNG TỘI

 

Em là người đàn bà làm thơ để xưng tội

Tội với anh

Với Chúa

Với Cao xanh

 

Tội với đứa con hôm qua bi bô hỏi

Em không trả lời mà thấy lòng không có tội

Với cụm mây mùa hè

Cứ nhìn thôi

Là nức nở

Với trái tim mười sáu tuổi

Dạy dỗ hoài

Mà chẳng chịu lớn khôn

 

Hôm qua mình đi chung một con đường màu xanh

Mình thì thầm nhau lời như tân tương kính

Rồi mình đi xa, mình quay lại, và mình tiếc

Tội với mình

Phút bồng bột

Phút đớn đau

 

Mình nhìn vào mắt nhau

Thật lâu

Thật sâu

Thấy lan huệ sầu héo

Tình sầu mình sầu, héo hết thiên thu

 

Nếu anh tình cờ nghe được lời xưng tội

Hãy cứ mỉm cười

Tha thứ

Nghe anh 

 

Mình sẽ vẫn đi chung một con đường màu xanh

Em hứa

Lời hứa người đàn bà ba mươi

Chắc không thiết tha bằng cô em mười sáu

Nhưng chắc bền

Vì buộc bằng

Sợi lạt, sợi mây

Người đã hái

Trong vườn

Sáng nay.

 

01.6.17

 

 

TẠ TỪ

(Đáp lời Em là người đàn bà làm thơ để xưng tội)

 

Khi anh chết xin chôn anh với hoàng hôn

Mai nắng lên em cười xanh cỏ mộ

Lòng em buồn tan như sương trước gió

Cho nên chôn anh với hoàng hôn

 

Khi anh chết đừng chôn cùng Chúa Phật

Nụ cười ba phải cứu độ niết bàn

Người đức độ chuyện kinh thiên động địa

Riêng phần anh chỉ gảy nhẹ tơ đàn

 

Khi anh chết đem chôn thêm ảo ảnh

Cho mộng mị về sương khói tỏa quanh

Người ta sống một đời mơ nhiều kiếp

Riêng phần anh anh mộng mị phải để dành

 

Khi anh chết khỏi chôn theo khóc thương mờ mắt

Cứ nghĩ giản đơn hên mà đã thấy nhau

Cho một lần và cho cả mai sau

Cho nên rời tay nhau cũng là phần phúc lớn

 

Khi anh chết ừ là khi anh chết

Chết là xong tạm để lại để bắt đầu

Cho nên, mình vui sướng nhiều phần em nhỉ

Chết quay thêm một vòng đời ngược xuôi

Nhà thơ trẻ Lê Thanh Vy

 

 

EM ĐÃ SẴN LÒNG CHO MỘT CUỘC HÀNH HƯƠNG CHƯA?

 

Em đã sẵn lòng cho một cuộc hành hương chưa?

Em sẽ thấy mỗi ngày là một phát hiện mới

Phải đi và thấy

Phải làm và tin

Phải bắt đầu thôi em ạ

Suy tư đời trong mỗi bước chân em

 

Em đã sẵn lòng cho một cuộc hành hương chưa?

Hay em còn e ngại

Hiếu tri là tốt

Hiếu tâm là hơn

Hiếu tin thì trọn vẹn

Nghe em

 

Em muốn tin rằng yêu là dâng hiến

Dốc trọn lòng trọn thớ thịt tim gan

Sao em không hiểu yêu là câm nín

Cùng nhìn nắng trôi mây trôi gió trôi mưa trôi

Và đời trôi

 

Cùng nhìn thôi

Tạt vào đời nhau một câu chuyện chung

Một người quen chung

Một ý tưởng chung

Chỉ có một thứ

Chắc gì đã chung

Là tương lai

 

Em đã sẵn lòng cho một cuộc hành hương chưa?

Chuyến đi không có anh dẫn dắt

Chuyến đi không có thông reo và suối mật

Không có gì ngoài nỗi sầu đắng ngắt

Không ai ngoài em

Phải tự nhuộm tim mình

Và bắt đầu trong lặng thinh.

 

5.6.17

 

 

NHỮNG NHÂN NHƯỢNG DỊU DÀNG

 

Cảm ơn người vì những nhân nhượng dịu dàng

Chiếc áo người mặc

Nụ cười sáng nay

Cả dòng tin nhắn

 

Những nhân nhượng không nhân danh một điều gì cả

Như áng mây mùa hè

Cứ lặng im mà lấp lánh

Như cơn mưa mùa hè

Cứ ngẫu hứng mà rơi

 

Cảm ơn người những chuyến rong chơi

Không cần đi xa, mình cứ loanh quanh trong thành phố

Đầu đường nắng đổ

Cuối đường mưa bay

Ta thấy say say người, người ạ

 

Ta biết người buồn bã

Ta thấy mắt người sầu

Những kiêu hãnh thâm sâu

Người làm sao giấu được

 

Những nhượng bộ nho nhỏ

Những nhượng bộ êm êm

Cỏ chiều nay rất mềm

Ta muốn mình đừng vội

 

Ta cứ hoài bối rối

Dẫu chẳng phải lần đầu

Ta ngủ mơ rất lâu

Ta chẳng thèm tỉnh lại

 

Nhịn nhường nhau mà sống

Nhịn nhường nhau mà yêu

Sao mà người hiền quá

Làm ta cũng hư nhiều

 

6.5.17

LÊ THANH VY

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Doãn Minh Trịnh mơ về ngọn lửa

>> Trần Lê Khánh tự do cuối cùng

>> Nguyễn Thuý Quỳnh gửi một nàng Tô Thị

>> Phạm Quang Tiễn & Đất Tổ

>> Trúc Phương lời cầu hôn của gió

>> Phạm Trung Tín chân bước gần mắt ngó xa

>> Như Quỳnh de Prelle nắng trong tuyết

>> Phạm Công Trứ lời thề cỏ may

>> Nguyễn Kim Hương buông lơi điệu nhung mềm

>> Phạm Phương Lan bình yên là giấc chiêm bao

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.