Tin mới Xem thêm

  • Truyện ngắn Bùi Đức Ánh: Kỷ vật

    Năm mười tám tuổi cô trưởng thành, chân trời mới bắt đầu mở ra. Những con người mới, những trải nghiệm mới, những nỗi cô đơn mới

  • Đưa cha trở lại vùng sáng

    Phan An Sa, con trai út của Phan Khôi cùng với các anh chị trong gia đình đã dành trọn những năm tháng nghỉ hưu để đưa tên tuổi của người cha trở lại vùng sáng của lịch sử. Hiện nay, anh đang chuẩn bị bản thảo “Phan Khôi - Di cảo” để có thể công bố trong thời gian tới.

  • Như núi đồi nối tiếp nhau…

    Sau “Một milimet” (2011), “Nửa vòng tay” (2013) đến “Những ký âm ngân” (2016), Nguyễn Thị Thanh Long tuy vẫn đầy đặn chân thành

  • Phan Khôi khổ nạn và công tích

    Tại Lễ trao Giải thưởng Văn hóa Phan Châu Trinh lần thứ X (diễn ra tối 24.3.2017), học giả - nhà thơ - nhà văn - danh nhân văn hóa Phan Khôi

  • Nói ít hiểu nhiều

    Trong quyển Nói ít hiểu nhiều - ba chìa khóa chinh phục người nghe của Connie Dieken, người sáng lập kiêm chủ tịch của onPoint Communication

  • Nghiên cứu văn bản tiểu thuyết Số đỏ

    Số đỏ là tác phẩm nổi tiếng nhất của nhà văn, nhà báo Vũ Trọng Phụng, được đánh giá là một trong những tác phẩm trào phúng xuất sắc

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Lê Thị Kim vòng tay nửa chừng chờ đợi

08.3.2017-21:30

 

 

NGƯỜI ĐANG Ở XA THẾ KIA

  Thương tặng Năng Cứu, Tuyến & Hoàng Mai

 

Người đang ở xa thế kia

Làm sao mùa xuân về được

Người đang ở xa thế kia

Lòng ta vàng như hoa mướp

 

Người đang ở xa thế kia

Mây buồn trẳng lững lờ bay

Người đang ở xa thế kia

Lòng ta chùng xuống từng ngày

 

Người đang ở xa thế kia

Tách cà phê buồn ủ rũ

Mình ta trên con dốc thu

Gọi xuân trên tóc mây người

 

***

 

Heo may lạnh

Hay sương giăng

Nhớ những lần mắt ai đầy nắng

Áp vào ta những đóa hoa hồng

 

***

 

Người đang ở  xa thế kia

Làm sao mùa xuân về được

Người đang ở xa thế kia

Còn đâu những sớm đi về

 

Người đang ở xa thế kia

Đất trời mình ta bỡ ngỡ

Người đang ở xa thế kia

Tóc thề có nhớ ta không

 

Người đang ở xa thế kia

Ta buồn quay như chong chóng

Vòng tay nửa chừng chờ đợi

Chiều cũng nhuộm đầy heo may

 

 

MẮT AI SÀI GÒN

 

Sài Gòn mắt ai hẹn đợi

Theo em khắp nẻo đường đi

Nhắc bước chân em vội vội

Giục em nhớ nẻo đường về

 

Sài Gòn mắt ai thủ thỉ

Qua rừng qua núi qua sông

Xui bước chân bồi hồi tới

Mặc trời nắng gió bão giông

 

Sài Gòn mắt ai sóng dậy

Bỗng dưng lạ quá ai ơi

Sao em nghe lời người ấy

Cỏ hoa quên lối thường ngày

 

Biết người có như sương khói

Tình yêu thả giữa mông lung

Em về ươm đời mộng ước

Mở ra có trắng tay không?

 

Lời tình đâu là vị đắng

Chùm hoa bỗng rớt trong chiều

Lời tình vị trà ướp mật

Xin đừng theo gió bay xa

 

 

MÙA XUÂN ƠI!

VÓ NGỰA CÓ QUAY VỀ

 

Như chiếc lá

Đến mùa

Lá biếc

 

Như giọt mật

Đến mùa

Mật thơm

 

Như trăng non

Đến mùa

Tròn lẳn

 

Giữa cuộc đời

Đen trắng

Đan xen

 

Mùa xuân ơi

Có đọng lại dưới thềm

Sau mùa đông

Mây tàn trăng ủ rũ

 

Và ta… Và ta đó

Sẽ có còn hớn hở

Xòe bàn tay

Đón gió

Đón trời xanh

 

Đón vào lòng

Những giấc  mộng lung linh

Thời tuổi trẻ

        Hồn trong như cánh bướm…

 

Ơi mùa xuân… Ơi mùa xuân…

Tiếng lục lạc ngoài kia?!!

Ta chờ mãi

Có quay về vó ngựa?!!

Nhà thơ Lê Thị Kim

 

 

KHI CHÚNG MÌNH YÊU NHAU

 

Khi chúng mình yêu nhau

Đất trời không có tuổi

Ngọn gió đến từ đâu

Mang theo nghìn câu hát

Nắng trên trời nhảy nhót

Vũ điệu trái tim

 

Khi chúng mình yêu nhau

Chỉ ánh mắt lặng nhìn

Đủ trăm nghìn câu nói

 

Hạnh phúc…

Hạnh phúc…

Làm em bối rối

Anh có thật không anh?

 

Khi chúng mình yêu nhau

Tất cả sáng chói

Rực rỡ tà áo thơ

Em trong mơ

Bỗng thấy

Mình_ rất_ đẹp

 

Khi chúng mình yêu nhau

Cây lá muôn màu

Đường phố như vừa hình thành mới mẻ

Ai đi qua cũng nhìn em - cười

Ai đi qua cũng nhìn em - nháy mắt

 

Hạnh phúc đến từ đâu

Hát trên đầu ngón tay

Đậu trên đôi mày

Sáng trong vòng nguyệt

Em một mình…

Em một mình…

Cười hát vu vơ

 

LÊ THỊ KIM

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.