Tin mới Xem thêm

  • Thời giàu là nhà giáo và nghèo vẫn là nhà...

    Bây giờ mọi người đã dần dần quen với cách gọi là “Ngày nhà giáo Việt Nam” chứ thời những năm 1980 trở về trước, ngày 20.11 hàng năm là “Hiến chương các nhà giáo” và đã có một thời các thầy cô cười ra nước mắt: “Ngày hiến cam các nhà giáo…” Sự trùng hợp rất đặc biệt vì “mùa này cam rẻ

  • Tạ Ngọc Điệp - Mưa đầu mùa

    Trời hạn đã lâu lắm, già làng nói chắc phải đi từ vùng này sang bên chỗ vua Lửa mời người về cầu mưa để cho dân làng bớt khổ.

  • Chép lên khoảng trời: Thao thức một miền quê

    Bốn mươi hai bài thơ trong tập thì có tới hơn ba mươi bài thơ Nguyễn Vũ Quỳnh viết về quê hương miền xa thẳm. Nếu kể cả

  • Đấu giá ấn bản đầu tiên Gulliver phiêu lưu ký

    Ấn bản đầu tiên cuốn Gulliver’s Travels (Gulliver phiêu lưu ký) sẽ được bán ra vào tuần tới. Cuốn sách này được lưu giữ cách đây hơn 100 năm tại Ireland, với mức bán ra có thể vượt quá 1,8 triệu bảng, mức giá mà Công ty Sotheby đấu giá vào ngày 7-6-2017.

  • Hồn nhiên Lê Văn Thảo

    Kỷ niệm với anh Lê Văn Thảo còn nhiều, chỉ xin nhớ lại vài chuyện nho nhỏ, thay cho nén tâm hương gửi vong linh một nhà văn

  • Diễn viên Nguyễn Hoàng ra đi ở tuổi 51

    Diễn viên Nguyễn Hoàng đã qua đời lúc 22h ngày 17.11, hưởng dương 51 tuổi. Anh tên thật Nguyễn Văn Hoàng, từng là phóng viên thể thao

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Lê Thiếu Nhơn quay mặt vào đêm khuyết

NVTPHCM-30.4.2011-08:58

Nhà thơ Lê Thiếu Nhơn

 

Đoản khúc giao mùa


Nếu viết dăm câu thơ tăm tối có thể xua tan những giấc mơ ngột ngạt. Tôi đã không thở dài cơn mưa day dứt đôi mắt bạn bè. Chữ nghĩa bất lực dần, chữ nghĩa xa vắng hơn. Thi sĩ buồn quay mặt vào đêm khuyết…

 

Tôi cố bơi qua những ngày hụt hẫng. Không dám chìa tay về phía kẻ yếu lòng. Sự thật đe dọa dạ dày. Sự thật tổn thương nhân cách. Cuộc đối đầu lạnh lẽo niềm tin.
 

Mười ngón tay tê cóng trên bàn phím
Mười ngón tay thèm khát khúc tráng ca
Mười ngón tay dày vò một số phận

 

Hay khép lại đợt gió vô tình?
Hay khép lại mùa trăng phẫn nộ?
Hay khép lại vòm cây sấm sét?
Hay khép lại lầm lũi lá rơi?

 

Người khôn đã rón rén bỏ đi. Người dại đã hỉ hả bỏ đi. Tôi còn nghe âm u phố cũ!

 

 

Ngã rẽ giấc mơ

 

Trong những giấc mơ thụ động và thúc thủ
Tôi muốn bật dậy nghiêm ngắn viết một bài thơ
Một bài thơ chập chờn từ yếu đuối những cơn phẫn nộ

 

Tuổi ba mươi tôi bắt đầu lo sợ
Bình yên khuôn mặt không thể che xao xác tâm hồn
Danh vọng màu gì, lương tri màu gì?
Tôi bất lực nhìn tôi ngơ ngác

 

Cuộc đời này sẽ chẳng cần tôi đâu
Nếu tôi không biết nghĩ cho người khác
Sao xã hội vẫn nghèo nàn?
Sao đất nước vẫn chậm chạp?
Chữ nghĩa thi sĩ nào khóc gió, khóc mưa?

 

Bài thơ lầm lũi giấc mơ tôi vỏn vẹn một suy tư
Trước khi làm công việc cụ thể, lẽ ra phải hỏi
Quê hương được gì, xứ sở được gì, cộng đồng được gì?
Còn tôi hỏi bản thân được gì?
Thì điều đó có phải là nỗi bất hạnh của dân tộc không?

 

 

Chọn lựa âm thầm

 

Tôi đã sống 30 năm không mảy may nghi ngờ sự hiện diện của thần thánh trên cõi đời
Những đám cỏ dại cũng có những mùa hoa rập rờn mơ ước
Thượng Đế cao vời thật
Thượng Đế công bằng thật
Thượng Đế tử tế thật
Đáng tiếc Thượng Đế thường ngái ngủ khi nhìn xuống lòng tôi
Những hình hài hư hao chế ngự
Những hình hài hư hao diễn thuyết
Những hình hài hư hao hứa hẹn

 

Tôi phải bỏ phiếu cho sông trôi qua buổi chiều chóng mặt
Tôi phải bỏ phiếu cho tiếng hát dân cày tin cậy ruộng hoang
Tôi phải bỏ phiếu cho mây bay ngổn ngang thương núi thấp

 

Giữa một Thượng Đế ngái ngủ và những hình hài hư hao
Tôi chọn phía nào đang héo khô nước mắt?

 

 

Khởi hành

 

Quên trăm câu thơ vẫn nguyên một nỗi buồn
Tôi nặng trĩu tôi trong thế giới im lìm
Người tìm lợi danh bất chấp thủ đoạn
Người chọn an phận ngoảnh mặt quay lưng
Tôi tìm gì
tôi chọn gì
chân trời chầm chậm

 

Không lẽ quay về nhà với mẹ chiều xưa mưa muộn
Không lẽ đến chỗ hẹn với em lận đận ân tình
Tôi sợ sự bình yên giả tạo
Tôi sợ sự bình yên sóng ngầm

 

Muốn nán lại mùa thu phấp phổng
Sao heo may ám ảnh cánh buồm
Nỗi xa khơi lênh đênh ngờ vực
Nỗi xa khơi lạnh buốt riêng mình

 

 

Những câu rời

 

Rời khỏi mảnh vườn này không có gì tiếc nuối

Chỉ thương một tàng cây không còn bóng người ngồi

Chỉ thương một miền chim hót chẳng ai nghe

Kẻ lãng mạn cuối cùng đi qua chiều lẻ nắng

 

Có những sự thật nói ra đành chuốc lấy ưu phiền

Có hoàng hôn giận ta la đà sương trắng

Có bàn tay ngọt lịm giơ nắm đấm đê hèn

 

Làm sao vừa lau nước mắt vừa ngợi ca cái đẹp

Ta đứng riêng mùa sóng gió riêng ta

 

Ta chậm chạp chuyến tàu hành khất tương lai!

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Phan Trung Thành làm cột khóI xa xăm

>> Đinh Thu Thuỷ môi mềm ru lối cỏ

>> Du Nguyên trên con đường màu bạc

>> Trần Hữu Lục hư ảo nử bờ vai mềm

>> Đồng Chuông Tử dâng lễ cầu mưa

>> Vũ Thanh Hoa và cơn bão không hề dự báo

>> Nguyễn Quang Thiều - thư gửi những ma-nơ-canh

>> Đinh Thu Hiền đồng vọng tình yêu

>> Inrasara - 5 bài thơ tình hậu hiện đại

>> Vũ Trọng Quang bản văn rơi mưa chữ

>> Đinh Lăng lầm lỡ và hối tiếc

>> Nguyễn Đức Phú Thọ một đôi mắt khác

>> Huỳnh Văn Quốc tìm dấu tiền nhân

>> Hoa Nip bao giờ đến được cánh đồng

>> Thanh Quế im lặng sống và viết

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.