Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Lê Thuỳ Vân túng tẩy trên hoa

NVTPHCM-08.3.2011-00:35

Nhà thơ trẻ Lê Thuỳ Vân

>> Đàn ông & lầm bầm

 

 

phiêu...

 

dốc núi

ngựa thồ

tiếng khua

phiêu gió

phiêu hoa

hồ Xuân Hương ngậm sương

màu của những ẩm ương Sài Gòn mệt nắng

đóng vẩy trên ly cà phê đen đắng ngắt

em ngồi

cố vắt ra mối tình để tưởng

mà hình anh tan chảy

loãng đêm...

 

 

âm âm...

 

căn phòng

mở toang hay im im

vẫn những

khung ảnh, hoa khô, mắt gió và những váy, đầm

dọc ngang

xọc đêm

ngồi duỗi

hay nằm

hay đại loại thùm thụp ở một xó

vẫn chỉ

bóng

chèn bóng

chạm bóng

giật bóng

tình yêu gọi

gọi mãi

không vọng tên

đời con gái sao cứ tự yêu tự khổ?

căn phòng ngày cũng như đêm

mở toang hay im im

giả lả những tiếng cười trên vách...

âm âm...

 

 

tiếng tì bà

 

tiếng tì bà

văng vẳng

thóc mách mái tranh

điệu buồn mẹ hát

thời gái dở dang

 

tiếng tì bà

buồn hơn trong mắt cha

có một người đàn ông đã xa, rất xa…

vẫn trở về dội mắt mẹ

 

tiếng tì bà

cho đôi vai con gái

cõng những câu thơ tình đầy thêm

đêm đẫy thêm

 

tiếng tì bà

luồn ngõ nhỏ

những chiếc bóng cứ trầm mình lặng lẽ

rời rạc nép vào nhau

 

tiếng tì bà

âm ỉ như dế gáy

khoắt khuya…

 

 

rỗng...

 

có những ngày

ta thấy thừa ta

quờ quạng đâu

cũng quá nhiều ta khác

10 ngón tay gầy

cào lên bức tường trắng

10 vệt xước

đau không?

chẳng biết ai đau?

con chuột nhắt tót qua khe hổng

giương mắt

thấy một đôi mắt cũng giương lên

một nụ cười chẳng biết méo hay tròn

vo lại

rơi toạch trên nền gạch loang...

 

 

chăn rớt

 

như một thói quen

đôi tay em quờ vào khoảng không

vốc đêm

quẫy

tự dưng thấy mình cô đơn

tự dưng muốn khóc

đêm mông lung quá

em muốn được vẫy vùng

bốn phía

vách tường ẩm ướt

chú thạch sùng lê lết tìm mồi

nhả lại tiếng thở dài

em bật dậy

thấy mình đang ôm chăn bay giữa một bầu trời xám ngắt

rồi đột ngột

chăn rớt

em quờ tay tìm chăn…

 

 

nàng...

 

mỗi ngày

nàng gõ những nốt trầm bằng một thứ ảo giác

về một gã trai lông mày rậm cao hơn mét bảy

mỗi ngày

nàng khoanh cho mình một góc ban công xiu xíu

nơi giấc mơ vịn lan can

chờ một gã cánh cam

rủ nhau

lăn trên cỏ

túng tẩy trên hoa

cho lão thạch sùng già

vừa ngáp vừa quệt nếp nhăn trên vách biết mặt

hớn hở xong

nàng chợt thấy tội nghiệp

thấy thương lão thạch sùng già kia...

 

 

rất đểu...

 

gã xuất hiện

đúng lúc mảnh tình vừa vỡ

rớt xuống cỏ

cỏ cháy rát chiều

 

gã nhếch môi rất đểu

nhếch mắt rất đểu

chẳng thèm dụi dụi chân

mặc cỏ cháy vùi

 

rồi một hôm gã lại đột ngột xuất hiện

thay vì cái nhếch môi rất đểu

là câu hỏi rất đểu

“thế nào, cỏ cháy rụi hết chưa?”

chẳng cần nàng trả lời

gã ghì nàng ôm chặt

rồi dùng môi rất đểu ấy

rạch toang môi nàng...

 

 

định mệnh

 

anh nói

“cô ấy chỉ là quá khứ”

em tin

 

anh nói

“em là điều kỳ diệu của anh”

em tin

 

thiên hạ nói

“anh vẫn gặp cô bé ấy”

em tin

 

quá khứ hay hiện tại

cô ấy hay em

có nghĩa gì đâu

anh đi

anh cứ đi

 

em không trách

sao anh quên em

như ngày xưa anh quên cô ấy

em không trách em

sao bao dung cao thượng

sao không tìm cách giữ anh lại riêng mình

có nghĩa gì đâu

khi anh thường nói đến định mệnh

làm sao em cưỡng lại

làm sao em đổi thay...

 

anh đi

anh cứ đi...

chỉ xin đừng nói với em là về phương nao...

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Phạm Phương Lan nghẹt thở trong em

>> Trần Trương tứ tuyệt... cái thật thà

>> Đinh Minh Toản buồn đau hình lập thể

>> Vũ Quang Tần xin mai đừng trách

>> Văn Thành Lê nhận ra mình khát

>> Lê Khánh Mai luôn tự vỡ mình ra

>> Hoàng Thị Thanh Tâm- Giấc mơ tuổi 25

>> Thanh Tâm Tuyền- Phục sinh; Lệ đá xanh

>> Thuỷ Hướng Dương sợ buồn khẽ rụng

>> Đặng Thiên Sơn đi trên vườn chữ

>> Thanh Trắc Nguyễn Văn mộng... rước dâu

>> Ngô Thị Ý Nhi cuộn tròn nỗi đau

>> Lâm Xuân Thi ước chưa là đàn ông

>> Nhật Quỳnh nỗi nhớ vẫn lăn tròn

>> Chùm thơ trẻ 9X Sài Gòn

>> Đặng Diệu Thoa hái tặng nụ cười

>> Lê Tú Lệ hát trọn một lời ru

>> Phạm Nguyên Thạch vết thương gãy kín

>> Lữ Thị Mai dè dặt nở trong đêm

>> Đào Đức Tuấn đón mừng tuổi Tết

>> Bùi Văn Bồng nhớ Tết quê nhà

>> Phạm Thị Cúc Vàng yêu khi còn có thể

>> Đào Tấn Trực nằm nghe trăng vỡ

>> Tô Ngọc Thạch nụ cười chợt thức

>> Duy Bằng lạnh phố rêu phong

>> Trần Mai Hường trái xanh không chín

>> Từ Quốc Hoài tìm lại gương mặt mình

>> Nguyệt Phạm- Lên men & mắc kẹt

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.