Tin mới Xem thêm

  • Người phụ nữ “mật mã” đầu tiên của Nam Bộ

    Tôi lặng người trước mối tình của cô nữ sinh trường Áo Tím dấn thân vào cuộc kháng chiến, tìm được tình yêu đích thực đời mình

  • Lê Văn Duyệt - nỗi oan khiên bị kết tội sau...

    Trong lịch sử phong kiến phương Đông nói chung và Việt Nam nói riêng, các vụ án liên quan đến công thần không phải là hiện tượng chính trị hiếm có, bởi tính tập trung quyền lực vào tay hoàng đế không cho phép tồn tại các công thần có sức ảnh hưởng quá lớn ở bên mình

  • Chuyện thật như đùa

    Cách nay gần nửa thế kỷ, nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ Aziz Nesin đã làm rung chuyển văn đàn Việt Nam với tuyển tập truyện trào phúng “Những người thích đùa” với lối viết hóm hỉnh nhưng đau thấu tận xương về đời người, về thời đại, về nhân tình thế thái.

  • Lương Minh Cừ & tiếng vó ngựa gõ vào...

    Mường Lào, em múa lăm-vông/ Ngàn năm vũ điệu vẫn không nhạt nhòa/ Nên anh tìm mãi không ra/ Nàng tiên nữ - giữa ngàn hoa

  • Cấp phép cho Quốc ca

    “Tâm tư của tôi cái gì luật không cấm thì phải cho xã hội, người dân làm” - nguyên bộ trưởng Tư pháp Hà Hùng Cường từng nói tại

  • Nguyễn Ngọc Ký trời xe mấy sợi chỉ hồng mà...

    Bị liệt hai tay từ nhỏ, Nguyễn Ngọc Ký đã dùng chân để viết chữ, để vượt lên số phận nghiệt ngã và trở thành một tấm gương

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Lê Văn Lâm ngược mùa bắt gió

NVTPHCM-29.4.2011-19:39

Nhà thơ trẻ Lê Văn Lâm

>> Ngẩng mặt uống ban mai

 

Trở về thôi
      (cho Luciata)
 
Có người bảo em lại trở về thôi
Về với ngõ rêu bé như bàn tay ấy
Thành phố ơi, đã tháng đã năm sao nhói lòng đến vậy?
Chẳng-chịu-chấp-nhận-nhau
 
Đôi khi ngắm đèn vàng chảy ngập con đường mà khát những miền sao
Uống cà phê vỉa hè lại bâng khuâng nhớ nước chè xanh buổi sáng
Em bây giờ chỉ là đứa cuồng chân giữa miền đói nắng
Đại lộ thênh thang
Dẫu mải miết trôi cũng không đến được vô cùng
 
Hờ hững nhau, ừ, kẻ lạ người dưng
Vậy mà em ngỡ đã hiểu phố như đôi tri kỷ
Dừng chân trú mưa, chợt nhận ra bình yên là thói quen xa xỉ
Rất lâu rồi em tự gạt mình
 
Trở về thôi và hát với bình minh
Thị trấn cũ vẫn dành cho em những góc vườn ấm nắng
Tình yêu thì dài, cuộc đời thì ngắn
Em lại thấy bầu trời trong mắt mẹ rưng rưng
 
 
Niệm khúc gió
 
Tôi ngược mùa bắt gió
Mùa cười giòn tan như chiếc bánh đa bà cõng vào chợ huyện
Gió thổi miên miên
Chiều rách tiếng gáy
Lũ gà ngơ ngác gọi nhau giữa những chân trời không xanh
Những hoàng hôn biếng nắng
Vạt cỏ lau mềm mọc trắng giấc mơ tôi

 
Có lẽ lúc gần đất xa trời
Người già chợt thấm thía câu “sống gửi thác về…”
Bà tôi bây giờ vào tuổi cổ lai hy
Ngồi nhớ lại mình bằng kí ức màu sương muối
Giọng bà đỏ au
Giọng đất
Những ai đi qua cánh đồng sau mùa gặt
Mới hiểu hết dâu bể đời sông, trầm luân đời núi
Mới thương nỗi mưa ngâu bạc xóa phận người

 
Là mù mù sương trôi về ngõ nhỏ
Hình dung một ngày sương câm
Bà cười hiền như gió
Cõng theo chiếc bánh đa vào giấc mơ ngút ngát trời mây
Buổi chiều xòe tay
Rướm nắng
Chỉ còn tôi quỳ trên mảnh đất thừa tự
Khóc với bóng mình
 
 
Khi mộng mơ tuổi trẻ bỏ xa rồi
                           
chẳng còn đọng lại dư chấn nào từ những hăng hái, đắng cay
những hân hoan, phiền muộn
khi mộng mơ tuổi trẻ bỏ xa rồi,
những câu thơ đã hết sắc màu
bài hát cũng bớt đắm say
buồn vui đến và đi chậm hơn, tôi biết
dù mỗi thời khắc trôi qua có thể sẽ là một cơn bão cuồng nộ không cùng

 
tôi đứng trước kho tàng của mình
trước lằn ranh nghiệt ngã có-không-được-mất
trước sự lựa chọn khôn kham giữa hối tiếc và bình thản,
giữa sum vầy và tan nát
giữa bao giá trị sụp đổ và chuyển dời
mà thèm được thét lên bằng giọng nói của đứa trẻ sớm lo âu
tôi là ai?
là cánh sóng khát khao chạm đến chân trời
hay chuyến tàu già nua ngược tìm về bãi đáp?
những thắc thỏm mơ hồ như màu trời buổi chiều
cứ dõi theo tôi mãi...

 
khi mộng mơ tuổi trẻ bỏ xa rồi,
một đốm nắng cuối ngày vừa ra đi
thanh thỏa chạm mặt hư vô và bóng tối...
 
 

Sáng rỗng

 

Chỉ là cơn gió ghé ngang
Gõ cửa nhắc tôi về bó salem cắm trong bình đã chết, đêm qua
Chỉ là chút nắng vọng lại
Chẳng đủ cho chiếc gương soi rõ bóng mình.

 

Buổi sáng không-tiếng-động
Có bao giờ mặt đất trong trẻo thế này
mà xao xác thế này…
Những bước chân lạ quen mơ hồ đi lại nói cười trong tưởng tượng
Ai bất ngờ dẫm trúng tim tôi…
Chỉ là một buổi sáng thôi (rơi bình thản giữa muôn vàn buổi sáng)
Sao không chạy ào ra đường, không cà phê, khẩu trang với khói bụi thường ngày
Sao lại giấu mình nơi đây?
Đọc Murakami rồi lặng người trước nỗi cô đơn và thèm được dỗ dành như con trẻ
Buổi-sáng-nằm-mê
Tự hỏi bầu trời ngoài kia có lẩn thẩn chui tọt vào bức tranh trên bàn hay không
Còn câu chuyện kiếp trước của mình ở đâu
Giữa bốn bức tường xanh đến nao lòng?

 

Có gì đâu trong buổi sáng này, mà khóc!
Chỉ là cơn bất an nhẹ, nhói khẽ khàng từ phía bên ngực trái
Chỉ là những hạt mưa nhỏ, vỡ thênh thang từ phía bên não phải
Chỉ là nỗi buồn vụt qua
Chỉ là nước mắt vụt qua
Chỉ là sợ hãi vụt qua
Tôi bật cười nhận ra mình vẫn có thể sống yên bình bởi một màu xanh…

 

 

Xanh trong nỗi lụi tàn

                                               

Chỉ đến khi những chiếc lá đã vùi sâu

dưới tầng ẩm mục

Vết cắt chia lìa dần khô trên nhánh cây

Anh mới hay

vườn vừa đi qua ngày áp thấp.

 

Chỉ đến khi cánh buồm cuối cùng men theo khói

trở về

Sớm nay biển lặng

Anh mới nghe

bài hát của người thủy thủ

bỏ lại đâu đó

nỗi cô đơn vàng thẳm

trong từng bọt sóng bình yên.

 

Anh,

cơn nắng lỗi lầm uống cạn dòng sông

để nhận lại

cát khô và đá sỏi.

 

Anh,

cánh chim bay qua đại dương bay qua bầu trời

mà vô tâm không để lại tiếng hót nào

dự báo về một ngày bão rớt.

 

Nên xin em đừng là vườn

đừng là biển

cũng đừng là dòng sông mùa khô xanh biếc

xanh bao dung trong nỗi

lụi tàn.

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Nguyễn Tý theo Bác đến Bến Nhà Rồng

>> Phan Trung Thành làm cột khóI xa xăm

>> Đinh Thu Thuỷ môi mềm ru lối cỏ

>> Du Nguyên trên con đường màu bạc

>> Trần Hữu Lục hư ảo nử bờ vai mềm

>> Đồng Chuông Tử dâng lễ cầu mưa

>> Vũ Thanh Hoa và cơn bão không hề dự báo

>> Nguyễn Quang Thiều - thư gửi những ma-nơ-canh

>> Đinh Thu Hiền đồng vọng tình yêu

>> Inrasara - 5 bài thơ tình hậu hiện đại

>> Vũ Trọng Quang bản văn rơi mưa chữ

>> Đinh Lăng lầm lỡ và hối tiếc

>> Nguyễn Đức Phú Thọ một đôi mắt khác

>> Huỳnh Văn Quốc tìm dấu tiền nhân

>> Hoa Nip bao giờ đến được cánh đồng

>> Thanh Quế im lặng sống và viết

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.