Tin mới Xem thêm

  • Con kiến con muỗi và… thơ

    Con kiến gặp cành đa cụt, cành đào cụt, nó leo ra leo vào, leo hết ngày này sang ngày kia, có khi như cái đường đi luẩn quẩn đã định trước

  • Từ sách tranh thiếu nhi đến văn học người lớn

    Trong khoảng 10 năm trở lại đây, nhất là sau mỗi kỳ hội sách, tôi lại bắt gặp trong làng văn những tiếng thở dài trước những bảng xếp hạng best sellers. Những tiếng thở dài trực tiếp có, gián tiếp có nhưng cùng thể hiện niềm trăn trở: “Sao độc giả rất đỗi nồng nhiệt với văn học thị trường mà lại vô cùng thờ ơ với văn học tinh hoa?”

  • Nguyễn Vũ Quỳnh chất vấn được mất cánh đồng

    Hôm nay trở về đi giữa bến quê/ Nắng khép mưa xuân vào cánh hoa sim/ Đường làng xoan rớt mùa không tím/ Mây cuộn tròn soi bóng giữa sông xưa.

  • Điện ảnh và du lịch

    Không phải đến bây giờ chúng ta mới biết vận dụng phim ảnh để quảng bá cho đất nước và dân tộc mình.

  • Văn học trẻ: “bội thực” những nỗi đau riêng?

    Năm 16 tuổi, Arthur Rimbaud – một trong những đại diện tiêu biểu của trường phái tượng trưng – làm rúng động văn đàn Pháp bằng bài thơ Con tàu say mô tả hình ảnh một con tàu ngật ngưỡng trong giấc mộng tuổi trẻ, phóng khoáng và tự do lướt đi trên hải trình của những biểu tượng đẹp đến mê

  • Lạ tai với kho ngôn ngữ đặc sắc riêng chỉ...

    Giới đi bụi có cả một kho ngôn từ đặc sắc riêng, mà người thường vốn chẳng mấy quen thuộc, thậm chí nghe chẳng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Lục bát múa 2 câu của Trần Lê Khánh

19.3.2017-20:45

 

 

trời mây chải chuốt điệu đà

cởi đi mặc lại, giặt là thiên thu

 

*

 

lá phong cuồn cuộn mịt mù

tận tâm gió lộng là từ hận xưa

 

*

 

giọt sương đọng mãi thành thừa

nụ hoa thi thiết mà chưa vừa lòng

 

*

 

cuộc tình như một dòng sông

mặc cho con nước chảy không ngày về

 

*

 

cởi dần chiếc áo bốn bề

nước non tróc mảnh trăng thề trên vai

 

*

 

hạt mưa quá cảnh đường dài

một lần chém gió thiện tai mười lần

 

*

 

một hôm chiếc lá ăn năn

vén nhau tìm giọt sương rằm đêm qua

 

*

 

người đi mờ tiếng xa xa

trăng thu vùng dậy, nhận ra bóng mình

 

*

 

ánh bình minh ánh bình minh

vài hạt khúc xạ linh tinh thành chiều

 

*

Nhà thơ Trần Lê Khánh

 

một lần thử đứng chân trời

bàng hoàng nhặt được những lời gió bay

 

*

địa đàng trái đắng ra đầy

thôi rồi thượng đế lại bày cuộc chơi

 

*

 

em mang dĩ vãng ra phơi

nắng vàng đôi lệ bay hơi về ngàn

 

*

 

mưa thời gian mưa thời gian

em càng tắm gội mình càng khô thêm

 

*

 

hạt bụi bay nán gì thêm

em đi vóc thả lưng mềm thời gian

 

*

 

thác rơi con nước tranh tan

bọt tung bầy đá xếp hàng nghìn năm

 

TRẦN LÊ KHÁNH

 

 

>> Lục bát của Trần Lê Khánh

>> Giọt sáng đi ngủ sâu

>> Bóng đêm vỗ cánh

>> Cảnh giới của lá

>> Lục bát múa - khúc hoan ca của những điệu luân vũ

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.