Tin mới Xem thêm

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

  • Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

    Trăng mờ/ Hơi thở nhẹ/ Ngực em đang rằm.// Đồi cát/ Dấu chân em/ Ngoài kia biển động.

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Lương Minh Cừ màu hoa em đã gói lời gửi trao

06.01.2018-22:45

 

 

NGOẠI THÀNH CHIỀU CUỐI NĂM

 

Cuối năm chộn rộn phiên chợ Tết

Ngoại thành chiều bỗng mỏng dần hơn

Hàng cau vút ngọn lên trời thẳm

Còn để mùi hương rụng khắp vườn

 

Bông cúc nhà ai vàng mấy độ

Hồn nhiên tơ nắng dệt mây trời?

Mẹ già nấu bánh quanh bếp đỏ

Lửa reo, hạnh phúc cũng reo cười

 

Mái ấm nhà tranh hồn hậu quá

Ngoại thành khói biếc, tím chiều sương

Xóm nhỏ, vai trần, em gánh nước…

Ráng đỏ che nghiêng, mấy quãng đường?

 

Lối cũ anh về Xuân Thới Thượng

Cuối năm chiều đã mỏng dần hơn.

Muốn được cùng em ra tưới ruộng

Chia bớt cùng em nỗi nhọc nhằn

 

Ngoại thành giáp Tết, ươm mầu lúa

Hoàng hôn trong vắt, mắt em cười…

Ai bảo bây giờ xuân tới muộn,

Anh về chợt nhớ tuổi hai mươi.

 

 

VỚI MÙA XUÂN Ở NGOẠI Ô

 

Tưởng chừng ngọn gió mùa khô

Gọi mùa xuân đến ngoại ô với người

Màu hoa, đánh thức mặt trời

Bỗng nhiên mặt đất như vời vợi xanh…

 

Bỗng nhiên cây lúa ngoại thành

Một đời tưởng chỉ riêng dành cho nhau

Chất chiu mùa trước, mùa sau

Giờ vàng rây một sắc màu giao duyên

 

Dòng kênh xanh nón che nghiêng

Chở riêng màu nước với riêng màu trời

Dòng kênh của ngoại ô thôi

Mà sao nước mãi hát lời trẻ trung?

 

Ngỡ như lửa đỏ một vùng

Vạt trời bông giấy chợt bùng cháy lên

Phải mùa xuân đến cùng em

Mà từ mặt đất mọc lên mặt trời?

 

Xuân về đột ngột nhành mai

Màu hoa chung thủy suốt thời bom rung…

Chồi xanh, lộc biết một vùng

Khoảng-trời-thành-phố bỗng dưng sáng lòa

 

Đi tìm em giữa bao la,

Lẫn trong màu mắt… phù sa ngoại thành

Mùa xuân dan díu cùng anh,

Để cho người với đất lành sinh sôi?

 

 

ĐIỀU TÔI CHƯA HIỂU

 

Cớ sao,

em chẳng mời tôi

Miếng trầu,

em đã têm rồi,

ngày xưa?

 

Tháng giêng

rét ngọt bụi mưa,

Hoa xoan

rơi tím đường xưa…

xuân giờ.

 

Cớ sao,

em cứ ỡm ờ

Nửa vành môi,

Với nửa tờ

thư bay?

 

Thư không

gói hết tháng ngày,

Còn

vành môi rạo rực say…

hương đồng.

 

Cớ sao

Em đi lấy chồng

Tôi không

được nhận thiệp hồng,

em trao?

 

Vì sao,

tôi hỏi vì sao,

Mưa xuân,

lại rắc bụi vào

hư không?

Nhà thơ Lương Minh Cừ

 

 

CÁNH ĐÀO XƯA

 

Tết ngày xưa ấy cánh đào

Mùa xuân in sắc thắm vào hồn nhau

Bấy giờ đã biết gì đâu,

Tuổi ngây thơ thoảng hoa ngâu bên thềm

 

Thế rồi, anh mới gặp em…

Thế rồi một chút bên rèm trăng rơi

Hương xuân dậy cả đất trời

Màu hoa em đã gói lời gửi trao

 

Cuối đông, rét cũng ngọt ngào

Bụi mưa xuân biếc cánh đào của anh

Thế rồi, bom lửa, chiến tranh…

Làm trai, gươm súng, anh hành quân xa

 

Một thời ra trận, xông pha

Chiến trường xa, nỗi nhớ nhà và em…

Nhớ màu hoa tím nghiêng thềm,

Pháo giao thừa đỏ trời đêm giao thừa…

 

Cho anh về với ngày xưa

Sắc hoa đào ấy, bây giờ còn không?

 

LƯƠNG MINH CỪ

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Lê Mỹ Ý giữa mộng và thực

>> Vương Hoài Uyên gửi cánh chim trời

>> Văn Nguyên Lương chào xuân mới!

>> Nguyễn Thanh Huyền khế ước

>> Huệ Thi mơ môi ấm hoá ra nào cổ tích

>> Nguyễn Minh Khiêm phút đầu tiên với cỏ

>> Nguyễn Hoàng Viện mùa xuân đã biết hết

>> Xuân Trà sợi thương sợi nhớ đầy vơi

>> Đặng Tường Vy tiếng thở dài ru giấc non xanh

>> Nguyên Trân hẹn chim lành buông cánh

>> Nguyễn Hồng tin nhắn lúc không ngày

>> Thuận Ánh tự tình đêm

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.