Tin mới Xem thêm

  • Thơ Lê Đạt: Cha tôi

    Đất quê cha tôi/ đất quê Đề Thám/ Rừng rậm sông sâu/ Con gái cũng theo đòi nghề võ/ Ngày nhỏ/ cha tôi dẫn đầu/ lũ trẻ đi chăn trâu/ Phất ngọn cờ lau/ Vào rừng Na Lương đánh trận/ Mơ làm Đề Thám/ Lớn lên/ cha tôi đi dạy học/ Gối đầu trên cuốn Chiêu hồn nước/ Khóc Phan Chu Trinh/ Như khóc người nhà mình/ Ôm mộng bôn ba hải ngoại/ Lênh đênh khói một con tàu

  • Trần Hữu Thung ‘ở quê’ như tôi biết

    Chỉ đến khi nghe về Trần Hữu Thung qua anh em, bè bạn, đọc thơ văn của ông, trực tiếp nghe ông nói thật khẽ, thật sâu, tôi mới hiểu, rằng, càng trở về quê

  • Trần Quốc Cưỡng - Mùa chim chích

    Mùa mưa, đồng lác làng Hạ nước trắng xóa. Những chú chim chích bấu víu những cọng lác làm tổ. Chúng sinh con ngay trong mùa đông

  • Hội nhà văn và chuyện hỗ trợ sáng tác, xuất...

    Một thực tế không thể phủ nhận là tại các hội nhà văn, điều thường được hội viên nhắc mỗi kỳ hội nghị là tác phẩm viết ra nhưng không tìm được nguồn xuất bản, trong khi ngược lại, các nhà xuất bản lại luôn than rằng không có bản thảo của tác giả trong nước để xuất bản

  • Ngôn ngữ độc thoại trong truyện ngắn Nguyễn...

    Ngôn ngữ độc thoại là một phần quan trọng của tác phẩm văn chương. Cùng với ngôn ngữ đối thoại nó hoàn chỉnh tác phẩm ở góc độ

  • Thanh Quế một chấm nhỏ muôn đời xê dịch

    Anh không thể quên em/ Chiếc hôn đằm thắm/ Dưới vòm cây xao động/ Một đêm hè đầy sao/ Anh không thể quên em

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Lương Minh Cừ & núi đôi chín mọng căng trời thiếu nữ

12.5.2017-07:30

 

 

NGÕ NHỎ

 

Ngõ nhỏ em về trong gió lạnh

Trời khuya sương phủ bóng em gầy.

Tan ca em vội về gác trọ

Vất vả lo toan với tháng ngày...

 

Ngõ nhỏ em về trong đêm vắng

Một mình... lẻ bóng giữa cô đơn

Thương nhưng không biết làm sao giúp

Ngõ nhỏ em về bớt lạnh hơn?

 

Sài Gòn, 22.12.2016

 

 

ANH ĐI GIỮA MÙA HOA TAM GIÁC MẠCH

 

Anh đi giữa mùa hoa tam giác mạch

Trong chiều thu, phơn phớt Mã Pí Lèng

Rừng cực Bắc, cuối thu vàng nắng rụng

Thung lũng Sủng Là, lãng mạn sương giăng.

 

Anh đi giữa mùa hoa tam giác mạch

Với cao nguyên sắc lạnh đá tai mèo

Mây ngũ sắc che ngang trời Mèo Vạc

Lũng Cốc Pài, hoa như bướm bay theo.

 

Anh đi giữa mùa hoa tam giác mạch

Một rừng hoa bất tận đến chân trời

Những bản người Dao trên lưng chừng núi,

Trong chiều vàng khói tỏa cuốn về xuôi.

 

Anh đi giữa mùa hoa tam giác mạch

Thiếu nữ Lô Lô rực rỡ sắc mầu

Phiên chợ huyện níu chân người cõng núi ,

Giữ chân người về với đất vùng cao.

 

Anh đi giữa mùa hoa tam giác mạch

Những ngôi nhà Phố Cáo đẹp nguyên sơ

Điệu khèn gợi đêm miền hoang dại,

Chợt bâng khuâng, hoa đã chạm cuối mùa.

 

Anh bắt gặp giữa mùa tam giác mạch

Những em bé ngây thơ, có đôi mắt biết cười

Những em bé Hmông chạy đùa trên đồng hoa rực rỡ...

Các em là hoa tam giác mạch đấy em ơi.

 

Đồng Văn, 28.11.2016

>> Thư viện Lương Minh Cừ

 

LÃNG MẠN NÚI ĐÔI

 

Giữa lưng đèo bỗng gặp Núi đôi

Ngang tầm mắt và trong tầm tay với…

Đôi bồng đảo với hàng ngàn năm tuổi

Tạo hóa sinh ra, như để ghẹo trêu người?

 

Bất chợt nhìn nghiêng, đầu chạm Cổng Trời

Nơi tiếp giáp giữa trời và đất.

Rừng Quản Bạ, mây giăng kín mặt,

Núi đôi tròn, trên đất nở đầy hoa.

 

Một tòa thiên nhiên quyến rũ thế kia,

Núi đôi chín mọng căng trời thiếu nữ.

Mầu sắc thời gian mờ che huyền sử

Đôi ngực trần xưa, tiên nữ gởi cho đời?

 

Hóa thân thành lộng lẫy núi đôi

Giữa đồng lúa, với bốn mùa thay áo,

Giữa trần thế, không hề hư ảo,

Núi vô tri, vẫn không dứt bụi trần?

 

Gặp cô tiên trên núi đá Đồng Văn

Giữa thung lũng Tam Sơn, nửa hư nửa thực,

Núi đôi đẹp, làm bao người ao ước

Tuyệt tác muôn đời, trời đất đã dành cho?

 

Hà Giang, 29.11.2016

 

LƯƠNG MINH CỪ

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.