Tin mới Xem thêm

  • Bùi Sim Sim giữa hai chiều quên nhớ

    Chưa đủ nhớ để gọi là yêu/ Chưa đủ quên để thành người xa lạ/ Em ám ảnh anh hai chiều nghiệt ngã/ Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia / Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya/ Dịu dàng quá lời thì thầm của gió/ Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ/ Biết đâu chừng thiên sứ đến vây quanh

  • Nguyên Trân giữa song khuya thanh vắng

    Phố thị say ngủ/ Thâm u đầy quyến rũ/ Những con đường cong cong mềm mại/ Mang dáng dấp dậy thì/ Mảnh trăng non dướn mình soi bóng/ Khẽ nhoẻn cười lay động mặt hồ êm/ Bao chấm sao li ti huyền bí giữa trời đêm/ Giữ ước mơ thần thoại nơi dải Ngân Hà xa thẳm/ Làn gió mơn vi vu trở về tự vạn dặm/ Ru lá cành lao xao

  • Thảo Phương dường như ai đi ngang cửa...

    Khi nhà thơ Thảo Phương còn trên cõi nhân gian, hơn một lần tôi dự định viết về thơ chị, nhưng cứ lưỡng lự vì thấy trong thơ chị có

  • Nguyễn Thị Hạnh Loan ngọt ngào dâng hiến đam...

    Nụ hôn đưa ta về chốn thần tiên/ Ngôi nhà ấy ngày xưa anh đứng đợi/ Đóa hoa đẫm sương vườn khuya hái vội

  • Cầm tấm bằng cử nhân mà vẫn cứ... ngơ ngác!

    Theo các chuyên gia, chương trình đại học của VN đang đào tạo theo mô hình chuyên ngành hẹp (trong khi thị trường việc làm hiện rất khác so

  • Dạ Ngân - Nhìn từ phía khác

    Một buổi trưa, lúc đó thường nhà hàng chưa mở cửa, một cô gái cứng tuổi hơn tôi và nền nã như mọi cô gái miệt vườn đi xích lô đến Vĩnh Thịnh

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Lương Minh Cừ & núi đôi chín mọng căng trời thiếu nữ

12.5.2017-07:30

 

 

NGÕ NHỎ

 

Ngõ nhỏ em về trong gió lạnh

Trời khuya sương phủ bóng em gầy.

Tan ca em vội về gác trọ

Vất vả lo toan với tháng ngày...

 

Ngõ nhỏ em về trong đêm vắng

Một mình... lẻ bóng giữa cô đơn

Thương nhưng không biết làm sao giúp

Ngõ nhỏ em về bớt lạnh hơn?

 

Sài Gòn, 22.12.2016

 

 

ANH ĐI GIỮA MÙA HOA TAM GIÁC MẠCH

 

Anh đi giữa mùa hoa tam giác mạch

Trong chiều thu, phơn phớt Mã Pí Lèng

Rừng cực Bắc, cuối thu vàng nắng rụng

Thung lũng Sủng Là, lãng mạn sương giăng.

 

Anh đi giữa mùa hoa tam giác mạch

Với cao nguyên sắc lạnh đá tai mèo

Mây ngũ sắc che ngang trời Mèo Vạc

Lũng Cốc Pài, hoa như bướm bay theo.

 

Anh đi giữa mùa hoa tam giác mạch

Một rừng hoa bất tận đến chân trời

Những bản người Dao trên lưng chừng núi,

Trong chiều vàng khói tỏa cuốn về xuôi.

 

Anh đi giữa mùa hoa tam giác mạch

Thiếu nữ Lô Lô rực rỡ sắc mầu

Phiên chợ huyện níu chân người cõng núi ,

Giữ chân người về với đất vùng cao.

 

Anh đi giữa mùa hoa tam giác mạch

Những ngôi nhà Phố Cáo đẹp nguyên sơ

Điệu khèn gợi đêm miền hoang dại,

Chợt bâng khuâng, hoa đã chạm cuối mùa.

 

Anh bắt gặp giữa mùa tam giác mạch

Những em bé ngây thơ, có đôi mắt biết cười

Những em bé Hmông chạy đùa trên đồng hoa rực rỡ...

Các em là hoa tam giác mạch đấy em ơi.

 

Đồng Văn, 28.11.2016

>> Thư viện Lương Minh Cừ

 

LÃNG MẠN NÚI ĐÔI

 

Giữa lưng đèo bỗng gặp Núi đôi

Ngang tầm mắt và trong tầm tay với…

Đôi bồng đảo với hàng ngàn năm tuổi

Tạo hóa sinh ra, như để ghẹo trêu người?

 

Bất chợt nhìn nghiêng, đầu chạm Cổng Trời

Nơi tiếp giáp giữa trời và đất.

Rừng Quản Bạ, mây giăng kín mặt,

Núi đôi tròn, trên đất nở đầy hoa.

 

Một tòa thiên nhiên quyến rũ thế kia,

Núi đôi chín mọng căng trời thiếu nữ.

Mầu sắc thời gian mờ che huyền sử

Đôi ngực trần xưa, tiên nữ gởi cho đời?

 

Hóa thân thành lộng lẫy núi đôi

Giữa đồng lúa, với bốn mùa thay áo,

Giữa trần thế, không hề hư ảo,

Núi vô tri, vẫn không dứt bụi trần?

 

Gặp cô tiên trên núi đá Đồng Văn

Giữa thung lũng Tam Sơn, nửa hư nửa thực,

Núi đôi đẹp, làm bao người ao ước

Tuyệt tác muôn đời, trời đất đã dành cho?

 

Hà Giang, 29.11.2016

 

LƯƠNG MINH CỪ

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.