Tin mới Xem thêm

  • Tô Hoàng một lần ngửa mặt kêu trời

    Tiểu thuyết “Ngửa mặt kêu trời” của nhà văn Tô Hoàng do NXB Hội Nhà văn ấn hành năm 1991. Theo tác giả: “Sách ra quầy chưa bao lâu thì anh Bùi Khởi Giang viết bài này. Thuở ấy, trong những bài nhận xét, phê bình cuốn sách, tôi thích nhất bài của anh Giang. Bởi nó bắt "đúng mạch" người viết và những gì tôi muốn tâm sự với bạn đọc

  • Phạm Công Trứ tâm sự hè

    Mùa phượng ấy đã bùng lên/ Màu hoa của tuổi hoa niên nhớ về/ Đây mùa của những đam mê

  • Tiếng Việt phong phú thật, thay vì trả phí...

    Thuở đi học, chúng tôi được dạy rằng, tiếng Việt thật giàu và đẹp. Không ai phủ nhận điều ấy. Dù vậy, tiếng Việt cũng thật đa nghĩa

  • Cõi người trong truyện ngắn của Elena...

    Từ những góc nhìn sáng tạo, nhà văn Elena Pucillo Truong luôn có ý thức làm mới ngòi bút của mình để đem đến cho người đọc những khoảnh khắc thú vị bất ngờ của hiện hữu. Đằng sau mỗi câu chuyện về những điều tưởng chừng rất nhỏ của mỗi thân phận là những thông điệp về Cõi Người

  • Hoàng Hiền - Làng ăn khói

    Tôi về quê vào mùa gặt, xa quê mười mấy năm bây giờ trở lại, mọi thứ đã khác xa những mùa gặt ngày xưa.

  • Phan Thị Thanh Nhàn & Chuyện đàn bà

    Cô Vân và thằng con trai hai tuổi ở trên tầng năm khu tập thể lắp ghép, cả hai bên cầu thang có tới bốn mươi căn hộ. Vân đi làm suốt cả ngày, không biết ai với ai, nhưng khi lên xuống cầu thang, gặp ai cô cũng chào. Với riêng bà Tư còm trông xe máy mà cô phải gửi xe

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

My Tiên - Buổi sáng và tôi

22.8.2017-10:30

 

Nhà thơ trẻ My Tiên (Bình Định)

 

>> Buổi sáng và giấc mơ

>> Ánh sáng làm thế gian hãi sợ

 

 

Buổi sáng và tôi

 

1.

Tôi đã tìm kiếm những điều rất xa xôi

rồi chẳng biết mình ở đâu nữa

tôi cố chữa lành mấy câu thơ

nhưng buổi sáng chỉ toàn những cơn mưa ngày đau ốm

tôi lại thẫn thờ

bỗng gặp thơ trong giấc mơ và mảnh vỡ

ngồi đếm một hai

hỡi ơi màn hình còn khởi động

chúng sẽ khởi động cho đến chết

tôi cứ ngồi và dần dần mất hết

cả sự bắt đầu

 

2.

Chẳng biết đi đâu

trước mặt treo bộ não của một chiếc đầu lâu

và cảm xúc của một thi hài biết nói

tôi đã gọi tên mình nhưng không hiểu

chiếc lá rơi vì điều gì ?

 

Truớc giấc ngủ tôi thuờng sợ

tiếng mèo hoang ghim mảnh vỡ trong tai

tôi hay lặp lại giấc mơ có hình cái giếng

và một chiếc cầu thang bị gãy khi đang leo

tôi giật mình nhưng không đau

vết thương trong mơ không chảy máu nhưng có sẹo

tôi mặc áo để che đi tâm hồn

 

3.

Đến nỗi tôi chẳng còn nói được

cổ họng nhét đầy những câu thơ dang dở

tôi xé sợi tóc làm đôi

buột nỗi ơ hờ

lờ đi

tôi thích giả vờ

 

Tôi chờ thơ như chờ mẹ về với món quà tuổi nhỏ

bỏ quên vài thứ trong những buổi sáng chết

và tôi tin

cây sả lớn lên sẽ thành cây mía ngọt ngào

tôi quên con thuyền giấy năm nào đã rã nát

không bao giờ còn trôi được vào tương lai

tôi trở lại là “Gì”

 

4.

Tôi lạc đi như một dấu son môi

khi nguời ta cạn xong ly bia chúc tụng

tôi có mặt trong ngàn câu hỏi

khi nguời ta soi vào vũng nuớc bên đuờng

đến bóng mây cũng không thèm trả lời

dù chỉ là một câu nói dối

 

Tôi đành lôi tôi đi

lôi tôi lại

trên cây cầu dài

có ai không?

có nghe không?

bầu trời vọng lại: “Gì?”

 

MY TIÊN

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.