Tin mới Xem thêm

  • Trương Duy Vũ & Hoa yêu

    Đó là hồng tỉ muội hay hồng sẻ như ông ngoại thường nói. Có lẽ vì mỗi bông hoa chỉ bằng hoặc lớn hơn ngón tay cái một chút. Hơn mười năm nay, người trong phố gọi xóm tôi là xóm hoa yêu - một cái tên mới mẻ so với cái tên cũ kĩ lâu đời – xóm Núi Nhạn – vùng đất nhỏ nằm dưới chân Núi Nhạn độ gần trăm nóc nhà, đa số là dân lao động nghèo

  • Văn nghệ và kháng chiến qua ống kính Trần...

    Hòa mình với đời sống văn nghệ, hiểu rõ tâm hồn văn nghệ sĩ và chuyên tâm chụp văn nghệ sĩ, cố nghệ sĩ nhiếp ảnh Trần Văn Lưu đã lưu

  • Thân phận con người trong thơ Nguyễn Vỹ

    Góp mặt vào làng thơ Tiền chiến từ năm 1934 - thời điểm thơ Mới phát triển mạnh mẽ nhất, không ồn ào, chạy theo tâm lý đám đông

  • Thiêng liêng hai tiếng “Thầy ơi”

    Khi sang xứ người giảng dạy, khi không còn nhận được nhiều tiếng “Thầy ơi” ấm áp đó, cũng như nhiều ánh mắt yêu mến từ học trò ngoài giờ học, tôi mới nhận ra rằng học trò ở quê nhà sao mà “dễ thương” quá…

  • Lê Hà Ngân - Đò chưa sang

    Trưa tĩnh lặng, con thuyền gà gật bên mép sóng bỗng choàng dậy. Đám khách lũ lượt gọi đò, nói cười râm ran cả khúc sông

  • Lê Mạnh Thường & Trường Sa ngày trở về

    Trong cuộc đời mỗi con người ắt hẳn ai cũng có nhiều dấu mốc kỉ niệm. Mỗi kỉ niệm sẽ theo ta đi suốt hành trình của cuộc đời mình. Với tôi, chuyến đi Trường Sa lần này có lẽ là một sự kiện làm dày thêm cái dấu mốc đã in hằn trong tim bấy lâu nay và lấy đi của tôi không ít cảm xúc. Tôi gọi chuyến đi này là ngày trở về.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Ngô Kim Đỉnh trong căn nhà gỗ cũ

29.3.2018-23:30

 

 

TRONG CĂN NHÀ GỖ CŨ

 

Hình dung mãi, hình dung niềm thi cảm

ngôi nhà gỗ âm thầm thức đợi những giấc mơ

xin về lại mỗi năm vào dịp Tết

căn nhà gỗ tuổi thơ ai đã ở... bây giờ

 

Có phải em - nụ sen mùa sen sớm

hương thơm đi và gió tóc rủ về

ta náo nức theo đoàn tàu hú vọng

mỗi lần qua miền đồi thân thiết đôi quê

 

Có phải em đấy không - anh vẫn thấy

bóng dáng xưa lụi cụi những chiều xưa

hàng cột xiêu cùng mái rêu trĩu nặng

cất tiếng ngân trong vắt thuở nô đùa

 

Có phải em đấy không - anh vẫn thấy

tiếng nhà xưa còn ấm tiếng Thầy Bầm

ngôi nhà mới mở ra đời sống mới

con cái quây quần thương lại mấy độ Xuân

 

Hình dung mãi, hình dung ngày gặp mặt

trong nếp nhà xưa bên bếp lửa chuyện trò

ta ngồi đấy nắm tay cười khúc khích

lại tiếng Thầy đằng hắng chút âu lo...

>> Thư viện Ngô Kim Đỉnh

 

 

NGÀY THÊM TUỔI

 

Một ngày nhận tuổi

tấc lưỡi bạn bè cái tóc cái răng

cái mồm thì ngang cái tai thì dọc

như quân bất trị ngoài đường huênh hoang

 

Một ngày nhận tuổi

tiếng đập trái tim còn vọng ồn ào

bạn đang ở đâu mang mang mặt đất

bàn tay lấm láp đôi mắt trong ngần

 

Sông nước xuôi xuôi tình người vời vợi

bạc tiền có biết qua bến phù vân

rượu uống cơm ăn muôn đời thiếu đủ

quên quên nhớ nhớ miệng lưỡi khinh thường

 

Một ngày nhận ra tuổi còn biết tuổi

bàn chân cứ bước đầu cứ mơ màng

ngày lại ngày qua đượm hồn gió bụi

hồn sông hồn núi gọi người mang mang

 

Một ngày nhận ra cây đa miếu cũ

mưa nắng xoay vần mấy độ thiên di

còn cả tình người tục truyền trong gió

còn thật mặt người loé dạng hài nhi.

 

NGÔ KIM ĐỈNH

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Phạm Công Trứ đầu xuân đến với ca trù

>> Thuận Ánh tuổi xuân rớt xuống thẳm sâu ao làng

>> Đặng Tường Vy nắng bừng chan ngọn

>> Trần Thế Tuyển câu thơ xưa cứa vào nỗi nhớ

>> Huỳnh Thuý Kiều phồn sinh giấc cỏ

>> Đỗ Thị Thanh Bình người thơ lắm nỗi gian nan

>> Lâm Xuân Thi mênh mang nỗi buồn tưởng tượng

>> Doãn Minh Trịnh bóng mờ ký ức

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.