Tin mới Xem thêm

  • LLPBVH ảnh hưởng tư tưởng Phật giáo ở miền...

    Có hay không khuynh hướng lý luận - phê bình văn học chịu ảnh hưởng tư tưởng Phật giáo trong nền lý luận - phê bình văn học ở miền Nam trước 1975, đó là những vấn đề đặt ra trong nội dung bài viết. Với cứ liệu từ những công trình lý luận - phê bình văn học ở miền Nam trước 1975, nghiên cứu

  • Tiểu thuyết Mỹ nhân nơi đồng cỏ của Lê Hoài...

    Bằng cách phản ánh thông qua cái đẹp, tiểu thuyết "Mỹ nhân nơi đồng cỏ" (NXB Hội Nhà văn, 2017) của nhà văn Lê Hoài Nam đã làm sống lại

  • Nguyễn Quang Thân & Chàng thi nhân đầu...

    Nguyễn bước ra khỏi bóng những tán cây. Nhiều năm sau, khi đặt bút viết Truyện Kiều, Nguyễn Du đã thêm một dòng lạc thảo đề tặng Xuân Hương

  • Bình Địa Mộc cánh chim bạt gió tung tăng

    nghĩ về quả tên lửa được Triều Tiên phóng đi/ có thể đã bay qua/ giấc mơ vượt lên chính mình của người khuyết tật

  • Sức sáng tạo và cá tính văn chương Đồng bằng...

    Văn chương đòi hỏi người viết phải sống chết với nó để nảy ra cá tính. Không có cá tính, không bay cao ý tưởng thì coi như chẳng thể tồn tại một thể loại văn chương đích thực. Văn chương dường như không còn chỗ dung thân ở Đồng bằng sông Cửu Long...

  • Không có trường phái viết văn Nguyễn Du!

    Mới đây, nhà văn - PGS. TS Văn Giá cho tôi biết, anh và một số nhà văn đang đề nghị cấp trên cho lấy lại tên ngôi trường xưa vì thực chất cho đến

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Chí Hoan trò chuyện với một linh hồn

25.8.2017-09:45

 

 

TRÒ CHUYỆN VỚI MỘT LINH HỒN

 

Một cành mục gãy rơi trên vỉa hè nát vụn

Ra đi vào lúc tảng sáng

Lành lạnh làn gió bất tận thoang thoảng trong veo

Ra đi dưới lá xanh chở che con người tôi yêu con người xa lạ

Ra đi như không thể tránh được, chiếc điện thoại hết pin, hay con chó xa nhà ủ rũ

Hay đôi mắt con tàu ngóng sang bờ bến mới

Hay những đảo lộn ruột gan âm thầm trong bóng tối, đã ra đi theo tiếng gáy báo ngày

 

Sự sống đôi khi giống một trò phản bội

Cái đã chết lặng câm như một ngàn hối tiếc

Của một ngàn chiếc mũ bỏ xuống

Tóc chia ly phơ phất nghĩ gì

 

“Ai khanh tướng công hầu …” – đâu tài cán lợi quyền

trút vào túi vô danh mà bóp nặn nên hình

đâu con cá ngoảy tươi và quả chín thơm tho

theo gió của thời gian teo tóp lại

 “Vòng trần ai dễ biết …” – “Sống ở trên đời ăn miếng dồi chó” ăn miếng dồi trường ăn miếng lòng ai ăn trả miếng

ăn nước đầu nguồn hay nước giặt dải mũ

nước giữa trời vô thủy vô chung

 

Ngày đã tan trên sóng trường giang

Cá nhảy lên bờ và dòng nước quay lưng

Cơn gió bỏ đi khi cành khô vừa gãy

Nơi quả sung chín đỏ ấp ủ bầy sâu

Nơi mộ mới ráo hoảnh mắt tình nhân

Nơi nòng nọc đứt đuôi sùi lưng cóc

 

Ngày đã lên khi giấc mơ vừa dứt

giấc mơ những hang xanh trong băng hà lạnh buốt

Sự sống

đôi khi

quên là một linh hồn

 

Đột ngột gió giật tung

Người bước đi, đầu không ngoảnh lại

 

Tảng sáng

Lành lạnh

Bóng tối ngân vang

 

Nơi ngừng đập nhịp vỗ tay nhịp nhớ mong

Lỗi nhịp

Nơi một tiếng chuông thay thế tiếng người

Nơi hết thảy chở che con người tôi yêu xa lạ

 

Nơi bóng tối mỉm cười

 

Mắt, nhắm lại đi,

đọc những trang

một người mù sẽ viết

 

 

GHI CHÉP HÀNH HƯƠNG 1

 

Gần nhau suốt ngày nhưng anh muốn viết thư

Vì con đường sông Lô những thác ghềnh khuất giấu

Khi ta lên những khúc cua chóng mặt

Biết thêm lần nữa lối đời quanh co

Và đứng giữa bốn vách gió sương một mái đình Hồng Thái

“Trông vời lưng núi...”(1) một cây đa lừng lững trong mưa

 

Đây “Rừng cọ đồi chè đồng xanh ngào ngạt”(2)

Ta cùng đi hát lại buổi ban đầu

Anh muốn chỉ cho em bóng áo chàm Bắc Sơn

Mờ mịt sương giăng rừng xuân đang độ

Những phên nứa, mái gồi, vách đất

Những dáng xưa còn kiên nhẫn lưng đồi

Những lá cờ dĩ vãng thắt ngang vai

Dưới bến Bình Ca sóng còn rẽ theo con phà thuở trước

 

Em có nhớ đài bia trên một mỏm đồi Rộc Phát

Rừng xưa nay đâu, những vườn chè lúp xúp nối nhau

Chữ khắc giản đơn trên xi măng mộc mạc

Chữ vô danh

Tình yêu lớn giản dị thôi, một bóng mây cũng đủ

Nền cũ ở Gia Điền đổ bóng chiều xanh cỏ

Những búi tơ hồng có xe duyên văn bút?

Lối mòn các anh đã chìm vào trong đất

Rạng rỡ tà huy

Con đường lớn khó thay! hai người đi đã chật

Đồng thấp đồng cao suối chảy quanh co đường thôn đá sỏi

Mạch lớn về nguồn trên xóm núi Kỳ Linh

Lưu dấu các anh

Không có bi ký nào

Những thân gửi văn chương, hồn theo chí lớn

Và những lán những chòi những mắt xưa ngời sáng

có theo về trong định mệnh phồn hoa?

Hay “Nền cũ lâu đài bóng tịch dương”(3) của Thủ đô ngàn gió

vẫn còn đây dưới những khóm mai già...

 

Đêm ở Tuyên Quang nghe gió thổi qua sông đá ngầm trong bóng tối

Quanh quất lối đời vẫn thế, phải không em

Một người lính già mải nhớ chuyện Nguyên Phong

Một thị xã thượng du đã tan thành đại lộ

Một phố nhỏ rợp cây như ấm bàn tay nhỏ

Ta còn tương lai như ta còn quá khứ

 

Trong im lặng ngoài kia một rừng xuân đang độ.

 

------------

1. Nguyễn Tài Tuệ - Tiếng hát giữa rừng Pác Bó

2. Tố Hữu - Ta đi tới

3. Thơ Bà Huyện Thanh Quan.

Nhà thơ Nguyễn Chí Hoan

 

HOA CHUA ME ĐẤT

 

Ta đi lên con đường xuyên mây

Rừng mùa xuân không ngớt tiếng thì thào

Muôn lá non nhìn anh như mắt em

Hoa me đất tím hồng như muôn lần áo tím

Những quả vả tròn căng ánh xanh cổ vịt

và nâu tươi như tóc nâu

Những đóa địa lan trắng như bạch ngọc như bắp chân thon

Ta đi lên con đường xuyên mây

con đường viền đăng-ten bằng hoa chua me đất

Mùa sinh sôi cả những gì đã mất

Mùa yêu

 

Mây xuyên qua những tán lá cao xanh sẫm tối rừng cổ tích

ngàn cây cột sống dựng trên đá một ngôi đền sống

đất dâng hoa, cỏ lá dâng hương

trong bóng tối màu xanh những con voi chín ngà lững thững lên

hướng về nơi cất giữ trái tim của đồng bằng Bắc Bộ

Người - nối - nghiệp, Người - đắp - đê chưa bao giờ yên ngủ

người của Tổ tiên gửi về

tỏa bóng trên đời ta như bóng mây bóng núi

Ta đi lên con đường xuyên mây

Trong muôn vạn lá xanh đan lưới đựng trời

Giữa muôn vàn rễ cây dưới đất và trên đầu

Giữa trăm lối của rừng quanh co và mất hút

Liệu ta có may mắn hơn người quét đường trên núi

“Đố ai quét sạch lá rừng”...

Liệu ta có hạnh phúc như một người quét đường

trên dốc núi vòng vo không thể nhanh hơn

trong mây mù trong tịch mịch bất động

bước theo những nhịp lá rơi

Ta đi lên con đường xuyên mây

Tinh khiết tím hồng những vầng hoa me đất

như những chuỗi đèn trời

soi sáng tâm hồn bằng một niềm giản dị khôn nguôi.

 

NGUYỄN CHÍ HOAN

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.