Tin mới Xem thêm

  • Doãn Minh Trịnh cay mờ khoé mắt tuổi thơ

    Tuổi thơ con/ ấm ngọt tiếng đàn/ cha rót vào những đêm trăng sáng/ tiếng hát bản Mường "cô gái vót chông"/ Tuổi thơ con/ vọng mãi tiếng kèn dân tộc/ bằng lá hái trong sân/ cha thổi bài ca "cô gái gọi bạn tình"/ Tuổi thơ con/ thuộc hết bài thơ cha viết tặng/ dạy con biết về mình/ nhớ đinh

  • Công lý rủi ro

    Toà án có vai trò rất lớn trong xã hội. Người dân khi gặp bất công, bị chèn ép bởi hệ thống công quyền muốn được bảo vệ thì kiện ra toà án…

  • Việt Nga - Hoa phượng trắng

    Một trưa mùa hạ, tôi nhận được tin nhắn của em: Cô ơi! Em muốn chết! Tôi vội vã lấy xe, phóng đến chỗ em. Tôi biết tính cô học trò cũ của mình

  • Đổi mới trại sáng tác VHNT cho hiệu quả

    Theo số liệu vừa được công bố bởi Trung tâm Hỗ trợ sáng tác văn học nghệ thuật (Bộ Văn hóa - Thể thao & Du lịch), với 6 nhà sáng tác ở các địa điểm nghỉ dưỡng lý tưởng trên cả nước là Đại Lải (Hà Nội), Tam Đảo (Vĩnh Phúc), Đà Nẵng, Nha Trang, Đà Lạt (Lâm Đồng), Vũng Tàu, chỉ tính riêng trong năm 2016 đã có tới 66 trại sáng tác văn học nghệ thuật được tổ chức

  • Đòn giáng phủ đầu của Biệt động Sài Gòn

    Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968 đã đi qua vừa đúng 50 năm. Giờ đây khi nghiên cứu về Mậu Thân, ta không thể không

  • Trần Thị Kim Nhiên & Xóm Cù Lao

    Út có người yêu. Tin đó bay khắp cái Xóm Cù Lao nhanh như vận động viên marathon chạy nước rút. “Chuyện, con bé dễ thương, học giỏi lại hiền lành, đi học xa nhà nữa, có khối anh chàng ở phố mê mẩn”. Có người than: “Xóm Cù Lao mình hết hi vọng rồi, nó lấy chồng ở phố rồi mất luôn...”. Lời than ấy không phải là không có lý

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Đức Phú Thọ một đôi mắt khác

NVTPHCM-12.4.2011-21:45

Nhà thơ trẻ Nguyễn Đức Phú Thọ

>> Mắc nợ phù sa

 

 

Cây bàng

 

Cây bàng nhìn lệch phía ô cửa nhà tôi

Những giọt sương rơi

Như hai hàng nước mắt

Lũ chim cố ve vãn bằng giọng hót

Chuỗi hợp âm não nề.

 

Nếu là cây bàng tôi sẽ khước từ

Lập ngôn cũ kỹ của mùa thu

Lá vàng không xoay theo gió.

 

Tôi sẽ vẽ thân cây bằng trí tưởng tượng

Một, hai, ba, bốn nhánh mây

Đường gân màu xanh nước biển.

 

Cây bàng nhìn lệch phía ô cửa nhà tôi

Đã mang một gương mặt khác

Với một đôi mắt khác.

 

 

Vỡ

 

Gió tước hết những chiếc lá bạc màu

Mùa thu trả về im lặng

 

Vườn đêm qua một cơn mưa lắng

Hạt chồi tách hương

 

Dòng sông rẽ đôi giữa những cung đường

Cỏ ri ri tiếng dế

 

Giọt nắng đầu tiên đã vỡ

Trên mắt người ngủ mê.

 

 

Ru mùa

 

Trôi về từ những giấc mơ không rõ hình thù

Trôi về trên tay đóa sen vườn thức muộn

Thân thể tôi là bọt nước

Đêm nằm sóng mắt có đuôi

 

Hơi thở em rúc vào đâu?

Hoa phụt cháy mặt người

Mưa khất thực

Giữa những nhành lân tinh đói

 

Trôi về qua tim một búp tình nhoi nhói

Trơ gầy như sen

Và vô hình như sương

 

Trên vành môi đêm đã nứt vỡ giọt buồn

Thu đã cặn

Mắt chờ đã cặn

Chỉ có câu thơ về trong lấp lánh

Ru mùa bốn phía hư không…

 

 

Hạnh phúc
 
Em
Thung lũng nỗi buồn và suối tóc trong anh
Thoai thoải hàng mi mắt chiều đánh đuối
 
Anh
Bóng cây dằm đứng lẻ mình sụt sùi mông muội
Vách nứt lưng trần và tán rậm thời gian
 
Khi ta nghiêng về nhau
Chớp lóe địa đàng
Hi Mã Lạp Sơn cúi mình bật khóc.
 
Rừng nghiêng say bát ngàn đêm vọng
Khát nhớ trập trùng
Đẫm ngực vừng trăng.
 
Em
Khe khẽ tim sầu nhon nhỏn bật măng
Dòng sông vắng
Mắt mầm sương gió.
 
Anh
Cánh ngực trai đã phủ chiều nấm cỏ
Ngùn ngụt xoay
Trong buổi sấm linh cầu.
 
Trắng bão sự đời
Chỉ xin nghiêng về nhau
Để thấu thị một điều: Hạnh phúc.

 

 

Giấc mơ ngã từ lưng dốc

 

Như cánh đóm đêm uống đầy túi sương bầu trời cạn giấc

Em bấm đôi chân trần đi trên thung sâu

Giấc mơ ngã từ lưng dốc

 

Như chú ong con bết mình đầy mật

Không tìm được đường về

Khóc nấc suốt một đêm cạn hương rưng rức

 

Cánh đóm đêm thắp lân tinh cho anh men theo

những cuống cây non ngã rạp

Sau mùa cỏ phối cộng sinh

Biết là đàn chim sơn ca không còn xúng xính

Tiếng hót lật từ đêm nặng gió sang ngày

Vỡ trên tay một chùm trái dại cuối mùa đông

 

Khi con khướu bảo chúng ta đi về phía bản

Em vẫn còn là cánh đóm đêm

Đeo gùi hoa sáng bừng hành trình vốc cạn sao tìm mắt phố

Tìm người trai bỏ rơi A’May đi theo tiếng hát nội đồng

 

Em quay về như chú ong bết mật lạc đường bay

Cỏ ướm đầy tinh dầu

Váy găm đầy hoa may

Những vụ lúa bản thôi xanh như ngày em rời Kprong Kpak

Em rạp mình khóc giữa mùa khèn khêu

bạn tình đêm ngâu tháng bảy

A’Thong, A’ Phik có chờ em…

Phum có chờ em…

 

Giấc mơ em ngã từ lưng dốc

Rừng thiêng hóa cánh đại bàng

Chao nghiêng gió vút quần đêm ngược ngạo

Nâng cánh A’May về

Tình hóa đá trăm năm…

 

 

Rèm phố

 

Trong đồng tử có một chiếc rèm

Không rõ màu gì

Hễ nằm im là tôi lại thấy.

 

Những ngón tay nhô lên từ ngực

Nhảy phập phồng trên lớp da non

Chẳng ban mai nào có thể mang tôi đi

trong ngày vừa bão

 

Nụ cười xanh sắc máu

Đôi khi đồng tử cũng xanh

Tôi chẳng nghĩ đó sẽ là phút bắt đầu hay kết thúc

Cho một vòng đời nám bụi?

 

Phố xá mỗi ngày đều rền rĩ những nụ hôn

Những chiếc rèm thi nhau mọc trên mắt người

Lô xô mắt phố

Lô xô những ô cửa sổ

 

Từng đàn chim trắng sải đôi cánh vần vũ

với lớp lông tơ rờn mượt

Bay qua những ngày ảm đạm tuyệt vời

 

Tôi ghé lại giữa công viên và ngồi thườn trên cỏ

Ghé mắt nhìn những nhão thịt đung đưa

Khúc khích từng nốt cười rác rưởi

 

Tôi đặt lưng xuống rồi ngước mặt lên trời cầu nguyện

Trong đồng tử có những chiếc rèm

Không rõ màu gì

Hễ nằm im là tôi lại thấy.

 

 

Lũ ruồi chột mắt

 

Sau phút trở dạ một câu thơ

Tôi lại gặp lũ ruồi chột mắt

 

Chúng nó to thế này nhỏ thế này

Nói chung kể thì khó mà hình dung được

 

Những câu thơ tôi vẫn thường ướp gia vị

Nhưng không hiểu sao lại có mùi của rác thối

Nên chúng cứ suốt ngày vòng vẽ vo ve

 

Một lũ ruồi khuyết tật

Miệng lúc nào cũng ứ đầy xú khí

 

Những câu thơ buồn rầu tắt lịm

Vòm trống ngực chạy vòng quanh

Chờ đợi những khóm tay sẽ nâng lên hô hấp

 

Thật đáng xấu hổ cho sự nhân danh cao ngạo

Tiếng thét quát lên không giết chết lũ ruồi

Mà ra sức dấm dúi những câu thơ sinh tử

 

Nước mắt trào ra từ khóe miệng

Sau phút ngật ngừ ăn sống những câu thơ

Tôi thấy hai hốc tai mình bắt đầu rỉ máu

 

Lũ ruồi chột mắt lại kéo thành bầy

đến xì xụp vây quanh hít hà

Chúng nó đã vào mùa sinh nở…

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Huỳnh Văn Quốc tìm dấu tiền nhân

>> Hoa Nip bao giờ đến được cánh đồng

>> Thanh Quế im lặng sống và viết

>> Trần Anh Dũng lòng vẫn chơi vơi

>> Lâm Xuân Vi mềm lòng dốc gió thang mây

>> Trần Hoàng Vy nghiêng mòn đồi Đà Lạt

>> Nguyễn Xuân Thuỷ tìm lại ngày xưa

>> Nguyễn Thái Dương đáp xuống ngực em

>> Huệ Nguyên đắm say mải miết đi tìm

>> Phan Trung Thành cắc cớ hỏi trời

>> Quang Chuyền hiển hiện một thời trôi

>> Tăng Thế Phiệt- Thế giới đi về đâu?

>> Những vần thơ an nhiên thanh lạc

>> Tạ Hùng Việt níu xanh cuộc đợi

>> Thơ 4 chàng họ Nguyễn gốc Quảng

>> Huỳnh Thuý Kiều trăng suông giãy giụa

>> Phùng Thị Hương Ly thiên thần giọt sữa

>> Nguyễn Anh Nông linh cảm em tới

>> Ngọc Tuyết khoả thân trong mắt cú vọ

>> Vũ Trọng Quang- Bởi đó là Phạm Công Thiện

>> Lê Văn Lâm ngẩng mặt uống ban mai

>> Diễm Phúc yêu góc chiều bất chợt

>> Vũ Đình Huy suối lệ tiếc thương con

>> Lương Đình Khoa hạt phù sa lạc

>> Phạm Công Thiện đã đi mất hẳn đi rồi

>> Trần Mai Hường núi lửa sẽ tuôn trào

>> Lê Thuỳ Vân túng tẩy trên hoa

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.

  • Thu, 05/26/2011 - 22:27 — Dạo qua và nhìn thấy

    Bớt đi chút cảm xúc " lên gân " Có lẽ thơ của Thọ dễ được cảm nhận hơn ...Nhưng nhìn chung đó là những bài thơ có thể đọc liền một mạch , không ngán