Tin mới Xem thêm

  • Mai Hương & Hội xuân con Mén đi đâu?

    Con Mén ném còn giỏi nhất hội xuân ở bản Pá Đén. Những quả còn bay vèo qua cái vòng tre cao tít, trai làng cứ mắt chữ ô, miệng chữ a mà nhìn theo. Con bé cười giòn, má đỏ hồng như hai trái lựu. Chợt nhìn thấy ánh mắt thằng Mua như cái xoáy nước giữa dòng lũ muốn nuốt chửng mình, con Mén lạnh người, bèn lủi nhanh vào đám đông

  • Đường sách TPHCM và cú hích với văn hóa đọc

    Những con số tăng trưởng và thực tế hoạt động nhộn nhịp của Đường sách TP.HCM không chỉ khẳng định thành công của một mô hình văn hóa mà còn là dấu hiệu tích cực của văn hóa đọc. Trong hội nghị sơ kết 2 năm thành lập Đường sách TP.HCM tổ chức gần đây

  • Nguyễn Thị Việt Nga - Trước tờ lịch cũ

    Hết năm rồi đây! Nghe mẹ lẩm bẩm câu này khi đưa tay xé tờ lịch cuối cùng, tôi tung chăn vùng dậy. Nhớ ra hôm nay đúng là 31 tháng 12, ngày cuối cùng

  • Trần Thế Vinh mùa yêu đã cạn

    Không có nước để gọi là lụt/ miền Tây mình không có mùa yêu đâu em/ nụ điên điển bung sáng nở chiều/ chưa tàn vì nước đồng chưa cạn

  • Không chỉ từ phía người sáng tác

    Công nghệ đang tràn ngập khắp các ngõ ngách. Bối cảnh của sáng tác và thưởng thức văn học cũng không ngoại lệ. Văn học mạng Việt Nam đang trong quá trình phát triển không ngừng. Cùng với đó là thách thức: Làm gì để văn học mạng thật sự để lại những dấu ấn lâu dài?

  • Tiểu thuyết vẫn đặt ra những câu hỏi lớn...

    hế giới tưởng tượng của Ishiguro có ưu điểm và giá trị lớn là đồng thời vừa có tính cá biệt cao vừa có cảm giác quen thuộc

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Hồng ru nốt một mùa yêu

13.12.2017-20:10

 

Nhà thơ Nguyễn Hồng

 

 

ĐỘC THOẠI

"Đường xa mỏng mộng vô thường

Trái tim chợt tỉnh tôi nhường nhịn tôi"

                                   TCS

 

Thu còn sót trong vấn vương hoa sữa. Đường Minh Khai nền nã nắng chớm đông. Gió rủ rê gì mà giày khua rối phố. Góc cũ khói sương quện hương cà phê thơm môi.

 

Quán cũ một mình tôi người thành quá khứ mất rồi. Cây ghi ta chùng dây lâu không người so lại. Người hẹn sẽ về rồi cứ đi xa mãi. Đóng đinh tôi trên cây thập tự buồn.

 

Buổi sáng đong mình bằng những chơi vơi. Tựa vào chênh vênh biết mình vẫn còn thao thiết lắm. Cà phê uống hoài nên thấy yêu mình hơn trong từng giọt đắng. Ru mình ngoan giữa những tạp âm.

 

Ngày sắp đặt thêm những phiên bản nháp trầm. Cậu bé đánh giày cười vui trong lấm lem bụi phố. Tất tả gánh hàng rong chạy vội. Phố bao dung gồng gánh những phận người.

 

Quen rồi... Tôi hẹn hò tôi. Buổi sáng và ly cà phê độc thoại.

 

 

RU MÙA

 

Cơn gió khô thổi nghiêng nghiêng góc nhớ. Phố an nhiên đón đông về. Cái rét đầu mùa dịu dàng quá đỗi. Sáng sớm lạnh so vai ngược gió. Thấy ngợp ngợp những hân hoan khó tả.

 

Có ai đó khăn áo xúng xính rủ rê phố hẹn hò. Chỉ mong nhận được sự đồng tình nhưng phố kiêu hãnh hơn ta tưởng. Phố cũng đang rộn ràng cờ hoa ngày mới. Ngày đàn bà thầm thĩ khúc vu vơ.

 

Đợi hoàng tử lâu rồi từ trong những giấc mơ. Chỉ thấy ngựa trắng hoang mang trong ráng ngày không có thật. Ta bật khóc giữa hai miền hư thực. Vấp bóng cha dáng mẹ dỗ ngoan lành.

 

Cha mẹ nhặt ta trong cõi ta bà. Cõng nắng, gánh sương che ta giông gió. Ta được nuông chiều trong vườn yêu tứa nhựa. Ngày đợi người mà khai hoang.

Phố cuống quýt gọi mời những khúc rong chơi. Chân kẻ sĩ cũng cuống cuồng đón điều lạ lẫm. Chạm đông một ngày gió ấm. Hát khúc tang bồng ru nốt một mùa yêu.

 

 

THÁNG MƯỜI

 

Trời lại chiều nữa rồi. Là một chiều tháng mười xầm xì, âm u mây và gió. Có người bạn xứ Bắc ngóng mưa. Người bạn phương Nam ngóng nắng. Ta ở giữa lâm xâm với ráng chiều cõng nhớ cõng thương. Những nhớ thương vừa đủ để nhen nhóm ấm nồng.

 

Tháng mười. Cốc cà phê níu ánh ngày sắp tắt. Trời lúc nắng lúc mưa chớp nhoáng, tráo trở như người ta sấp ngửa bàn tay. Lòng lại như sắp giận hờn những vô cớ mà đến mình cũng chẳng hiểu được vì sao.

 

Tháng mười. Hoa sữa thơm kín phố. Cứ nồng nàn như thể chỉ dành riêng cho ta. Muốn ôm chầm lấy mùi hương ấy, che chở và an ủi. Ngày hôm qua, hôm kia, lẫn trong hương khói cà phê và nhốn nháo phố phường có vài ba người cà ràm sao hoa sữa hắc nồng quá vậy. Hoa có biết buồn không mà lặng lẽ thu mình thế đấy. Niềm thương trong ta trỗi dậy, lại nén tiếng thở dài và muốn dỗ dành một kiếp hoa. 

 

Tháng mười. Heo may vô tình gợi niềm xưa cũ. Bàn tay ai chạm khẽ, vội vội vàng vàng, dùng dà dùng dằng nửa muốn nửa không. Những vương vấn không định hình làm rối bời một chiều heo may xao xác gió. Ta lại quay quắt giữa bạt ngàn nhớ quên. 

 

Tháng mười. Có những giọt buồn vương vương không biết ngỏ cùng ai. Đành mượn những vu vơ đắp đổi. Ta nghèo nàn những nỗi vui ngắn ngủi. Gả nhớ vào tháng mười cùng hoa sữa. Và mưa.

 

 

ĐÓN LẠNH

 

Tưởng ai đó giận chi để mùa đi biệt xứ. Sắp hết năm rồi mà đông chẳng thèm sang. Sáng nay phố dịu dàng đón lạnh. Chút se sắt đầu mùa mơn man, mơn man.

 

Bạn phương xa alô khi nghe dự báo có gió mùa. Nhắn gì không nhắn lại nhắn rằng….. thích nhá. Hóa ra lạnh cũng là đặc ân mùa ban cho bọn dở mưa dở nắng. Cứ thích co ro rồi tự sưởi ấm mình.

 

Xúng xính áo khăn đón gió lạnh đầu mùa. Lúng túng như thể hẹn hò cùng người cũ. Vô tình thôi chạm vào rồi lại nhớ. Rối rắm ơi ta chỉ muốn bắt đền.

 

Đón lạnh một mình gom những cảm xúc không tên. Muốn gửi người ta chút nhớ thương nhưng viết rồi lại xóa. Dỗ mình thôi buông rồi hóa vàng mộng mị. Vờ như là đã quên.

 

NGUYỄN HỒNG

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Tôn Nữ Thu Thuỷ hương của lặng im

>> Phan Cát Cẩn & nguyên liệu thời đói khổ

>> Đỗ Thượng Thế phía đàn chim gọi bầy

>> Lê Thanh Vy tâm còn khổ thì tài đâu có chỗ

>> Mai Hương & những dòng thơ rỏ máu

>> Bùi Nguyễn Trường Kiên thèm hương chẳng phải từ hoa

>> Trần Dzạ Lữ tiếng mạ gầy chiêm bao

>> Xuân Trà câu thơ chìm nổi

>> Trúc Linh Lan nhan sắc mùa giông bão

>> Lương Ngọc An nhật ký về hoa sữa

>> Kim Hương tình theo tràng hạt lặng thinh chợ đời

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.