Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Hữu Hồng Minh khát em cùng trời

NVTPHCM-29.7.2011-17:58

Nhà thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh

 

Không còn tiếng nói

 

Có ngày nào bỗng dưng
Anh không còn tiếng nói
Đi về trơ ngây
Em buồn như muốn khóc

 
Ngày đó anh hết hy vọng sống
Cuộc đời anh sự vô cảm đã đánh chiếm
Những toa tàu tình yêu
Giờ đổ đầy thuốc ngủ
Anh muốn ngủ yên giấc dài
Từ hôm nay đến ngàn sau...

 
Ngày đó anh không còn băn khoăn ý nghĩa cuộc đời mình
Một chìa khóa rỉ, một căn phòng chật
Những trang báo ố vàng thời gian
Cuốn sách nhiều chấm câu không bao giờ kết thúc
Những hành lang tối tăm
Đổ về đâu, ngoài kia mưa gió đầy trời

 
Có ngày nào bỗng dưng
Buồn len túi áo
Một lá thư gửi, không người nhận
Anh cánh buồm xiêu gió
Từ nay lưu lạc không địa chỉ
Đến em
Cũng chẳng biết tâm hồn anh ở đâu?

 
Kỷ niệm chúng ta thành những viên kẹo thơm
Trên bờ môi ai

 
Có ngày nào em lạc hạnh phúc
Và bay lên như một cánh diều
Anh đi tìm sợi dây đang ở trong tay ai đó

 
A, cánh diều bay, cánh diều đang bay
Rất đẹp...
                 An Bình, tháng Mười 2010
 
 
Con ngựa trời của anh!
            Tặng Nguyệt Phạm         
 
Em, con ngựa trời của anh
Cặp càng vâm sắc nhọn
Vẫn thường cắt cổ anh trong giấc ngủ
Tỉnh dậy quanh ta toàn mùi máu
 
Đầu bọ thân ngựa
Nhịp vó rướn trên đồi hoang nhiệt đới
Hạ - ẩm ướt cuồng nhiệt
Đông - thiêu đốt phóng đãng
Bốn mùa những bước trời trời của ngựa…
 
Tiếng hí những ngày tháng dã chiến
Trên những khối u mọc loài hoa dại
Khi cặp càng vung lên chặt đứt nỗi cô đơn
                                        để làm lộ nỗi cô đơn lớn hơn
Khi đôi mắt trâng trâng ngó sững vào bi kịch
                                             bỗng phát hiện bi kịch lớn hơn
Như khi cặp đùi em quặp chặt anh
                                      hoài thai loài buồn sang kiếp khác
 
Vừa ăn vừa chém vừa tàn sát
Là sợ hãi điên mê khát cháy
Là nỗi sống ngang bằng cái chết
 
Em con ngựa trời xinh đẹp
Ăn anh ngon lành mỗi ngày
Bởi thế bài thơ loang lổ
Như những lá bài bị bùa chú 
                Sài Gòn, 9.2005.
 
 
Paris, tên em trong gió cuốn
 
 
Em, không thể hình dung một câu thơ sẽ viết về em
Chỉ nghe được những ngón tay rì rầm tỏ tình trên bàn phím
Những phím êm lướt nhẹ say rượu
Những ngón nhấn lả lơi rải từng nốt dương cầm
Câu thơ vẽ ra chân dung em
Dáng thon, cười giòn, môi son, vú nõn, đùi non, eo tròn, mông ngon, gót son
Ôi cái vần on lần đầu anh phát hiện ra
Từ chìa khóa trong em ngoài anh (on - in)
Anh dướng nhõn, trớn ngon, run xón, vó bon, nhịp thón, ngập gọn
Vào ra ton ton
                     chắc cơ nhịp nhàng
Ôi sướng!
 
Em, không thể hình dung thành phố nào anh viết lên hai chữ yêu em
Paristrong đêm, Berlin ban ngày, Munich chuyến bay không đụng hàng
Yêu em sung sướng và lo sợ như áp tải phi vụ lậu
Những cô điếm ngả ngớn trên cầu đêm nay
Sông Xen một dòng trôi
Mang hồn thơ Apollinaire đã chết
Sắc vóc gấm hoa của kinh thành Paris
Không em, anh nhớ ra vắng em Sàigòn nhỏ
Tâm hồn trống trơ không một mẩu tự
Những ý nghĩa phơ lậu tồn tại nghìn năm như xác chết
Một đêm nay nữa mai phủi bụi tro tàn
Những mẩu tự không nở hoa xé thơ anh như gai kim tước
Cuộc tồn tại không tình yêu, không em
Trơ vắng hoang địa những tay đồ tể khai quật hoa văn xác ướp
 
Em, không thể hình dung anh đã tìm ra em khó nhọc
                                                  như chuyến bay đổi giờ tìm hành lí
Phi trường Charles de Gaulle mù người, mắt anh nhòa lệ
Parisôi Paris chuyến đi mướt trong sương
Khí lạnh hoàn cầu đang đổ về từng giờ áp thấp
Có thể máy bay rơi vì mù sương
Ngày mai tên em trong gió, cuốn mưa về Luân đôn
Anh vẫn sang sảng đọc thơ ở Literaturwerkstatt
Những câu thơ của cuộc đời ngoài tưởng tượng
 
Như  bây giờ anh gắng đọc tên em, trên một bản chỉ đường Terminal
Ốc mượn hồn chui lạc xuống đường hầm Aéroport Gares
Ôi, em!
Anh không thể hình dung…
 
Câu thơ mới nảy lá từ nghĩa địa mộng mơ khô héo
Lạc Paris anh tìm thấy một cung đường
“-Nào! Ngài Apollinaire mời ngài rượu cùng tôi đêm nay!
Uống đi! Cho cạn sông Xen!
Cho câu thơ cháy thành Paris
Cho thế giới lồng bóng hình em trong nghĩa mới!...”
                  Paris, Sân bay Charles de Gaulle 11.2005.
 
 
Chết trong rừng cỏ cháy
 
Ta điên mê trong rừng tóc em
Trong vú đôi
Trong da thịt thơm ngần
Trong sự rửa tan từng khoảnh khắc

 
Cơn ám ảnh nhức mỏi ngày tháng
Viên đạn bắn ngược chiều
Thời gian rạn vỡ như trái phá trong ngực
Từng múi thủy tinh nứt và đổ xuống như núi

 
Có điều gì gắn kết em và ta
Hòa hợp trong rũ bỏ
Khi cái chết và sự cắt lìa mơn trớn ứa mật
Dương vật tan dần phù phiếm
Như những miếng bọt biển

 
Ta đã nâng cả trái đất lên trong phong độ thủy triều
Và chết mở mắt
Những sự thật đã từng, thoáng qua

 
Còn đây, nổi dối trá, thảm thiu
Ẩm ướt đầu ngày...

 
Chết hoang trong rừng cỏ cháy...
                    Sài gòn, 28.6.2010.
 
 
Khát em cùng trời
 
Khát em cùng trời
Chưa bao giờ như đêm nay
Sóng gió vỗ vào giấc ngủ
Những vỉa sương muối toát đá lạnh ở đâu đó

 
Thềm lục địa bờ êm
Con mắt nhiệt rong      
                         hé qua rễ tảo thăm dò
Buồn ngủ hay buồn chết
Bão bùng mũi khoan gãy trong lòng biển lạnh

 
Khát em cùng trời
Chưa bao giờ như đêm nay
Cỏ lông chông bò thân thể
Mũi tên dựng giữa lòng cung
Tìm bắn con bò cạp ngủ chết khe im

 
Đi loanh quanh hẻm đá
Lần mò điểm lạnh trên từng nhánh thân thể cỏ trinh nữ
Con mắt xấu hổ đã khép
Một mặt trời lạnh ngậm nước đá
Bốc hơi

 
Chưa bao giờ như đêm nay
Khát em cùng trời...
       Cây Cọ, 15.10.2010
 
TÁC PHẨM CỦA NGUYỄN HỮU HỒNG MINH:
 
 
THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Nguyễn Tấn Sĩ ký ức buộc hai đầu

>> Quang Chuyền- Đồng đội ơi! Đồng đội ơi!

>> Tăng Thế Phiệt & thơ ký sự

>> Ngọc Tuyết & chùm thơ tháng 7

>> Hoàng Đăng Khoa nén bung tiếng thở

>> Huỳnh Dũng Nhân giang tay giữa phố

>> Đỗ Quyên - Thơ không còn...

>> Hồ Kiên Giang ngang trời nước lên

>> Trần Hữu Lục giọng ngọt mềm nam trân

>> Hồ Huy Sơn hoài nghi với chính mình

>> Thái Doãn Hiểu với những hồi cố bằng thơ

>> Trần Hoàng Thiên Kim nước mắt mằn mặn đầu môi

>> Nguyễn Lãm Thắng đi giữa hai bờ sáng tối

>> Võ Văn Pho cứ lòng vòng hai nửa

>> La Văn Tuân giọt sương đeo số

>> Trần Thế Vinh bùi ngùi năm mùa lúa chín

>> Trần Đình Thọ đánh bẫy gió trời

>> Lê Minh Vũ vịn ước mơ đi tới

>> Phạm Sỹ Sáu gặp Y Điêng ở Sông Hinh

>> Trần Hoàng Vy gửi Hoàng Sa

>> Huệ Triệu trong veo giọt vỡ

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.