Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Minh Khiêm gảy đàn cho những nấm mộ

24.02.2017-00:30

 

 

Nhận hoa

 

Bó hoa này của những người đã khuất
Lập bao chiến công không ngồi ở lễ đài
Của những người mang trong m
ình thương tật
Biển thời gian lấp m
ãi chưa đầy!

 

Tôi xấu hổ mỗi lần lên nhận
Bao nhiêu hoa ôm cả vào tay
Đau như ôm vào l
òng xương thịt
Máu các anh những cánh hoa này.

 

Tôi may mắn là người còn sống
Mảnh đạn, mảnh bom các anh nhận về mình
Tên của tôi nghìn cái tên ghép lại
Nghìn cái tên trong một giấy khai sinh.

 

Không dám gọi đây là khúc hát
Lời các anh từ l
òng đất vọng lên
Trang giấy nhỏ thời gian ngưng kết lại
Nhắc tôi người được sống đừng quên.

 

Có thể ngày mai cầu Hàm Rồng sẽ khác
Trẻ ngày sau không biết có bây giờ
Dòng sông Mã xanh trên màu vi tính
Nơi lòng người còn lại một câu thơ

 

Tôi chưng cất cô thành từng con chữ
Đặt trái tim vào nghe tiếng suối, tiếng sông
Nghe nhịp bước chân, nghe từng gương mặt
Đồng vọng hiện lên trong màu lửa Hàm Rồng.

 

Thay nén nhang 
Câu thơ vào ruột đất
Xin các anh nhận giọt máu của m
ình!
Thay hương hoa 
Câu thơ lên trời biếc
Các anh về làm nắng b
ình minh

 

 

Đối thoại ở rừng

 

Hãy lắng nghe cuộc đối thoại này
Cuộc đối thoại chỉ có rừng ghi lại:

 

“- Chuyển thương binh về gấp tuyến sau
“- Ở đây
chỉ còn toàn thương binh thôi ạ
“- H
ãy chọn ra những người bị nhẹ hơn có thể
“- Tất cả số này đều đang cấp cứu
“- Nhanh chóng chuyển bệnh nhân tất cả xuống hầm
“- Nếu có thể dịch chuyển được những căn hầm
“ C
òn đỡ nguy hiểm hơn những người này dịch chuyển”

 

Hãy lắng nghe cuộc đối thoại này
Cuộc đối thoại chỉ có rừng ghi lại:

 

“- Muối! Muối! Hãy cho tôi hạt muối
“- Cả tháng nay binh trạm không còn
“- Một hạt thôi, trước khi tôi nhắm mắt
“- Chúng đ
ã bắn chìm tất cả những bao muối thả dọc suối khe
“- Cho tôi một giọt nước khe cũng được
“- Nhưng khe suối cũng bị chúng thả chất độc xuống rồi”

 

Hãy lắng nghe cuộc đối thoại này
Cuộc đối thoại chỉ có rừng ghi lại:

 

“- Tiểu đoàn X phải không?
“- Phải.
“- C
òn giữ chốt được không?
“- Báo cáo vẫn đang kiên cường giữ chốt
“- Tiểu đoàn c
òn khoảng bao nhiêu
“- Ở chỗ này hiện còn mình tôi duy nhất
“- Cho liên lạc về ngay báo cáo
“- Thưa chính tôi là người liên lạc
“- H
ãy động viên anh em chiến đấu đến người lính cuối cùng
“- Vâng chính tôi người cuối cùng chiến đấu
“ Tôi đ
ã ra mệnh lệnh cho mình”

 

Hãy lắng nghe cuộc đối thoại này
Cuộc đối thoại chỉ có rừng ghi lại:

 

“- Đây không phải là vùng đồi trơ trụi
“- Vâng trước đây là cánh rừng già
“- Có rất nhiều ngôi mộ
“- Trong bản đồ cũng ghi r
õ thế
“- Không thấy gì sau nhiều lần tìm kiếm
“- Một mảnh tăng, sợi tóc cũng không còn”

 

Hãy lắng nghe cuộc đối thoại này
Cuộc đối thoại chỉ có rừng ghi lại:

 

“- Ôi giờ mới được ôm con của mẹ
“- Thưa mẹ đây là một gốc cây
“- Con ngủ m
ãi sao con chưa thức dậy
“- Thưa mẹ đây chỉ là tảng đá
“- Ngôi nhà này ai đ
ã dựng cho con
“- Thưa mẹ đây ụ mối
“- Áo của con lúc nào cũng mới
“- Thưa mẹ không phải đâu chỉ là lá cây rừng”
“- Các con lại giấy bút đến trường
“- Thưa mẹ không phải đâu tất cả là vàng m
ã”

 

Tim mình xé đặt lên môi
Âm âm rừng vọng những lời thẳm sâu
Lời này nhói một nỗi đau
Lời này thiêu đốt một màu tóc xanh
Lời này úa lá trên cành
Lời này nắng rụng xuống vành trăng non
Lời này muối sát hoàng hôn
Lời này buốt tiếng gọi hồn gần xa
Nén đằng sau mỗi cánh hoa
Bao nhiêu tâm chấn vỡ ra sóng thần
Chạm vào vụn đất dưới chân
Bao nhiêu khuôn mặt người thân hiện về
Vụn này réo gọi tên quê
Vụn này x
õa tóc cơn mê lạc rừng
Vụn này xô lệch v
òm hang
Vụn này ngột thở còn đang dưới hầm
Vụn này đ
ã hóa thành trầm
Vụn này đã bật thành mầm trong cây
Cửa rừng bốn phía bão lay
Bao nhiêu khúc đối thoại này mở ra

 

 

Xin về nhận lại

 

Mở trang nhật ký trên tay
Chữ nào cũng chạm những ngày bom rung
Chữ thì bom dựng dòng sông
Chữ thì lửa đỏ vặn cong thành cầu

 

Chữ thì máu đẫm chiến hào
Chữ th
ì thương tật qua bao tháng ngày
Hỡi ai những tháng năm này
Lần theo trang chữ về đây nhận m
ình

 

Ai trong màu lá cỏ xanh
Ai thành ngọn gió, ai thành phù sa
Ai thành quả, ai thành hoa
Ai thành cát sỏi trải ra lót đường

 

Ai thành tượng, ai thành gương
Ai cầm liềm hái, ai giương cờ hồng
Đ
ã bom đạn với Hàm Rồng
Đắng cay chua ngọt cũng trong một nhà

 

Chữ này giọt máu thấm ra
Lột mưa lột nắng để mà nhận nhau
Nếu đất c
òn nỗi niềm đau
Chữ xin chữa vết thương sâu chóng lành

 

Nếu cây lá đã lìa cành
Chữ xin dâng nhựa cho xanh vào chồi
Nếu mây còn ám chân trời
Chữ xin làm nắng về soi cổng làng

 

Xin trao lại ánh trăng vàng
Trầu cau đến hẹn lại vang điệu h
ò
Đá tai mèo lại đơm hoa
Phong lan núi Ngọc nở qua núi Rồng

 

Những gì khuất lấp đáy sông
Thành phù sa hát về đồng trĩu vai
Những g
ì khóe mắt còn cay
Thành tia nắng sớm trao tay nụ cười

 

Các anh ơi, các chị ơi
Xin về nhận lại một thời thanh xuân.

Nhà thơ Nguyễn Minh Khiêm

 

 

Cứ thế mẹ à ơi

 

Mẹ nhào ra ôm lấy chiếc tiểu sành

Và cứ thế liên hồi nức nở

Con đã về đây!

Con của mẹ đây!

Hãy bước ra cho mẹ nhìn thấy mặt

Hơn bốn mươi năm

Con trẻ hay già?

 

Những ngón tay nhăn nheo bấu vào chiếc tiểu

Lả chả nước mắt rơi xuống cờ đỏ sao vàng

Lá cờ các anh đã cất trong ba lô suốt những mùa chiến dịch

Cất nơi trái tim trong ngực

 

Ngăn lá cờ ấy bay trên nóc Dinh Độc Lập

Chúng tìm ngực anh bằng hàng triệu tấn bom,

na-pan, chất đi-ô-xin diệt cỏ, bãi mìn

Bằng nghìn mũi thuốn xăm hầm

Bằng rút móng chân móng tay

vặn răng cắt lưỡi

Trong máu của anh lá cờ không mất

Vào lòng đất rồi vẫn phần phật tung bay

 

Cờ thắp lửa cho đống bã trầu đỡ lạnh

Chiếc áo tơi mùa bão đỡ lay

Cánh cửa chờ con khuya khoắt đỡ cay

Sợi tóc rụng, tiếng thạch sùng đỡ buốt.

 

Mẹ không còn phải tìm con khắp mọi nghĩa trang

Không phải nhờ báo đài nhắn tìm

ngày này qua tháng khác

Vuốt lá cờ như ôm con vuốt tóc

Ghì lấy chiếc tiểu sành

Cứ thế mẹ à ơi!

 

 

Gảy đàn cho những nấm mộ

 

Rất nhiều anh trước khi về đây yên nghỉ chưa kịp lắng những tiếng đàn

Chưa kịp hát Quốc ca khi cắm cờ trên nóc Dinh Độc Lập

Các anh thiếp đi sau nhiều ngày ngủ rừng, sau nhiều ngày truy kích, sau nhiều ngày bám trụ, sau nhiều ngày nhịn đói, sau nhiều ngày vây hãm

Với một cuộc hành quân thần tốc

Trên một con đường không có lối rẽ

Tất cả chúng ta đã về đến đích.

 

Nhật ký các anh chi chít những tiếng đạn tiếng bom

Trường Sơn  Đông, Trường Sơn Tây, đường Chín - Nam Lào, Tà Cơn, Khe Sanh, Thành Cổ

Cửa Việt, Dăkrông, Ba Lòng, Thạch Hãn

Trăm giấc mơ cùng một hướng Sài Sòn

Với một cuộc hành quân thần tốc

Trên một con đường không có lối rẽ

Tất cả chúng ta đã về đến đích.

 

Tôi may mắn hơn là người còn thức

Xin gảy cho các anh nghe những tiếng đàn đã dắt chúng ta đi

Thành âm vang thời đại

Sức hai mươi tuôn chảy với một cuộc hành quân thần tốc

Trên một con đường không có lối rẽ

Tất cả chúng ta đã về đến đích.

 

Các anh mang trên ngực mình mỗi người một phím đàn trắng muốt

Ở đây hơn mười nghìn phím!

Ở đây hơn mười nghìn phím!

Ở đây hơn mười nghìn phím!

Bản giao hưởng vĩ đại của một cuộc hành quân thần tốc

Trên một con đường không có lối rẽ

Tất cả chúng ta đã về đến đích.

 

Một nốt trắng bằng hai nốt đen. Một nốt đen bằng hai nốt đơn. Một nốt đơn bằng hai nốt kép. Một nốt kép bằng hai nốt tam. Một nốt tam bằng hai nốt tứ…

Ở đây hơn mười nghìn nốt trắng!

Ở đây hơn mười nghìn nốt trắng!

Ở đây hơn mười nghìn nốt trắng!..

Bản giao hưởng vĩ đại trùng trùng nốt trắng!

 

Lần đầu tiên các anh được bình yên một giấc nghỉ dài

Sau một cuộc hành quân thần tốc

Trên một con đường không có lối rẽ

Giai điệu nào đi vòng qua các gam đô trưởng để các anh đỡ giật mình?

Giai điệu nào đi qua những nốt thăng để các anh đỡ giật mình?

Đã quá nhiều nốt thăng trong giai điệu bài hát xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước!

Đã quá nhiều nốt thăng trong giai điệu bài hát cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù!

Bản giao hưởng trùng trùng những nốt thăng trắng muốt!

 

Hãy bắt đầu từ cơn khát đầu tiên âm vang vào lòng đất

Hãy bắt đầu từ giọt máu đầu tiên âm vang vào lòng đất

Hãy bắt đầu từ giọt nước mắt đầu tiên âm vang vào lòng đất

Hãy bắt đầu từ những tờ giấy khai sinh đã hiến dâng cho đất, chảy âm thầm, chảy dữ dội, chảy mãnh liệt, chảy qua một khúc ruột mẹ bứt ra hai đầu cùng hô vang chiến thắng, chảy qua khúc ruột mẹ một thời hình da báo, một thời cài răng lược, chảy thành cờ đỏ sao vàng, chảy thành Đất Nước hình chữ S!

Sau một cuộc hành quân thần tốc

Trên một con đường không có lối rẽ

Tất cả chúng ta đã về đến đích

Trong một bản giao hưởng trùng trùng những nốt thăng trắng muốt.

 

NGUYỄN MINH KHIÊM

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.