Tin mới Xem thêm

  • Trương Duy Vũ & Hoa yêu

    Đó là hồng tỉ muội hay hồng sẻ như ông ngoại thường nói. Có lẽ vì mỗi bông hoa chỉ bằng hoặc lớn hơn ngón tay cái một chút. Hơn mười năm nay, người trong phố gọi xóm tôi là xóm hoa yêu - một cái tên mới mẻ so với cái tên cũ kĩ lâu đời – xóm Núi Nhạn – vùng đất nhỏ nằm dưới chân Núi Nhạn độ gần trăm nóc nhà, đa số là dân lao động nghèo

  • Văn nghệ và kháng chiến qua ống kính Trần...

    Hòa mình với đời sống văn nghệ, hiểu rõ tâm hồn văn nghệ sĩ và chuyên tâm chụp văn nghệ sĩ, cố nghệ sĩ nhiếp ảnh Trần Văn Lưu đã lưu

  • Thân phận con người trong thơ Nguyễn Vỹ

    Góp mặt vào làng thơ Tiền chiến từ năm 1934 - thời điểm thơ Mới phát triển mạnh mẽ nhất, không ồn ào, chạy theo tâm lý đám đông

  • Thiêng liêng hai tiếng “Thầy ơi”

    Khi sang xứ người giảng dạy, khi không còn nhận được nhiều tiếng “Thầy ơi” ấm áp đó, cũng như nhiều ánh mắt yêu mến từ học trò ngoài giờ học, tôi mới nhận ra rằng học trò ở quê nhà sao mà “dễ thương” quá…

  • Lê Hà Ngân - Đò chưa sang

    Trưa tĩnh lặng, con thuyền gà gật bên mép sóng bỗng choàng dậy. Đám khách lũ lượt gọi đò, nói cười râm ran cả khúc sông

  • Lê Mạnh Thường & Trường Sa ngày trở về

    Trong cuộc đời mỗi con người ắt hẳn ai cũng có nhiều dấu mốc kỉ niệm. Mỗi kỉ niệm sẽ theo ta đi suốt hành trình của cuộc đời mình. Với tôi, chuyến đi Trường Sa lần này có lẽ là một sự kiện làm dày thêm cái dấu mốc đã in hằn trong tim bấy lâu nay và lấy đi của tôi không ít cảm xúc. Tôi gọi chuyến đi này là ngày trở về.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Minh Khiêm neo mình vào mắt bão

29.10.2013-21:45

 

 

Hòn đá Triều Trần

 

Tạo dựng một Vương Triều Trần gần hai thế kỷ

Với những chiến công lừng lẫy vượt muôn đời

Nhan nhản tượng lớn tượng bé về những anh hùng cái thế

Nhan nhản đền lớn đền bé thờ những anh hùng cái thế

 

Không một bức tượng mang tên Thái Sư

Không một con đường mang tên Thái Sư

Không một con phố mang tên Thái Sư

Không một đền thờ tên Thái Sư!?

 

Người ta gọi

Kẻ loạn luân Trần Thủ Độ!

Kẻ hèn hạ đoạt ngôi Trần Thủ Độ!

Kẻ hủ bại thuần phong mỹ tục Trần Thủ Độ!

Và Ông bị ném ra ngoài trang sử vĩ đại triều Trần như ném một hòn đá.

 

Ai cũng biết

Mọi áng hùng văn hay nhất Triều Trần

Mọi bức tượng vĩ đại nhất Triều Trần

Mọi ngôi đền linh thiêng nhất Triều Trần

Đều đặt trên hòn đá ấy

Một hòn đá Triều Trần.

 

 

Núi Đốn

 

Trần Khát Chân ơi, nghe nói ông bị Hồ Quý Ly chặt đầu ở đây

Chặt đầu ngay trước cửa nhà mình

Bị chặt đầu rồi mà ông vẫn xách cái đầu mình chạy đi hỏi thiên hạ xem từ xưa đến nay có ai bị chặt đầu rồi vẫn sống

Cho đến khi cả thiên hạ bảo rằng chưa từng có chuyện đó xảy ra

Ông mới chịu ngã xuống.

 

Nghe nói sau cái chết của ông

Hồ Quý Ly còn giết ba trăm bảy mươi người phò tá nhà Trần

Vẫn với một tội danh có âm mưu làm phản

Người chết như cây bị chặt, như chuối bị chém xếp lượt lên nhau

Vì thế núi thành tên Núi Đốn?

 

Đất nước hàng triệu người nhưng tiếng hô vạn tuế chỉ có một

Lưỡi gươm quyền lực không có khái niệm chén tạc chén thù

Không ký ức, không huyết thống

Nhân nghĩa là thứ phù phiếm dưới câu châm ngôn “Bất độc bất anh hùng”

 

Núi Đốn đỏ như màu máu

Từ đó ta đọc được một thứ triết lý rùng rợn

Từ đó ta thấy bao nhiêu người xách đầu mình chạy đi hỏi thiên hạ xem từ xưa đến nay có ai chặt đầu rồi vẫn sống

Từ đó ta thấy có bao nhiêu địa danh trở thành núi Đốn!

 

Nhà thơ Nguyn Minh Khiêm

 

 

Gánh

 

Chị lại gánh tuổi mình vượt qua mùa gió

Gánh mười tám đôi mươi từ hố bom hố đạn chạy về

Giấc mơ vỡ vòm trời con gái

Khuôn mặt rạ rơm nứt nẻ đợi mùa

Lồng ngực rạch lên những tia chớp.

 

Không hoà giải được những lần thịt da nổi loạn

Tiếng chim bắt cô trói cột níu hai đầu võng

Chợt nhận ra mình đang giữ tấm gương của dòng họ phía sau chiếc cúc

Chợt nhận ra mình đang giữ niềm kiêu hãnh sau quả khế quả mơ

Chợt nhận ra mình đang giữ lời thề sau cơn them tã lót phơi bên hàng xóm

Gió thổi nghiêng ngọn đèn!

 

Tròng trành lời ru, tròng trành chiếc gối

Neo mình vào mắt bão

Đoạn bấc cuối cùng

Cháy dưới bầu trời tái sinh trong mắt bầy nòng nọc…

 

 

Chị

 

Chưa ai tạc tượng chị trong những ngày anh đi đánh giặc, một mình nuôi con, sóng cả, đò đầy, thân lươn, mình vạc, góc đường quê nhìn vẹt một phương trời!

 

Tiếng trẻ bi bô rắn già rắn lột. Cọc rào mục chân. Đêm về hoá biển. Thạch sùng tắc lưỡi buốt thời gian. Tóc giắt nhiều thêm nơi hốc kèo, hốc cột.

 

Chưa ai tạc tượng chị ngày nước nhà thống nhất. Đón anh về chị tập đẩy xe lăn, tập làm hộ lý, tập hát ru anh, mỗi thìa cơm lại há mồm để anh bắt chước!

 

Chị quên vầng trăng. Chị quên giếng nước. Quên mình là đàn bà. Anh không biết người đẩy xe là ai. Lúc nào cũng súng. Chốc chốc lại hô tất cả xung phong!

 

Chưa ai tạc tượng chị những năm tháng cuối cùng. Da nhăn vỏ đỗ. Suốt ngày khói hương. Chiếc xe lăn xếp cạnh bàn thờ. Huân chương của anh gắn đầy tay vịn!

 

Xóm làng đem hoa mừng thọ.

Chị bảo đem chia lộc cho làng.

Rồi chị hát bài ca ơn Đảng.

Trên chiếc xe này chị từng hát…

                                                  ru anh…

 

 

Anh về với mẹ

 

Chỉ là một nắm đất thôi

Anh về với mẹ, à ơi… anh về!

 

Mẹ giờ thôi khấn bờ đê

Thôi cầu bến nước, thôi mê giữ lành.

Bàn tay mẹ chạm tiểu sành

Ruột mình chạm khúc ruột mình…à ơi!

Chẳng còn nước mắt để rơi

Mẹ đưa khăn thấm khan thời còn đau

Gọi hồn anh nhập hom dâu

Khói hương, không ảnh, lạy vào ba lô!

Tên anh đốt gửi hư vô

Đỡ nghiêng đời mẹ sóng xô đò đầy!

Anh về ru những ngón tay

Bấu vào bậu cửa cho ngày bình yên

Anh về ru ngọn tóc tiên

Nuôi êm giấc ngủ mẹ quên nhọc nhằn

Anh về ru ngọn cúc tần

Thay anh chườm bóp những lần mẹ đau

Anh về ru chiếc vòi cau

Thay anh múc nước qua bao tháng ngày…

 

Anh về đây, anh về đây!

Ru thanh thản mẹ lần này…à ơi!

 

NGUYỄN MINH KHIÊM

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.