Tin mới Xem thêm

  • Trương Duy Vũ & Hoa yêu

    Đó là hồng tỉ muội hay hồng sẻ như ông ngoại thường nói. Có lẽ vì mỗi bông hoa chỉ bằng hoặc lớn hơn ngón tay cái một chút. Hơn mười năm nay, người trong phố gọi xóm tôi là xóm hoa yêu - một cái tên mới mẻ so với cái tên cũ kĩ lâu đời – xóm Núi Nhạn – vùng đất nhỏ nằm dưới chân Núi Nhạn độ gần trăm nóc nhà, đa số là dân lao động nghèo

  • Văn nghệ và kháng chiến qua ống kính Trần...

    Hòa mình với đời sống văn nghệ, hiểu rõ tâm hồn văn nghệ sĩ và chuyên tâm chụp văn nghệ sĩ, cố nghệ sĩ nhiếp ảnh Trần Văn Lưu đã lưu

  • Thân phận con người trong thơ Nguyễn Vỹ

    Góp mặt vào làng thơ Tiền chiến từ năm 1934 - thời điểm thơ Mới phát triển mạnh mẽ nhất, không ồn ào, chạy theo tâm lý đám đông

  • Thiêng liêng hai tiếng “Thầy ơi”

    Khi sang xứ người giảng dạy, khi không còn nhận được nhiều tiếng “Thầy ơi” ấm áp đó, cũng như nhiều ánh mắt yêu mến từ học trò ngoài giờ học, tôi mới nhận ra rằng học trò ở quê nhà sao mà “dễ thương” quá…

  • Lê Hà Ngân - Đò chưa sang

    Trưa tĩnh lặng, con thuyền gà gật bên mép sóng bỗng choàng dậy. Đám khách lũ lượt gọi đò, nói cười râm ran cả khúc sông

  • Lê Mạnh Thường & Trường Sa ngày trở về

    Trong cuộc đời mỗi con người ắt hẳn ai cũng có nhiều dấu mốc kỉ niệm. Mỗi kỉ niệm sẽ theo ta đi suốt hành trình của cuộc đời mình. Với tôi, chuyến đi Trường Sa lần này có lẽ là một sự kiện làm dày thêm cái dấu mốc đã in hằn trong tim bấy lâu nay và lấy đi của tôi không ít cảm xúc. Tôi gọi chuyến đi này là ngày trở về.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Minh Khiêm & những con hến câm lặng

12.7.2016-21:15

 

 

Mưa không đến như người ta kỳ vọng

 

Mây đen kịt vẫn vũ vòm trời

Sấm đông

Chớp tây

Hứa hẹn một trận đại hồng thủy

 

Sông khát nghển cổ lên

Núi khát nghển cổ lên

Cánh đồng khát nghển cổ lên

Cánh rừng khát nghển cổ lên

 

Hát

Múa

Lễ hội

Mừng một vận hội mới

 

Mặt đất xanh biếc ý nghĩ

Hoa trái thơm nức từng câu chuyện

Liềm hái râm ran vụ mùa bội thu

Đan dệt vào nhau giấc mơ của những con tàu lớn

Giấc mơ nâng vút cánh diều

Rơm rạ hân hoan thơ nhạc

 

Nhiều đền thờ miếu mạo dựng lên

Tạc tượng những vị thần linh mới

 

Sấm tan

Mây tan

Những vùng nóng trong chương trình dự báo thời tiết được tô đỏ ngày một đỏ thêm

Báo động cháy rừng lại nâng hết cấp này sang cấp khác

Khát

Vẫn khát

Mưa không đến như người ta kỳ vọng

 

 

Có thể kiến sẽ không được gọi là kiến nữa

 

Có thể kiến sẽ không được gọi là kiến nữa

Vì kiến gần với chiến, gần với kiện, đặc biệt kiến đã làm nên thành ngữ Đông như kiến, nhỏ như kiến, dữ dội như kiến, con ong cái kiến. Cái tăm rơi cũng chết con kiến. Nhưng có những đàn voi rừng đã chết vì kiến.

Có thể người ta sẽ lấy cừu làm kiến hoặc lấy bò làm kiến.

Vì cừu không húc ai, không cắn ai, không gây nguy hiểm cho ai. Đói lắm, khát lắm, đánh lắm cừu chỉ la ẹ ẹ e e rất bé. Lông cừu lại ấm, da cừu lột được, có thể thuộc da làm đủ thứ.

Bò tuy có sừng nhưng không đầu óc suy nghĩ. Thành ngữ “Ngu như bò” từ nghìn đời đã chứng minh sự dễ cai trị loài vật này.

Hội thích lấy cừu làm kiến, hội thích lấy bò làm kiến đang đi đến kết luận cuối cùng.

Kiến vẫn là kiến nhưng có thể không được gọi là kiến nữa. Thành ngữ “đông như kiến” không mất. Nhưng kiến sẽ phải chào cừu là kiến, hoặc chào bò là kiến. Vì Hội những người muốn thay đổi bản chất sự vật muốn có một cuộc cách mạng. Có thể đường đi cũng không được gọi là đường nữa. Họ sẽ lấy chiếc roi làm đường hoặc lấy khẩu súng làm đường.

Và mọi thứ sẽ phải đi trên con đường ấy.

 

 

Chim vẫn thi nhau hót

 

Tình cờ đoàn nhà văn đi qua chỗ đám người đóng giả què quặt bệnh tật hiểm nghèo ăm mày bị công an sau nhiều lần mật phục bắt về công sở kèm theo xe máy xịn, điện thoại xịn, túi xách tay xị, kem môi, kem dưỡng da xịn.

 

Khách qua đường hiếu kỳ ghé lại xem.

 

Mấy người đóng giả què quặt bệnh tật hiểm nghèo ăn mày bình thản bảo: Chúng tôi giả què giả quặt ăn xin có vi phạm luật pháp đâu. Chúng tôi xấu xa thật nhưng ở nhà vẫn có danh sách nghĩa vụ quân sự, vẫn có danh sách nộp thuế xây dựng nông thôn mới. Các Tổng thống trên thế giới chửi nhau. Chúng tôi có chửi ai đâu? Các nguyên thủ quốc gia trên thế giới đập chai đập lọ hắt rượu vào mặt nhau. Chúng tôi chỉ lê lết gầm cầu, sân ga, cổng chợ xin của rơi của vãi thành thị về xây dựng nông thôn mới. Có làm gì ai đâu? Các tổng thống, các nguyên thủ quốc gia trên thế giới lừa nhân dân, lừa hàng tỷ người. Chúng tôi chỉ lừa chúng tôi để kiếm sống. Có lừa đảng, nhà nước đâu?

 

Chúng tôi là rác. Ai chẳng muốn làm rác sạch. Bẩn quá thì nhà nước hốt đi. Hắt chúng tôi vào trại tập trung. Hắt chúng tôi về con đường cũ.

 

Đám người đóng giả què quặt bệnh tật hiểm nghèo bị đẩy vào trong. Cánh cửa ngăn cách đóng lại.

 

Một tốp thanh niên to khỏe trẻ đẹp đeo biển trước ngực: Tôi là sinh viên tốt nghiệp loại ưu. Cần xin việc.

 

Trên đỉnh cụm tượng đài chiến thắng, bày chim thi nhau hót.

 

 

Những con hến câm lặng

 

Những chiếc vỏ hến được nghiền thành bột

Đặt trước kính hiển vi

Thả vào những bình hóa chất

Các nhà bác học chụm đầu lại

Phân tích

Ghi chép số liệu

Xem màn hình

Kết quả chụp vệ tinh

Kết quả đo địa chấn

Kết quả nghiên cứu tảo đỏ

Rút ra kết luận

Vì sao hến chết!

 

Cái chết đang giết chúng tôi

Cái chết đang truy lùng chúng tôi

Cái chết đang hủy diệt chúng tôi

Hãy làm gì ngăn cái chết lại!

 

Hến đã kêu đến tận trăng sao

Kêu đến cạn khô nước mắt

 

Những chiếc du thuyền hàng triệu dollar cứ ung dung lướt sóng

Những sòng bạc casino năm sao thi nhau đón máy bay hạng sang lên xuống

Những sân golf  vẫn thi nhau vung gậy

 

Hến thất vọng

Và câm lặng

 

Khi vỏ hến nhiều hơn cát đáy biển

Những thiết bị khoa học ầm ầm khởi động

Nghiền vỏ hến ra

Cái chết đặt trước kính hiển vi

Cái chết đặt vào các bình thí nghiệm

Cái chết được phân tích thành những công thức hóa học

 

Những chiếc máy tối tân hiện đại

Không tìm hiểu

Vì sao

Những con hến câm lặng

 

 

Những đứa trẻ lang thang cơ nhỡ trong đội bóng hát Quốc Ca

 

Khi khởi công một khu công nghiệp

Cắt đất bán cho các công ty nước ngoài

Thời hạn năm mươi năm

Bảy mươi năm

Diện tích

Một trăm héc-ta

Một nghìn héc-ta

Bao nhiêu máu đồng bào chiến sỹ

Bao nhiêu xương cốt mới giành được một tấc đất

Không ai chào cờ Tổ Quốc Việt nam

Không ai hát quốc ca

 

Mấy đứa trẻ lang thang kiếm ăn bãi rác gầm cầu đường phố

Không nhà cửa, không bố mẹ

Không anh em thân thích

Không học hành gì

Không làng xóm

Đứa nhớ tên

Đứa quên tên

Đứa không biết họ

Được tập hợp vào một đội bóng đường phố

Mùa hè

Trước khi đá

Chúng phải hát Quốc ca

Chúng ngơ ngác

Như nghe tiếng một dân tộc khác

Rồi chúng cũng hát được

“ cờ in máu chiến thắng mang hồn nước”

 

Hoàn cảnh các em thật đáng thương

Nhưng các em đã thể hiện mình là con em nước Việt

Các em đã chứng minh

Không phải thiếu may mắn

Không được học

Là không yêu Tổ quốc

Dù chỉ được đá một quả bóng trên mảnh đất Việt Nam

Cũng phải biết hát quốc Ca

 

NGUYỄN MINH KHIÊM

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.