Tin mới Xem thêm

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

  • Truyện ngắn Hoàng Hiền: Mẹ con

    U nghỉ đi, con về thu xếp. Dứt lời, Hiên đi ra sân nổ máy lao vút ra cổng, mấy con chó con chạy theo sủa ăng ẳng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Ngọc Hạnh đâu rồi giấc mơ cỏ xanh

20.6.2018-22:20

 

 

Đâu rồi giấc mơ cỏ xanh

 

Đấy là bầu trời không còn bình yên

khi gót chân em giẫm lên chiếc bóng hạnh phúc nhỏ nhoi dưới chân mình

đâu rồi giấc mơ cỏ xanh

 

Đâu rồi tiếng chim hót trong vườn địa đàng

một chút nắng thu, một trời thơ mộng

đâu rồi ngày em, như là ảo vọng

bây giờ còn đâu, mình tôi một bóng

 

đấy là vườn xưa, nơi gieo hạt tình yêu

xin gửi đời tôi vào đất đai cây lá

gửi vào đại dương một thời sóng cả

biển đâu bến bờ, vô tận giữa trùng khơi

 

Biển ấy là tất cả đời tôi

xin rót hết những ngày mưa, chở che hết muôn chiều giông bão

một chút nắng vàng, một ngày mây phủ

đâu phải hoàng hôn mờ mịt chốn địa đàng

 

Nơi ấy là cát bụi trần gian

là tất cả gừng cay, muối mặn

là nửa gánh nỗi niềm, là một đời sâu nặng

đâu phải vô tình lạc vào chốn thiên thai

 

Khi tiếng chim không còn hót giữa tinh mai

mới biết vườn địa đàng kia chỉ là cổ tích

kí ức một thời dậy trong đêm trừ tịch

cỏ xanh, cỏ xanh nhoi nhói chân mình.

 

 

Khất nợ dòng sông giấc mơ trôi

 

Chỉ mình tôi bước tới phía sau

những dấu vết còn nguyên kí ức

bàn chân mình giẫm lên đêm mờ mịt

giẫm lên một thời vụng dại?

 

Bước tới hay trở lại

sao chân vấp hoài u mê

đầu không quay lại, mắt nhìn thẳng

lòng còn quấn quýt phía sông quê

 

Phía nào trời đất đừng giông tố

cứ mãi hoàng hôn nỗi nhớ nhà

nơi ấy một thời tôi thơ dại

xa rồi, thôi nửa giấc mơ qua

 

Khi chạm gót nẻo về vô ngã

là tôi bước tới phía sau mình

chân trời mờ mịt còn xa lắm

cho tôi dừng lại để hồi sinh

 

Cho tôi quay lại, không đi nữa

khất nợ dòng sông giấc mơ trôi

cái đã trót vay, xin trời đất

hãy lấy tàn tro để lấp bồi.

 

 

Điểm danh

 

Tôi cầm ngọn lửa trên tay

Ngọn lửa âm thầm cháy đỏ

Soi cho các em để sáng cho mình

 

Mỗi giờ đến lớp điểm danh

Thừa một chỗ ngồi thiếu người chia lửa

Đêm về khoảng trống cháy khôn nguôi

 

Lớp học nào lớp học đời tôi

Vắng một giây thôi sẽ không là tôi nữa

Đâu chỉ các em cả người giữ lửa

Cũng sợ tàn rơi rát bỏng tay mình

 

Đi qua chưa hết cuộc đời

Nói sao cạn tỏ

Ngọn lửa thức cùng tôi thế đó

Đã bao lần tôi tự điểm danh tôi.

Nhà thơ Nguyễn Ngọc Hạnh

 

 

Giấc mơ

 

Khi ánh trăng sắp tan ra trong đêm nguyệt thực

Bầy chim ngủ yên trên cành cũng hối tiếc, bay đi

Bay về phía bầu trời vô định, bay về đâu trong đêm mịt mù!

Mùi hoa sữa sau vườn cũng bay đi, bay mất ánh trăng

Một chút tàn phai còn lại với mình tôi, giá lạnh

 

Giấc ngủ vẫn từng đêm chập chờn không còn mơ thấy gì

Không còn biết ai đã đạp vào cơn mơ hạnh phúc

Đêm cứ thế tan ra, ngày cứ thế trôi qua, tẻ nhạt

Ánh trăng ngày xưa từ đó cũng tan dần…

 

Khi ngồi nhớ, lại quên ngày mong nhớ

Khi nỗi buồn lấn hết những ngày vui

Không còn biết tiếng chim lạc bầy kêu khản giọng

Bay về đâu khi trăng vỡ tan rồi

 

vàng rơi vào bài thơ tình phai nhạt

Em đừng chạm hồn tôi, một nỗKhi em cầm ngọn gió cuối thu

Chiếc lá i niềm ẩn khuất

Đâu phải là nơi dừng chân mà chỗ cuối của con đường

 

Xin cũng đừng bội ước với dòng sông

Nơi ấy vẫn là nơi em đến

Vẫn là suối nguồn chảy ra biển lớn

Là bến sông xưa em neo đậu mưa chiều

 

Xin đừng vấp tiếng chim kêu

Vỡ tan giai điệu mùa thu mượt mà trong trẻo

Đừng để khi trở về nơi vườn hương cũ

Tiếng chim lạ rồi, mất giọng thơ xưa.

 

NGUYỄN NGỌC HẠNH

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Hữu Việt đón kiếm vào lòng và mở lá ra

>> Phạm Đình Ân những cái giật mình

>> Nguyễn Thị Hạnh Loan đi qua những màn đêm

>> Thơ hai câu của Mai Văn Phấn - 2

>> Chử Thu Hằng ước muốn một điều kỳ diệu

>> Hoàng Vũ Thuật lòng nhập vào mây trắng

>> Thanh Yến bến nào là chốn an vui

>> Thơ hai câu của Mai Văn Phấn - 1

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.