Tin mới Xem thêm

  • Khi có một người đi khỏi thế gian

    Có thể là buổi sáng khi chúng ta đang uống cà phê, có thể là một buổi chiều khi chúng ta đang trở về ngôi nhà của mình, và có thể một buổi

  • Nguyễn Minh Ngọc & Những con sóng

    Ôi biển ở đây sao giống cái ao làng đến vậy! Câu cảm thán bật ra gần như ngay tức thì khi hai người vừa đặt chân lên bãi cát loang lổ ánh trăng mờ ảo xuyên qua những kẽ lá dừa. Không gian vừa hư vừa thực. Cả hai đều biết mình không còn trẻ nữa. Tuổi đôi mươi đắm say giờ đã lùi xa phía sau lưng họ.

  • Như Bình & Tết tình nhân

    Trời đã lập xuân ư? Nhìn lên cây mai trước bồn thấy lác đác những bông trăng trắng. Lạ lùng, năm ngoái khi cây mai trụi lũi hoa, khô xác một cách tội nghiệp, Hoàn Du đã mấy lần định vứt đi. Bởi trước đó chứng kiến nó đẹp quá, rực rỡ quá, cảm thấy bất nhẫn thế nào ấy...

  • Không cần thiết phải có Hội đồng Chức danh...

    TS. Vũ Ngọc Hoàng, Ủy viên Hội đồng Lý luận TW, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Phó Trưởng Ban Thường trực Ban Tuyên giáo

  • Ái Duy - Lặng thầm phố chợ

    Cả đời má tôi, chốt lại chỉ gói gọn trong hai từ: nội trợ. Má thất học, biết đọc biết viết nhờ ẵm em đứng lê la ngoài cửa lớp học trường làng

  • Nguyễn Quốc Trung & Cõi U Minh

    Tôi viết Cõi U Minh sau vụ rừng U Minh hạ bị lửa thiêu nhiều mảng lớn, người nông dân lâm vào cảnh khốn cùng. Các nhân vật trong truyện đều gắn bó với tác giả, câu chuyện được sáng tạo thêm để mang thông điệp tới bạn đọc. Cõi U Minh chính là sự u minh, không rõ ràng, sự nổi giận của rừng già

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Ngọc Thu & cây đa ký ức tuổi thơ

25.3.2017-22:15

 >> Thèm tiếng nghé gọi đàn

>> Dư âm đêm thơ Xuân nghĩa tình

 

 

CÂY ĐA ĐẦU LÀNG

 

Cứ mỗi lần đi qua

Cây đa đầu làng

Nghe âm thanh thời gian

Vọng vào nỗi nhớ…

 

Tôi lớn lên cây đa làng đã có

Nhưng không biết ai trồng

Bao tháng năm vẫn nhất mực thủy chung

Với xóm làng qua nhiều thế hệ

 

Các cụ trong làng thường kể:

“Ngày xưa gần gốc cây đa

Còn miếu Ông tà

Cả làng phải cúng…”

 

Cây đa ký ức tuổi thơ

Những trưa hè oi ả

Tranh nhau cái cọc buộc trâu

Giành nhau bóng râm của lá

 

Những đôi trai gái yêu nhau

Nơi hẹn hò gặp gỡ

Gốc đa nơi nối nịp cầu

Đến mối tình chung thủy

 

Những năm dài đánh Mỹ

Khi cả nước lên đường

Cây đa thành chòi gác của thôn

Báo động tàu bay giặc.

 

Nơi chứng kiến những cuộc tiễn đưa

Giữa người đi kẻ ở

Cây đa làng thở thành duyên nợ

Vẫn thầm nhắc nhở người đi…

 

Có lúc reo vui khi lại trầm suy

Như mừng đón người đi trở lại

Như mặc niệm xót thương tê tái

Với những người đi… đi mãi không về

 

Bao năm tháng xa quê

Vẫn nhớ về làng nhỏ

Nơi cội nguồn tình yêu

Chảy vào… muôn thuở 

 

Quê hương tháng 3.1976

 

 

NGÀY XƯA THỜI SINH VIÊN

(Qúi tặng cựu sinh viên Văn khoa Sài Gòn)

 

Quán vắng Cà phê Văn khoa.

Khuya nghe câu hát thiết tha chạnh lòng:

“… Ngày xưa trường Văn khoa.*

Lá me bay là đà… “

Thời gian trẻ thời gian già

Đâu là hờn giận đâu là yêu thương?

Cây me già góc sân trường

Mấy lần che chở nụ hôn học trò?

Lá non chua trái chín già

Những ai bứt hái bây giờ ở đâu?…

Vô tư là mối tình đầu

Dẫu thoáng qua vẫn trong nhau suốt đời.

Giở trang lưu bút một thời

Bông ngọc lan ép thơm mùi tóc vương

Áo dài gió trắng sân trường

Em Văn khoa ùa xướng đường đấu tranh…

 

Một thời áo trắng nữ sinh

Ai tương tư đến si tình vì em?

Ngày xưa… Thời sinh viên.

 

Tháng 4.2002

 

_______

*Lời trong bài hát “Người em Văn khoa”,

nhạc: Phạm Duy, thơ: Châu kỳ - Hoài Hương Tử

 

 

TRỜI MƯA NẤU CƠM Ở TRẠM

 

Cả tiêu đội xúm lại nấu cơm

Quay cuồng vất vả

Trạm giao liên mỗi ngày mấy đơn vị đi qua

Củi khô hiếm quá.

 

Những trận mưa rừng ngày đêm tầm tã

Bếp Hoàng Cầm như hồ ao

Ống khói thành ống dẫn nước

Đành đóng cọc lên đun

Căng tăng làm mái nhà

Lính nói cười ha hả:

“Đêm phải che ánh lửa

Ngày phải chống khói bay.

Cũng may… trời mưa to

Khâu này miễn cả…”

 

Tiếng pháo địch vẫn liên hồi

làm rung cây rụng lá.

Mưa vẫn rơi ầm ầm xối xả

Nhưng gần hơn tất cả

Là… tiếng cơm sôi.

 

Đường Trường Sơn 12.1967

Nhà thơ Nguyễn Ngọc Thu

 

 

ĐẢO THIÊNG!

(Kính tặng các thầy cô là C.C.B Đại học KHXH&NV TPHCM,

nhân chuyến tham quan du lịch Về nguồn tháng 4.2005 )

 

Chiếc ổ khóa dị dạng như cục sắt gỉ

Lẫn trong lớp đất trộn máu xương tử tù

Tìm thấy trước phòng giam biệt khu Chuồng cọp

Thầy giáo khảo cổ học góp nhặt nâng lưu.

 

Cát mịn tinh ở phòng phơi nắng tù chính trị

Cô giáo trẻ nặng lẽ đựng vào từng túi nhỏ

Về tặng người thân làm ấm chân nhang

Để bàn tờ Tổ tiên lưu giữ nnững hồn thiêng.

 

Ở mố cầu Ma Thiên Lãnh và cầu tầu 914

Vị giáo sư già lầm lũi trầm tư

Mỗi viên đá xây là xác một người tù

Ngậm ngùi gửi lại giọt lệ đau đồng cảm.

 

Nghĩa trang hàng dương, chồng chất thịt xương

Nhẹ nhàng những bước chân, sợ làm đau đồng đội.

Rực rỡ hoa anh đào nở vội

Anh thợ chụp hình trẻ trung, bắt chúng tôi cười.

 

Thầy giáo cựu chiến binh ngồi nhâm nhi ly rượu

Đêm Côn Đảo đau đáu nỗi niềm trăn trở

Tiếng sóng biển, gió hàng dương vẫn vỗ về muôn thuở

Chỉ thương mãi Đảo xa bởi… đất không liền…

 

Xin được gọi nơi này:

                                CÔN ĐẢO - ĐẢO THIÊNG!

 

Côn Đảo tháng 4.2005

NGUYỄN NGỌC THU

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.