Tin mới Xem thêm

  • Về cuộc họp Ban Chấp hành Hội giữa năm 2018

    Ngày 5.7.2018, Ban Chấp hành Hội đã tiến hành phiên họp thường kỳ với sự có mặt của 7 thành viên: Trần Văn Tuấn, Phạm Sỹ Sáu, Phan Hoàng, Bích Ngân, Trầm Hương, Lê Thị Kim, Phan Trung Thành

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố để đi chỗ khác chơi vì

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Ngọc Thu & cây đa ký ức tuổi thơ

25.3.2017-22:15

 >> Thèm tiếng nghé gọi đàn

>> Dư âm đêm thơ Xuân nghĩa tình

 

 

CÂY ĐA ĐẦU LÀNG

 

Cứ mỗi lần đi qua

Cây đa đầu làng

Nghe âm thanh thời gian

Vọng vào nỗi nhớ…

 

Tôi lớn lên cây đa làng đã có

Nhưng không biết ai trồng

Bao tháng năm vẫn nhất mực thủy chung

Với xóm làng qua nhiều thế hệ

 

Các cụ trong làng thường kể:

“Ngày xưa gần gốc cây đa

Còn miếu Ông tà

Cả làng phải cúng…”

 

Cây đa ký ức tuổi thơ

Những trưa hè oi ả

Tranh nhau cái cọc buộc trâu

Giành nhau bóng râm của lá

 

Những đôi trai gái yêu nhau

Nơi hẹn hò gặp gỡ

Gốc đa nơi nối nịp cầu

Đến mối tình chung thủy

 

Những năm dài đánh Mỹ

Khi cả nước lên đường

Cây đa thành chòi gác của thôn

Báo động tàu bay giặc.

 

Nơi chứng kiến những cuộc tiễn đưa

Giữa người đi kẻ ở

Cây đa làng thở thành duyên nợ

Vẫn thầm nhắc nhở người đi…

 

Có lúc reo vui khi lại trầm suy

Như mừng đón người đi trở lại

Như mặc niệm xót thương tê tái

Với những người đi… đi mãi không về

 

Bao năm tháng xa quê

Vẫn nhớ về làng nhỏ

Nơi cội nguồn tình yêu

Chảy vào… muôn thuở 

 

Quê hương tháng 3.1976

 

 

NGÀY XƯA THỜI SINH VIÊN

(Qúi tặng cựu sinh viên Văn khoa Sài Gòn)

 

Quán vắng Cà phê Văn khoa.

Khuya nghe câu hát thiết tha chạnh lòng:

“… Ngày xưa trường Văn khoa.*

Lá me bay là đà… “

Thời gian trẻ thời gian già

Đâu là hờn giận đâu là yêu thương?

Cây me già góc sân trường

Mấy lần che chở nụ hôn học trò?

Lá non chua trái chín già

Những ai bứt hái bây giờ ở đâu?…

Vô tư là mối tình đầu

Dẫu thoáng qua vẫn trong nhau suốt đời.

Giở trang lưu bút một thời

Bông ngọc lan ép thơm mùi tóc vương

Áo dài gió trắng sân trường

Em Văn khoa ùa xướng đường đấu tranh…

 

Một thời áo trắng nữ sinh

Ai tương tư đến si tình vì em?

Ngày xưa… Thời sinh viên.

 

Tháng 4.2002

 

_______

*Lời trong bài hát “Người em Văn khoa”,

nhạc: Phạm Duy, thơ: Châu kỳ - Hoài Hương Tử

 

 

TRỜI MƯA NẤU CƠM Ở TRẠM

 

Cả tiêu đội xúm lại nấu cơm

Quay cuồng vất vả

Trạm giao liên mỗi ngày mấy đơn vị đi qua

Củi khô hiếm quá.

 

Những trận mưa rừng ngày đêm tầm tã

Bếp Hoàng Cầm như hồ ao

Ống khói thành ống dẫn nước

Đành đóng cọc lên đun

Căng tăng làm mái nhà

Lính nói cười ha hả:

“Đêm phải che ánh lửa

Ngày phải chống khói bay.

Cũng may… trời mưa to

Khâu này miễn cả…”

 

Tiếng pháo địch vẫn liên hồi

làm rung cây rụng lá.

Mưa vẫn rơi ầm ầm xối xả

Nhưng gần hơn tất cả

Là… tiếng cơm sôi.

 

Đường Trường Sơn 12.1967

Nhà thơ Nguyễn Ngọc Thu

 

 

ĐẢO THIÊNG!

(Kính tặng các thầy cô là C.C.B Đại học KHXH&NV TPHCM,

nhân chuyến tham quan du lịch Về nguồn tháng 4.2005 )

 

Chiếc ổ khóa dị dạng như cục sắt gỉ

Lẫn trong lớp đất trộn máu xương tử tù

Tìm thấy trước phòng giam biệt khu Chuồng cọp

Thầy giáo khảo cổ học góp nhặt nâng lưu.

 

Cát mịn tinh ở phòng phơi nắng tù chính trị

Cô giáo trẻ nặng lẽ đựng vào từng túi nhỏ

Về tặng người thân làm ấm chân nhang

Để bàn tờ Tổ tiên lưu giữ nnững hồn thiêng.

 

Ở mố cầu Ma Thiên Lãnh và cầu tầu 914

Vị giáo sư già lầm lũi trầm tư

Mỗi viên đá xây là xác một người tù

Ngậm ngùi gửi lại giọt lệ đau đồng cảm.

 

Nghĩa trang hàng dương, chồng chất thịt xương

Nhẹ nhàng những bước chân, sợ làm đau đồng đội.

Rực rỡ hoa anh đào nở vội

Anh thợ chụp hình trẻ trung, bắt chúng tôi cười.

 

Thầy giáo cựu chiến binh ngồi nhâm nhi ly rượu

Đêm Côn Đảo đau đáu nỗi niềm trăn trở

Tiếng sóng biển, gió hàng dương vẫn vỗ về muôn thuở

Chỉ thương mãi Đảo xa bởi… đất không liền…

 

Xin được gọi nơi này:

                                CÔN ĐẢO - ĐẢO THIÊNG!

 

Côn Đảo tháng 4.2005

NGUYỄN NGỌC THU

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.