Tin mới Xem thêm

  • Phan Thanh Bình trong căn nhà Đỗ Quyên

    Sóng vẫn luôn đến trễ/ Em đợi/ dễ chừng tan/ gió câu vọng cổ vút lên ngàn/ nắng bài chòi ấm sâu lòng đất

  • Lạm dụng PR không làm nên giá trị!

    Nhằm lôi kéo sự chú ý của công chúng, thời gian qua không chỉ trong lĩnh vực thương mại, kinh doanh, mà trong nhiều hoạt động văn học, nghệ thuật, hiện tượng lạm dụng hình thức quảng bá, truyền thông thật đáng lo ngại. Một số tổ chức, cá nhân bất chấp thuần phong mỹ tục cố gắng thực hiện các chiêu trò đánh bóng tên tuổi một cách phản cảm

  • Phan Khôi với việc dịch thuật

    Nhà văn, nhà báo lão thành Phan Khôi có nhiều đóng góp cho văn hóa, văn học nước nhà. Đặc biệt là trong lĩnh vực dịch thuật.

  • Trần Thế Tuyển & khúc tưởng niệm

    Mọi người về nhà đã mấy chục năm/ Đồng đội vẫn ở miền xa thẳm/ Rừng Thốt nốt mùa này lạnh lắm/ Gió Biển Hồ cứ da diết, thúc thôi.

  • Đa số giáo viên dạy thêm vì….tiền

    Nếu dạy thêm mong giáo viên chỉ dạy thêm những em học sinh trung bình và yếu, dành thời gian học tập nâng cao chuyên môn, đổi mới phương pháp

  • Bữa cơm từ thiện và lòng tự trọng

    Sinh viên xếp hàng ăn cơm từ thiện với giá 2 nghìn đồng có thể được coi là “thiếu tự trọng”, vì đã “cướp miếng ăn của người nghèo” hay không là một chủ đề có thể tạo ra những cuộc tranh luận không có hồi kết như đã xảy ra mới rồi trên mạng xã hội

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Ngọc Thu thương loài hoa hoang dã

17.4.2017-09:45

Nhà thơ Nguyễn Ngọc Thu

 >> Cây đa ký ức tuổi thơ

 >> Thèm tiếng nghé gọi đàn

>> Dư âm đêm thơ Xuân nghĩa tình

 

 

NHÀ CHÚNG MÌNH HƯỚNG ĐÔNG

 

Nhà chúng mình hướng đông

Nhớ cứ đến độ rằm

Nằm ngắm trăng qua cửa.

Em thường thủ thỉ:

“Anh yêu! Nhìn thấy chúng mình

trăng có cười không nhỉ?...”

 

Rồi năm tháng qua đi

Thời gian như đếm tuổi

Tóc chúng mình hoa dâm

Con trai lớn lấy vợ

Con gái đi lấy chồng

Em cũng vội về… cõi hư không!

 

Niềm vui và nỗi buồn

Yêu thương và giận hờn

Được mất và hợp tan

Hoa nở rồi lại tàn

Hạnh phúc và bất hạnh …

Đồng hành… với đời người!

 

Tháng bẩy mưa Ngâu - giỗ đầu.

Ngoài trời mưa giăng giăng

Trăng đi ngủ sớm…

Có người chồng khấn vợ thì thầm:

“Em ơi! Em yêu!...

Không muốn thấy chúng mình

Bởi trăng buồn em nhỉ?”…

 

Nhà chúng mình hướng đông!

Bàn thờ em hướng đông!

 

 

CHẮT CHIU

 

Ngày cưới em đeo giây chuyền giả

Giờ có nhiều vàng thật cho em

Về cát bụi không đem gì cả

Chắt chiu giành cả lại cho con.

 

 

THÂN NHỘNG

 

Thương thân tằm suốt đời nhả kén

Rút ruột ra từng sợi tơ vàng

Ơi! thảm lụa mịn màng lộng lẫy

Có hay chăng thân nhộng bẽ bàng?

 

 

 

MÙA HOA DÃ QUÌ

 

Khắp các nẻo đường cao nguyên

Bạt ngàn hoa dã quì chào vẫy

Vào đông - mùa cưới nơi đây là vậy.

Vàng rực một sắc hoa dã quì.

 

Tiễn tôi đi

Hoa dã quì dung dằng níu chân

Em bần thần dừng bước

Chỗ chúng mình ngồi đêm trước

Hoa dã quì xốn xang.

 

Mong manh thân phận hồng nhan

Chỉ một tuần trăng nở - tàn.

Thương loài hoa hoang dã…

 

Đêm về phố lạ

Bâng khuâng chìm trong nỗi nhớ.

Vàng miền sơn cước

Hoa dã quì…

                 mênh mang…

 

NGUYỄN NGỌC THU

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.