Tin mới Xem thêm

  • Hoàng Hiền - Gánh hoa qua sông

    Ai xuôi đò qua sông Quế Lĩnh, chắc sẽ ngỡ ngàng trước bạt ngàn sắc hoa bung cánh ven sông. Bao nhiêu năm, dân làng vẫn cần mẫn thêu hoa lên đất

  • Lời xin lỗi của Cục trưởng và chuyện bi hài...

    Có lẽ chưa bao giờ những vấn đề cấp phép trong lĩnh vực nghệ thuật biểu diễn lại nổi sóng gió như giai đoạn vừa qua. Dư luận bất bình trong sự hài hước

  • Đọc Thơ trắng của La Mai Thi Gia

    Người đàn bà thơ La Mai Thi Gia, là thơ từ khi mới được sinh ra, lần đầu tiên riêng tư góp mặt với thế giới thơ ca bằng Thơ trắng

  • Đinh Lăng giấu vào đêm khao khát nhân gian

    Đêm nồng ấm, những thanh âm trọn vẹn/ Những giọt sương, run rẩy ngón tay êm/ Em rót vào đêm

  • Đỗ Kim Cuông & Người vẽ hoa văn trên gốm

    Trong kí ức của Đạt, Hoạt là một người lính trẻ kì dị, ngang bướng. Hoạt mới có 17 tuổi 6 tháng nhưng đã cao 1m8, đi đứng lênh khênh như một cây sào. Người hắn gầy đã đành, bộ mặt xương xẩu trông càng khó coi. Hoạt chỉ được cái sức khỏe. Ở vào thời bình, giá như gặp một anh huấn luận viên bóng rổ, hoặc bóng chuyền

  • Dòng chảy sách cũ

    Ngoài nội dung các tác giả viết ra, mỗi cuốn sách cũ mang trong mình nhiều thông điệp, chất chứa trong đó cả những biến động xã hội qua các thời kỳ... Sưu tập sách đang trên đà phát triển, khi nhận thức của xã hội về các giá trị văn hóa ngày một cao. Ðến với sưu tập sách, con người ta không chỉ được mở mang kiến thức, mà còn được chắp cánh tâm hồn

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Ngọc Thu thương loài hoa hoang dã

17.4.2017-09:45

Nhà thơ Nguyễn Ngọc Thu

 >> Cây đa ký ức tuổi thơ

 >> Thèm tiếng nghé gọi đàn

>> Dư âm đêm thơ Xuân nghĩa tình

 

 

NHÀ CHÚNG MÌNH HƯỚNG ĐÔNG

 

Nhà chúng mình hướng đông

Nhớ cứ đến độ rằm

Nằm ngắm trăng qua cửa.

Em thường thủ thỉ:

“Anh yêu! Nhìn thấy chúng mình

trăng có cười không nhỉ?...”

 

Rồi năm tháng qua đi

Thời gian như đếm tuổi

Tóc chúng mình hoa dâm

Con trai lớn lấy vợ

Con gái đi lấy chồng

Em cũng vội về… cõi hư không!

 

Niềm vui và nỗi buồn

Yêu thương và giận hờn

Được mất và hợp tan

Hoa nở rồi lại tàn

Hạnh phúc và bất hạnh …

Đồng hành… với đời người!

 

Tháng bẩy mưa Ngâu - giỗ đầu.

Ngoài trời mưa giăng giăng

Trăng đi ngủ sớm…

Có người chồng khấn vợ thì thầm:

“Em ơi! Em yêu!...

Không muốn thấy chúng mình

Bởi trăng buồn em nhỉ?”…

 

Nhà chúng mình hướng đông!

Bàn thờ em hướng đông!

 

 

CHẮT CHIU

 

Ngày cưới em đeo giây chuyền giả

Giờ có nhiều vàng thật cho em

Về cát bụi không đem gì cả

Chắt chiu giành cả lại cho con.

 

 

THÂN NHỘNG

 

Thương thân tằm suốt đời nhả kén

Rút ruột ra từng sợi tơ vàng

Ơi! thảm lụa mịn màng lộng lẫy

Có hay chăng thân nhộng bẽ bàng?

 

 

 

MÙA HOA DÃ QUÌ

 

Khắp các nẻo đường cao nguyên

Bạt ngàn hoa dã quì chào vẫy

Vào đông - mùa cưới nơi đây là vậy.

Vàng rực một sắc hoa dã quì.

 

Tiễn tôi đi

Hoa dã quì dung dằng níu chân

Em bần thần dừng bước

Chỗ chúng mình ngồi đêm trước

Hoa dã quì xốn xang.

 

Mong manh thân phận hồng nhan

Chỉ một tuần trăng nở - tàn.

Thương loài hoa hoang dã…

 

Đêm về phố lạ

Bâng khuâng chìm trong nỗi nhớ.

Vàng miền sơn cước

Hoa dã quì…

                 mênh mang…

 

NGUYỄN NGỌC THU

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.