Tin mới Xem thêm

  • Lật mặt tin giả

    Có hàng loạt tin giả lan tràn khắp nơi có chủ đích rõ ràng nhằm kích động bạo lực, gây mất trật tự an toàn xã hội, ảnh hưởng nặng nề tới an ninh nội bộ quốc gia và khiến tình hình lao động, sản xuất kinh doanh bị thiệt hại nghiêm trọng...

  • Đào An Duyên & Tiếng mưa...

    Đêm. Chợt tỉnh giấc giữa khuya khi cơn mưa ào ạt trút xuống. Những âm thanh quen thuộc dội lên mái nhà, lúc nhặt, lúc

  • Thơ hai câu của Mai Văn Phấn - 2

    Đưa bàn ủi/ Là phẳng ký ức./ Tiếng cưa gỗ/ Dọc hay ngang?/ Gặp mưa/ Bóng đèn phát nổ.

  • Hoàng Việt Hằng hẹn gì với những đam mê?

    Nhà thơ Hoàng Việt Hằng đã thử sức qua nhiều thể loại. Chị viết cả truyện ngắn, tản văn và tiểu thuyết. Thế nhưng, trong những trang bản thảo

  • Bảo đảm quyền bày tỏ quan điểm cá nhân trên...

    Trong thời đại Internet, các thiết bị thông tin liên lạc di động, các mạng xã hội bùng nổ, việc thể hiện quan điểm cá nhân được thực hiện dễ dàng hơn bao giờ hết

  • Phong Điệp - Không thể cất lời

    Mẹ trở về từ bệnh viện, khuôn mặt trùm kín trong chiếc khăn len màu vỏ đỗ. Tôi bồn chồn trong góc phòng loang lổ những vết nước mưa ố vàng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Tam Phù Sa quất nhầm nón lá

NVTPHCM-02.6.2012-10:45

Nhà thơ Nguyễn Tam Phù Sa

 

 

Bốn thằng xa quê ba thằng trôi ngược

 

Bạn từ Canada chạy về thăm quê

30 năm trời Tây ánh nhìn trời Đông

Gió xứ sở mở lòng mưa tháng 10 như trút

Quán cóc Ngã tư Bà Quẹo bốn thằng như tượng

 

Bạn nhắc thời chúng mình chia nhau củ khoai

Một tấm áo bốn thằng ở trọ

Ký ức đụng thời gian

Ngọn Thạch Bàn mây phủ

Đỉnh rêu xanh trên nóc chóp Chùa Cầu

 

Bốn thằng xa quê, ba thằng trôi ngược

Áo chợ trời, quần lạc xon

Sống mài ngực như thời đi mở đất

Tráng sĩ cười rân buồn thấu trời

 

Bia Sài Gòn đãi bạn cũ trăm năm

Lòng bỗng dậy

Sóng biển Đông, đường lưỡi bò cuồng nộ

Ngày tận cạn máu tim khô tuôn chảy

Trống Mê Linh lồng lộng bốn phương trời

 

Ở phía bên này còn có phía bên kia

Tính cách Việt phía nào trăng cũng mọc

Mẹ vẫn đợi, lở bồi sông vẫn réo

Con một nhà máu thịt ở trong da

 

Và ở đất không được quyền ngoảnh mặt

Một nghìn năm càng vọng thấm càng sâu…

 

Sài Gòn tháng 10.2011

 

 

Người phu quét đường Bồ tát quét rác

 

Nhập nhoạng bóng đêm

Mưa quất nhầm nón lá

Những phận người cần lao vô danh

Trong lòng phố toàn cầu hiện đại

 

Nhẫn nại

Tiếng chỗi tre mài mòn hộp sọ vô cảm

Những cao ốc chọc trời câm lặng

Những tòa tháp trống rỗng sừng sững

Những kèn trống đình đám hội hè

Lê thê rồng rắn

 

Ai đã từng đi qua cơn mưa?

Cơn mưa áo cơm

Cơn mưa tận mạng

Người mẹ quét đường người cha quét rác

Bụi và nước mắt

Tanh tưởi và mồ hôi

Lặng lẽ kiêu hãnh lăn theo núi rác

Sản phẩm do con người làm ra

Cũng do con người định danh phế phẩm cao cấp

Mảnh vỡ chai lọ kim tiêm lưỡi lam tóe máu

Có dính chút quyền thế trí tuệ lương tâm

Ý thức người sành điệu nông cạn

 

Mưa lật nhầm nón lá

Người phu quét đường

Bồ tát quét rác.

 

Sài Gòn 21.3.2011

 

 

Hai nửa Huế

 

Một nửa La Ngà

Một nửa sông Hương

Hai nửa Huế

Thuở hoàng thành rơi guốc ngọc

“700 năm thơ Huế” nón còn nghiêng

 

Tạ lỗi La Ngà có nửa sông Hương

Và có ngàn thông sương Đà Lạt

Chưa tới Huế gặp em là gặp Huế

Một đời anh mê giọng Huế vô cùng

 

Thương nhớ Huế nhớ khùng điên rất dại

Cứ như còn đang nụ lá đang xanh

Và gió thổi đêm vơi ngày trắng lạnh

Đà Lạt mơ màng trăng Huế xa xôi

 

Cảm ơn Huế

Đêm nay là đêm cuối

Đêm Noel, đêm Thiên Chúa ra đời

Anh đứng trên đường đi của bão

Sông La Ngà cứ chảy với sông Hương.

 

Trại sáng tác Đà Lạt 2004

 

 

Quãng lặng ở một xóm chùa

 

Đừng bứng gốc nhổ cành quá khứ

Biến cuộc chia tay dính nhọ nồi

Thành cuộc đào tẩu hối tiếc

Thành lát cắt oán hận

Cùng lắm là chửi cho hả giận lẫn khinh bỉ

 

Từng có một thời không nên có

Gặp một người không nên gặp

Ở điểm rơi không hoàn hảo

Ở xóm chùa không đàn ông

Nhà trống rỗng chùa lỏng cổng

Chỉ có mèo lục thể

Quý hiếm tới mức thẩm du tu luyện thành tiết linh miêu

Múa phấn như múa gươm

Múa đồng mai hoa phấn rụng

 

Không ai muốn đợi điều không thể đợi

Như chủ nghĩa bành trướng bá quyền vĩnh cửu

Phá vỡ thế giới đại đồng đại khốn khổ

Con người đi bằng đầu gối

Đi cả hai tay

Như anh và em

Dành cả đời nuối tiếc chữ nghĩa không đầy đủ

Phẩm giá bước từng bước sai lầm

Lại mơ giấc mơ vĩ nhân

 

Đời người ngắn ngủi

Tình yêu mong manh

Cần cơ môi không bị lệch, nụ cười không bị liệt

Hộp sọ chưa đứt gãy dây thần kinh tự trọng

Không phải lúc nào cũng nhăm nhăm vào ngôi nhà

Cố nắm đồng tiền chạy qua trôn kim

Nhiều khi cái bắt tay thắm thiết giữa đường

Cũng nặng như Chúa vác thập tự trên vai

Như anh và em lần đầu môi hở lưỡi ấm

 

Đau đáu một chút gì như muối

Đủ mặn cho bữa cơm chay

Và nhiều hơn cho một kiếp người.

 

Sài Gòn 25.5.2004

 

 

Giao hưởng Tân Quy Đông

 

Tạ ơn Chúa quyền năng

Sắp đặt số phận rơi ngược đường biên ngang cay nghiệt

Nơi Tây Quy Đông đồng úp mặt

Ngọn bút Nguyễn Du rỏ máu xuống trang Kiều

Anh vắt ngực tặng em màu đỏ

 

Trộm nhớ Huyền Trân đâu phải nhớ em

Thuở ấn ngọc trâm vàng chưa tới Huế

Lật sử cũ ghi lòng tri ân mới

Người muôn xưa về đậu dưới chân mày

 

Xẻ dọc câu thơ em đi tìm em

Nghe trong gió có hương em phảng phất

Huyền xưa giấu ngọc trong tà áo

Tháp tuyết vành khuyên núm đỏ au

 

Cái gì mất rồi ta mới biết

Nước rặt còn nguyên chút tám thơm

Lửa tắt đèn lòng chong đỡ quạnh

Trong đục sông nào chẳng đục trong

 

Xin cảm ơn tình yêu Tây Quy Đông

Trăm năm còn lắng đọng

Một chút dâng hiến kiêu hãnh

Một chút hoảng sợ mê hoặc

Một chút hư thực trong những giấc mơ buồn…

 

Sài Gòn 7.7.2006

 

 

 

>> Đọc thơ tác giả khác

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.