Tin mới Xem thêm

  • Khánh thành cột cờ Lũng Pô

    Cột cờ Lũng Pô tại xã A Mú Sung, huyện Bát Xát, Lào Cai đã được Tỉnh đoàn Lào Cai khánh thành ngày 16-12 với sự tham dự của hàng ngàn đoàn viên

  • Đôi dòng về Mặc nhiên của Dung Thị Vân

    Đọc bằng hết cả một tập thơ với cả năm bảy chục bài (kể cả thơ của mình) trong một lần là một điều “phi thường”. Tất nhiên, tôi cũng chẳng hề

  • Khởi nghĩa Yên Báy: Một trang sử không thể...

    Nguyễn Thái Học là linh hồn của cuộc khởi nghĩa Yên Báy/Bái. Ông hi sinh ở tuổi còn rất trẻ, chưa đầy 28 tuổi, song ông sẽ sống mãi và trẻ mãi trong lịch sử cận đại của chúng ta. Vì vậy bài này sẽ xin dành đại danh từ “anh” cho ông để tuổi trẻ hôm nay nhìn thấy ở ông một thanh niên trẻ trung, quả cảm, yêu nước nồng nàn và đáng ngưỡng phục

  • Xuân Trường nghe lòng mình lờ lợ biển trong...

    Chiều Bến Thủy tựa vào em câu con cá chốt/ nghe lòng mình lờ lợ biển trong sông,/ đêm núi Nhạn trăng rằm treo đỉnh Tháp/ những nụ cười leo dốc hụt hơi nhau,/ tiếng thơ bay dìu dặt phố Tuy Hòa/ rồi chót vót tận cung hằng thăm thẳm./ Nay em có về, hãy ghé qua đập Đồng Cam, nghe dòng kênh xưa/ thủ thỉ với con đường, chuyện bao mùa vàng còn thơm rơm rạ Phú Yên

  • Lê Đạt độc thoại đoạn trường xanh

    Em vụt đến như mảnh tinh cầu vỡ/ Ơi con chim ức lửa môi đòng/ Thả đỏ đốt xứ đồng không anh nhớ/ Một thoáng đào nhen mấy độ hồng

  • Ðừng lạm dụng hình ảnh cá nhân

    Ngoài việc "lấn sân" sang lĩnh vực hoạt động mới thì việc kinh doanh tên tuổi, hình ảnh cá nhân cũng đem lại nguồn thu nhập lớn cho không ít nghệ sĩ. Tuy nhiên, việc một bộ phận nghệ sĩ, người nổi tiếng lạm dụng hình ảnh bản thân khi tham gia quảng cáo cho nhiều sản phẩm, văn hóa phẩm kém chất lượng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Thái Dương đáp xuống ngực em

NVTPHCM-30.3.2011-01:10

Nhà thơ Nguyễn Thái Dương

 

 

Thơ ngoài khuôn thước

 

Anh không giấu được lòng mình

Rằng có hồi trong anh

Niềm lãng mạn vừa nhen nhóm

Bỗng tắt ngấm giữa chừng

Khi bất ngờ em nhìn anh dọ dẫm

 

Anh không nén nổi lòng mình

Rằng có lúc trong anh

Niềm nghiêm nghị đã bị mai phục

Bởi hai chiếc lá răm

Cái đuôi lá đâm vào anh ngọt lịm

Ngỡ như anh đang được chuyển dịch vượt hạn định

Từ phôi pha sang rỡ ràng

Từ thâm u hang động sang ngời ngát vòm trời

Từ nhàu nhượi nét môi sang tiếng cười ánh ả

 

Anh không kìm được lòng mình

Rằng đôi khi trong anh

Chàng nghệ sĩ tự phong… tuyệt đối tự do

                                     làm thơ tình đôi lứa

Bị câu thúc dịu dàng

Bởi ánh nhìn níu dụ:

Thoắt thẫn thờ vui

Thoắt sắc lẻm buồn

 

Bằng hư cấu tâm linh

Thơ hiện sinh lên đối tượng trữ tình

Bằng tưởng tượng nồng nàn của mình

Hơi thở anh đáp xuống ngực em

Nơi nhịp tim em chờ

Dìu dẫn nhịp thơ anh

Những nhịp thơ không khuôn không thước…

 

 

Tuổi cô láng giềng

 

Lẫn trong dấu chân chim

Đôi mắt thâm quầng kỷ niệm

Lẫn trong nỗi im lìm

Búi tóc cuộn tròn sương gió

Tuổi cô láng giềng

Nhỏ giọt xuống tách cà phê đen

 

Ta gặp lại nhau, đêm…

Hiện lên tuổi mười lăm, chiều ấy

Ngọc ngà thơ dại

Lóng mía xước cho nhau

Trái bàng đập cho nhau

Trứng cá khoèo cho nhau

Mới chớm ngọt môi nhau

Đã ước gừng cay muối mặn

 

Điềm nhiên số phận

Giạt ra đôi bờ

Hai mươi năm tình cờ

Anh chàng Trung bộ rặt

Gặp cô đồng hương xưa

Đêm phương nam gió hát

Lời ca buồn dây dưa…

 

Con chim muốn đòi lại dấu chân mình

Mà không dám mở lời thân thiện

Đôi mắt vẫn thâm quầng kỷ niệm

Gieo nỗi im lìm xuống tách cà phê…

 

 

Mấy biệt khúc

 

1.

Con thạch sùng khi ấy chưa biết buồn

Cứ dán chặt đời mình vào chiếc trần định mệnh

Chiếc lá khi ấy chưa biết buồn

Kệ ngọn gió ra đi biền biệt

Mùa thu không đành xanh biếc

Rừng âm u phương kia

 

Người thiếu nữ khuya

Níu trăm năm về bềnh bồng giây phút

Chẳng thể gọi trời xanh

Khi lòng đang hang động

Kẻ tráng niên trưa

Tay áp mãi ngực mình

 

Hình như không cưỡng được niềm lung linh từ trái tim

Lẫn trong tiếng thở dài

Nỗi hân hoan trỗi dậy

Chiếc lá sầu đâu ơi

Sao mầy rơi cái dáng rơi lừng lẫy

Khi mùa thu dùng dằng dưới chân cầu?

Con thạch sùng bé nhỏ ơi

Sao mầy kêu tiếng gì vang đến vậy?

Họ ngậm ngùi tắc lưỡi vào nhau…

 

2.

Không còn sớm

Không còn khuya mong ngóng

Những dòng tin nhắn biết xuôi về đâu

Muốn hú lên cho vùng không phủ sóng

Một lời bão táp từ trong chiêm bao

 

Đâu rồi đốm lửa

Đâu rồi que diêm

Hãy tro than mọi chứng từ đôi lứa

Hãy cời lên lần cuối cùng

Những điệp khúc hẹn hò giờ huyệt mộ

 

3.

Có sợi tóc nằm đen nền gạch

Hân hoan thoát kiếp bạc đầu

Có mối tình yểu mệnh được vang ngân

Trong phúc âm ước nguyện

 

Không nói gì nhau thì nói với hư vô

Với nấm cỏ vô minh

Nơi vùi xuống tiếng trái tim vô thức

Nơi ngọn sóng tâm linh

Chồm lên âm khúc

Rằng tình yêu chỉ có thực

Trên trời…

 

 

Thuở Hà Nội nằm ngoan trên phím chữ…

 

Chỉ cách nhau mấy giờ không phủ sóng

Hạt lệ đã lăn

Từ long lanh em

Đến ven trời anh đứng

Chiếc điện thoại nằm câm

Thắc thỏm hai đầu…

o

Huống hồ giờ ta mất nhau

Nước mắt em không biết xuôi về đâu

Nước mắt thầm lung linh

Kỷ niệm

Đường vàng hoa khuya anh đưa em về

Dư âm Nice theo sau

Ly kem chiều Ciao mấy màu

Đôi môi em thơm mùa cây trái

o

Đâu những đêm phương bắc

Hồn em trôi phương nam

Đêm trốn chạy Sài Gòn

Hà Nội nằm ngoan trên phím chữ

Xuôi ngược những dòng tin

Ena

Ane…

o

Đâu chuyến thang treo tầng không tầng chín

Nụ chưa kịp hoa, môi đành nở trong lòng

Đâu chiếc lồng đu quay

Nhốt ta vào giữa lững lờ mây trắng

Mắt anh chìm vào đôi cánh em bay

Đâu bức tường trưa dán ta vào

Đôi lứa

Đâu chiếc ghế đêm hệ lụy

Phút thiên đường…

o

Huống hồ giờ ta mất nhau

Vô cớ

Mắt đâu dễ dàng khép mở

Cho lệ buông

Anh chìa tay chào nỗi buồn

Nỗi buồn nở nụ cười tri kỷ

o

Ta nhìn nhau mà núi ngự

Ta gần nhau mà sông hương

Kẻ phía tương lai

Người phương quá khứ

Ta bổ đôi ta thành hai ta

Kẻ đầu ghềnh

Người cuối thác

Nhặt nhạnh

Những dấu chấm than khúc xạ

Dưới chân mình

Day dứt thuở

Hà Nội nằm ngoan trên phím chữ…

 

 

Chiếc lá tương tư

 

Em hãy giữ giùm tôi

Nỗi buồn nào sẽ sai hoa trĩu trái

Khi bộ áo màu đen

Đã rút ngắn đời nhau

Khi những hạt lệ thầm

Phải trôi theo những giọt chuông bên kia khu nhà nguyện

o

Em hãy giữ giùm tôi

Nỗi đau nào vừa đang chín tới

Khi mùa đông trở lại

Đêm giáng sinh trườn về

Khi chiếc áo màu xanh kia

Chịu bất hạnh nằm cô đơn một đời trong ngăn tủ cũ

Khi chiếc áo màu hồng nọ

Phải im lìm ngủ quên bên loài gián cánh mùa đông

o

Em hãy giữ giùm tôi

Niềm hy vọng nào đã phụt tắt nửa đêm hăm bốn

Khi tôi phải chịu lạ lẫm một đời trước mắt em,

Người nữ tu,

Lúc ngang qua nhà thờ

Khi tôi một mình lầm lũi mang ân tình

Đi qua nhiều búi cỏ

(Ôi có nụ hôn nào năm xưa ở đây

Đã rướm máu môi ai ?)

o

Em hãy giữ giùm tôi

Nỗi bất hạnh nào đã bây giờ vây bủa

Khi tôi nghĩ hạnh phúc như chiếc lá oan trái

Nhận phần nằm dưới một con sâu

Khi tôi âm thầm

Qua bao con đường cũ

Rồi cũng dừng chân, đôi khi

Để thắp thuốc dưới những cột đèn vàng

Khi nhìn những-hai-người huy hoàng giữa đêm thánh sủng

Một giọt mưa rơi từ trời

Mà tôi tưởng hòn lệ mình lăn trên mặt

Những lời cầu kinh từ một giáo đường

Mà tôi ngỡ tiếng than vãn đang reo

o

Con sâu hiền đã nằm im trong kén

Mùa đông này chiếc lá biết tương tư…

 

 

Cỏ biếc

 

Nhận phần mình nhàu nhượi mai kia

Cỏ phơi phóng nõn nà

Như thách nắng thiêu

Trêu bão cuốn

Thôi miên mọi đắm chìm

Cỏ hiến thân tự tại

 

Sà vào lòng, cỏ mượt

Sấp người xuống, cỏ xanh

Úp mặt vào, cỏ biếc

Giẫm lên, cỏ thét

Giật mình những dấu chân phàm

 

Em hãy là cỏ

Cho đôi khi anh mượt vào

Biếc xuống

Xanh lên

 

Em đã là cỏ

Xin đừng làm giật mình anh…

 

 

Tìm

 

Con đường ấy có đôi giày cao đánh rơi chiếc gót

Mồ côi người đi

Dòng sông nọ có con đò ngang đánh rơi mái chèo

Ngược xuôi vô định

Căn phòng kia có chiếc áo đỏ rụng vàng hạt nút

Treo trên tháng ngày

 

Anh không tìm ở đâu ra

Một con đường như thế

Một dòng sông như thế

Một căn phòng như thế

Nên anh đi tìm em

Ta đi tìm nhau

 

Chẳng thấy gì

Ngoài dấu chân chim nơi khóe mắt …

 

 

Có những hồi…

 

Anh chỉ là người đàn ông có những hồi lãng mạn

Một chiều cuối năm bước vào khu vườn

Toan hái một bông hoa

Kịp giật mình:

Hoa còn đang nụ

 

Anh chỉ là người đàn ông có những hồi lãng đãng

Một đêm giáp tết đi ngang nhà thờ

Toan đứng vòng tay

Bên cạnh một đôi mắt

Kịp giật mình:

Ánh mắt chúa

Trong đôi mắt của người nữ tín đồ

 

Anh chỉ là người đàn ông

Mà thôi, chào nhé bông hoa

Hoa chờ hương…

Anh chỉ là người đàn ông

Mà thôi, chào nhé đôi mắt

Mắt đang biếc thánh đường…

 

 

Vang bóng

 

Nơi đôi chân trần

Nhột bờ cỏ dại

Nơi con sông làng

Ngọt đôi tay sải

Đập Đá

Nơi anh vỡ lòng ba mẫu tự u, ê, y

o

Nơi nuôi anh lớn rồi xui anh đi

Nơi ấy

Mấy mối tình còn lại

o

Nơi bọc gói hồn anh

Gian nhà vách đất

Sớm chiều nhón chân nhìn qua bờ đắp

Con gái đi về mỏi mắt anh

Đập Đá

Nơi anh vỡ giọng đàn ông… mười hai tuổi

o

Nơi xui anh đi rồi khiến anh quay lại

Nơi ấy

Mấy mối tình bé dại

o

Nơi mưa nắng thất thường

Bao ước mơ đánh võng

Nắng giành anh những giấc mưa khuya

Mưa tranh anh phút trưa tròn bóng

Đập Đá

Nơi anh vỡ lẽ đầu đời niềm rung động

o

Nơi ngoắc anh về rồi vẫy vẫy tay 

Nơi ấy

Mấy mối tình còn vọng

o

Nơi anh xuôi ngược đời trai

Con thoi còn ngưỡng mộ

Nơi anh lên xuống miệt mài

Con sông còn ngờ ngợ

Cạn kiệt đó mà tràn dâng đó

Đập Đá

Nơi anh vỡ nghĩa người đàn ông… muôn thuở

o

Em Trung phần hay em Nam bộ

Hoặc giả em Bắc kỳ

Ơi em là ai mà chẳng được

Em về xưa với anh

Em líu líu lo lo về nơi em không xưa

Bởi nơi ấy

Người em yêu về lại

o

Bởi nơi ấy

Những người yêu anh không còn ở đấy

Anh dắt em về

Để khoe

Mấy mối tình vang bóng…

 

 

NGUYỄN THÁI DƯƠNG

Quê quán: Đập Đá, An Nhơn, Bình Định
Nơi đang làm việc: Báo Mực Tím

 

Tác phẩm đã xuất bản:

- Bầu trời thơ , hạt bụi thơ (thơ, NXB Văn Nghệ 1987)

- Chút tình riêng thuở ấy (thơ, NXB Trẻ 1988)

- Quanh chuyện viêt văn, làm thơ  (tiểu luận,  NXB Trẻ 1993)

- Cổ tích về quả banh (thơ, NXB Đồng Nai 1995)

- Tàn trăng (thơ, NXB Đồng Nai 1995)

- Uốn khúc (thơ, NXB Trẻ 2003)

- Khi chúng ta bước đầu cầm bút (tiểu luận, NXB Trẻ 2004)

- Ta đang có điều không mà cứ ngỡ… (thơ, NXB Trẻ 2010)

 

Tự bạch:

tôi thích góp phần làm nên niềm thăm thẳm một đôi mắt.

tôi không thản nhiên chê đôi mắt ấy

không có tâm hồn.

 

tôi thích sẻ chia với nỗi lung linh đang ngắn dần của ngọn nến.

tôi không chịu được niềm kiêu hãnh vì sự vẹn nguyên

cây đèn cầy không ánh lửa.

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Huệ Nguyên đắm say mải miết đi tìm

>> Phan Trung Thành cắc cớ hỏi trời

>> Quang Chuyền hiển hiện một thời trôi

>> Tăng Thế Phiệt- Thế giới đi về đâu?

>> Những vần thơ an nhiên thanh lạc

>> Tạ Hùng Việt níu xanh cuộc đợi

>> Thơ 4 chàng họ Nguyễn gốc Quảng

>> Huỳnh Thuý Kiều trăng suông giãy giụa

>> Phùng Thị Hương Ly thiên thần giọt sữa

>> Nguyễn Anh Nông linh cảm em tới

>> Ngọc Tuyết khoả thân trong mắt cú vọ

>> Vũ Trọng Quang- Bởi đó là Phạm Công Thiện

>> Lê Văn Lâm ngẩng mặt uống ban mai

>> Diễm Phúc yêu góc chiều bất chợt

>> Vũ Đình Huy suối lệ tiếc thương con

>> Lương Đình Khoa hạt phù sa lạc

>> Phạm Công Thiện đã đi mất hẳn đi rồi

>> Trần Mai Hường núi lửa sẽ tuôn trào

>> Lê Thuỳ Vân túng tẩy trên hoa

>> Phạm Phương Lan nghẹt thở trong em

>> Trần Trương tứ tuyệt... cái thật thà

>> Đinh Minh Toản buồn đau hình lập thể

>> Vũ Quang Tần xin mai đừng trách

>> Văn Thành Lê nhận ra mình khát

>> Lê Khánh Mai luôn tự vỡ mình ra

>> Hoàng Thị Thanh Tâm- Giấc mơ tuổi 25

>> Thanh Tâm Tuyền- Phục sinh; Lệ đá xanh

>> Thuỷ Hướng Dương sợ buồn khẽ rụng

>> Đặng Thiên Sơn đi trên vườn chữ

>> Thanh Trắc Nguyễn Văn mộng... rước dâu

>> Ngô Thị Ý Nhi cuộn tròn nỗi đau

>> Lâm Xuân Thi ước chưa là đàn ông

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.