Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Thái Dương hai tay dang rộng ba bề

NVTPHCM-12.5.2011-23:30

Nhà thơ Nguyễn Thái Dương do hoạ sĩ Hoàng Tường

 

>> Đáp xuống ngực em

Tôi và.. tôi

 

Khi không tôi mất tôi rồi

Tôi bây giờ với tôi hồi xa xưa

o

Đang sớm nắng, đã chiều mưa

Nửa mong nhất quán, nửa chờ phân thân

o

Đêm tín nguỡng, sáng vô thần

Một thiên đường nhớ, một trần gian quên

 

Mắt chốn dưới, hồn cõi trên

Cười vang tiếng khóc, khóc nên câu cười

o

Chân chưa nhón, bước đã dời

Trời đầy nên chiếc trăng vơi phận mình

o

Mua khờ khạo, bán thông minh

Ném hoài nghi, giữ cả tin vào lòng

o

Trồng hạt có, hái quả không

Gieo Thạch Sanh, mọc Lý Thông trở cờ

o

... Đôi lần tôi mất tôi xưa

Cũng đành có lúc tôi ngờ vực tôi…

 

 

Quê nhà

         

Vơi Bình Định buổi đôi mươi

Tôi Sài Gòn ắp quãng đời trung niên

Thị dân tơ tưởng quê miền

Thênh thang gợn thuở thác ghềnh đôi chân

o

Tôi gom thăm thẳm về gần

Ấu thời xóa lớp hoa râm mái đầu

Con diều con dế lao xao

Tuổi heo may nhớ đến nao nao người

o

Tôi còn ở đó tinh khôi

Mối tình với ngọn tháp Hời rêu xanh

Giấc mơ thi sĩ tượng hình

Mà thơ đôi lứa chưa thành trăm năm

o

Mưa nên nhịp, nắng nên vần

Theo làn hát bội bổng trầm bi ai

Tôi thương giọng nẩu chân chài

Não nùng mộc mạc điệu bài chòi quê

o

Hai tay dang rộng ba bề

Tôi ôm hết đập Thạch Đề vào tôi

Sài Gòn tôi có đôi hồi

Nhìn đâu cũng dáng ngược xuôi sông nhà

o

Chuyến đò lại, chuyến tàu qua

Thoắt Bình Định bến, thoắt ga Sài Gòn

Khuyết quê để được phố tròn

Sao vành vạnh mãi trong hồn làng xưa?...

 

 

Bầu trời thơ, hạt bụi thơ

 

Mười năm trời hít thở với thi ca
Chưa viết nổi cho cha dòng lục bát
Dù biết vậy nhưng cách gì khác được
Câu thơ con đuối sức đến dường nào!
o
Con ở thị thành, còn cha ở non cao
Nỗi ray rứt se vào đôi mắt ngó
Đưa tay với trên thượng tầng cư xá
Một chòm mây bạc trắng cuối trời xao
Ơi chòm mây trong điển cố thi ca
Người xưa đứng chỉ tay vào thương nhớ:
Đấy là nơi cha ta đang ở
Còn bây giờ, con ngước mặt nhìn thôi!
o
Đôi mắt con bất lực mất rồi
Đưa hai tiếng cha ơi vào lục bát
Ôi hai tiếng kêu lên thì dễ thật
Mà viết ra, cứ ngượng nghịu thế nào
o
Con ở thị thành, còn cha ở non cao
Kẻ cầm bút; người cầm cày, cầm cuốc
Cha thì tự hào nhà có phúc
Mà sao con xấu hổ quá cha ơi!
o
Nâng chén cơm lên, đã thấy bóng cha rồi
Cái hình bóng bên nương còm cõi ấy
Mười năm trời, ngòi bút con run rẩy
Viết về cha, là bị gãy giữa chừng
o
Cứ mỗi chiều, nhìn mây trắng bâng khuâng
Đưa tay với, chẳng cách gì với nổi
Cha là bầu trời thơ; thơ con là hạt bụi
Con lẫn vào cha từ bé đến muôn đời...1983
 
 
Mặt đất thơ
 
Bao nhiêu là thứ
Này hoa thơm, này quả ngọt, này hương
Trái tim mẹ chẳng còn gì để đựng
Ngoài nỗi buồn số kiếp của tai ương
o
Xưa trời ban mà không ban cho trót
Hai mươi năm, thà như thế, xa chồng
Lòng mẹ đựng chữ trước sau như một
Gặp lại làm gì, thêm đau mẹ, phải không?
Trời giáng xuống tuổi già nua của mẹ
Một người chồng mất trí (hệt thiên tai!)
Nói vô nghĩa, cười vô hồn vô ý
Theo dáng đi mẹ lụ khụ mỗi ngày
o
Nước rót cơm bưng mùng giăng chiếu trải
Mẹ nghiễm nhiên thành mẹ của... chồng mình
Bà nuôi ông hơn vạn lần con nuôi bố
Con ở xa chịu tội bất hiếu nhìn
o
Cha là bầu trời thơ - xưa con viết
Con đâu hay dưới mặt đất mẹ ngồi
Mẹ thầm mừng: nước mắt con chảy ngược
Nghĩa là nguồn là cội, lá đang rơi
o
Mẹ là cha, là còn hơn thế nữa
Năm mươi năm từ lòng mẹ lớn lên
Thơ con viết toàn trời cao tít tắp
Mặt đất dưới chân mình, thơ vô lẽ lại quên? 

 

 

Suối nguồn
 
Thuở biền biệt sóng, chơ vơ cát
Bến bờ chưa biết đợi thuyền neo
Lọt lòng, người đã đòi quê quán
Là bầu vú mẹ để thương yêu
o
Ta có nhiều khi như sóng ấy
Đắm chìm, nông nổi cuối chân mây
Quên bẵng nguồn thiêng treo dáng suối
Bao năm thui thủi tiếng reo gầy
o
Cha ta về trước trên trời biếc
Mẹ đành bóng chiếc, bước chênh vênh
Chiều chiều nghiêng xuống vầng mây thiết
Hồ như lòng mẹ muốn tan lên
o
Ảnh thờ, ánh mắt cha trầm mặc
Nhìn ta, quý tử đã trung niên
Mẹ dặn mà lòng nghe nghi hoặc:
Hương khói nghìn sau chớ thất truyền!

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Lê Văn Tiến phát hành niềm vui mỗi tối

>> Song May trót tầm xuân mang nhầm hương bưởi

>> Thai Sắc đêm dài lặng lẽ trên tay

>> Khương Hà che những hố thẳm kêu đòi

>> Ngọc Anh khiêu vũ với nỗi buồn

>> Nguyễn Đăng Khương hạt lúa sót ngọt đau

>> Phùng Hiệu xếp từng trang tuổi dại

>> Sa... tình chảy tràn trong đêm

>> Trần Huy Minh Phương hú gió đồng mải miết

>> Đồng Chuông Tử ngọng ngịu ngày dài

>> Lê Hưng Tiến mơ mở thành ý tứ

>> Trần Mai Hường rừng rực lửa nung

>> Thục Linh dăm lần sến bất ngờ

>> Thanh Trắc Nguyễn Văn tứ tuyệt lục bát

>> Phạm Phương Lan tan một giấc mơ

>> Trần Đình Thọ gối đầu trên nhánh rong

>> Đinh Thu Hiền trinh nguyên đâu chỉ một lần

>> Nguyệt Phạm bứt khỏi những thói quen

>> Phan Hoàng chất vấn thói quen và nỗi buồn

>> Ngô Thị Hạnh khoả thân tâm trạng

>> Bùi Tuyết Nhung sợ mình vô tình

>> Lê Thiếu Nhơn quay mặt vào đêm khuyết

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.