Tin mới Xem thêm

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

  • Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

    Trăng mờ/ Hơi thở nhẹ/ Ngực em đang rằm.// Đồi cát/ Dấu chân em/ Ngoài kia biển động.

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Thanh Huyền đói những mùa thương nhớ

16.10.2017-09:09

>> Khi nụ tầm xuân nở

 

 

ĐÓI NHỮNG MÙA THƯƠNG NHỚ

 

Đất mẹ, nơi đon mạ thâm bầm chết nửa vẫn ngẩng lên màu lúa

nơi những đêm hanh luống cầy của cha xô nghiêng gối vụ cho mùa 

nơi mẹ uốn cong điệu ví thành nôi lụa em nằm say giấc ngủ

nơi những chàng trai quê vỡ giọng cất lời yêu mọng như trinh nữ chưa một lần dục  tình dù chỉ trong mơ…

 

Em đã xa, quay mặt vào thương nhớ như sóng đánh phũ bờ vỡ ánh trăng tròn đầy khâu từ nước mắt mặn mồ hôi cha đổ

lỡ khất lời từ tạ, treo câu van nài khứ hồi vào giấc mộng ngàn năm

trái tim em là máu hay thủy ngân nhuốm đỏ mà không thấy nao lòng rưng rức, cồn cào?

Có giật mắt liên hồi, nóng mặt khi ai đó chạm vào hai chữ thân thương

có vội vã thẹn thùng cất đi tháng năm bạc mòn còn thơm mùi rơm rạ

tình cha, nghĩa mẹ, nơi anh hiếu thảo như củ khoai chín thơm lừng mùi nắng

sẽ chẳng là gì, dù kí ức đong bằng những giá xa xỉ …

chỉ là ma đói trong ngày rằm tháng bẩy gió dông

ta khước từ nhau mà phía bên sông câu hò vẫn réo rắt khản giọng

 

Ôi giấc mộng của kẻ hát rong ngập bụi đời ố nám, tả hữu nghênh liệt hoan hỉ mà thẳm sâu ngực trái bầm đỏ…

về đi, úp mặt vào thương nhớ

bát cơm cháy ngầy ngậy, miếng cà sổi còn cay mũi

nơi mẹ kể câu chuyện cha đánh trận, bom phá rừng nát vụn nhưng không giãn nổi trái tim yêu

 

Về đi, đong đầy những mùa yêu dấu, được khóc như đứa trẻ thèm sữa

vui như thôn nữ trảy hội, cười như lão nông được mùa

về đi, chẳng ai lớn nổi khi không khát yêu và đói những mùa thương nhớ!

 

 

VỀ CHO BÃO BAY QUA

 

Con trở về khi quá nửa đời người

quá nửa giấc mơ

quá nửa vô số lên men…

 

Con trở về gom những sợi lòng vương trên ngói, rạ

xa mút rồi vẫn ngai ngái cay

đếm những ngôi sao vắt vẻo trên cao

những đom đóm nhập nhòe đêm cao ngạo

vay mượn tiếng cười không lo đánh thuế

chốn thị thành dẫu mơ cũng không có.

 

Về lậy cây đa đầu làng sừng sững

vục đôi tay uống lấy uống để nước ngọc giếng làng

ngã vào gốc lúa mới cắt đêm non còn mướt sương

thấy mình khờ dại như đứa trẻ thèm sữa

bước không qua nổi bóng tre già.

 

Ngồi bờ ao, dưới tán cây sau vườn xem con cá dụng đực

vo vầng ngực như người ta đãi những viên sỏi khi mót thóc

con mọt hống hách vọng từ cành cây ủ mục tiếng kèn kẹt thách thức

đừng khóc nhé cưng.

 

Bước chân con xiêu vẹo trong nắng

sợ đôi mắt mẹ rỉ máu nên cố lao xao rệu rạo

thương quả mồng tơi bức rào đã đổ

thương dáng mẹ còng và làn tóc trắng

sợ nhuộm thêm một lần trắng trên mái tóc của mẹ

con úp mặt vào rưng rức

 

Đã quá nửa đời người, giữa chốn thị thành giấc mơ trưa con gái mẹ ướt đẫm thổn thức

những lọc lừa, hổ thẹn tủi hờn, những vết thương mưng ngứa và nhức

Trái tim con tự vá bao lần, tự ngật ngưỡng, ngất lịm rồi tự hồi sinh

mong ngã vào vòng tay, rúc dưới bầu ngực chảy xệ ngày xưa chúng con tàn phá

 nhưng tự dối lòng không sao.

 

Đôi mắt mẹ bao mùa cải đắng

trái tim con trích từ dòng chảy ngực mẹ

là khúc ruột cắt bằng mảnh sành vỡ nên nó nham nhở

con đau một, chín phần mẹ đau

 

Lần nữa như bao lần sông làng cuộn thổn thức

mùa của bội thu, của hạnh phúc

mẹ ôm con, ghé vành tai khát lời đường mật bảo ổn thôi

để cơn bão qua làng rơi tiếng cười mặn mòi

Nhà thơ trẻ Nguyễn Thanh Huyền

 

 

TÔI VÀ NGƯỜI HÀNH KHẤT

 

Người hành khất mở ví xem rồi cất
tôi cũng chẳng khác gì người đó
người đó không có tiền còn tôi đã cạn tình

chiếc ví vẫn ngủ ngon trong ngăn cặp
hóa ra tình không vơi, nhưng nhiều thứ đã chật đầy

Tôi vén tấm lưới ngăn giữa tôi và người hành khất

để vào chiếc mũ ngửa, tờ tiền cũ nhàu nhĩ, nở nụ cười méo mó
nụ cười khác dành tôi méo xệch chẳng kém
chắc người đó biết tôi đã đổi tờ tiền cứng cựa trong ví thành nhiều tờ khác giá trị nhỏ hơn

Nhiều sớm mai, tôi đi qua con phố nhỏ đó
thấy thiếu vắng cái nhìn hốc hác 
người ta bảo người hành khất đó chết rồi
hắn bị cảm trong trận bão, chân co cứng, mắt trợn ngược
người ta chôn hắn ở nghĩa trang không tên và ngôi mộ vô danh
sống là người hành khất
chết là người vô danh
làm ma không danh phận

 

Nhiều sớm mai nữa trong cuộc đời tôi đi lối khác
những cái nhìn đâu đó vẫn thấy tôi đứng khuất nơi xa mở ví

thả vào chiếc nón ngửa tờ tiền cũ nhàu nhĩ
tôi vẫn cười méo mó
và nhận nụ cười méo xệch, nhưng tôi vui thực sự với mình

Có câu hát vẳng xa:
Đời người thì hữu hạn
lòng người thì vô đáy
tình đời thì mênh mông
nụ cười trao nhau… tiểu li!

 

 

VƯỜN XUÂN

 

Nếu một ngày tình chết nơi mí mắt

và em chẳng còn lấp lánh giấc mơ

sầu đong đầy trái tim

khát vọng nào cắn nhập hồn nhau…

 

Nếu một ngày em không còn là sắc màu ẩn số

thì vế phương trình khai quật lời giải sai

và bài toán kia khai sinh là vô nghĩa

em còn gì khao khát nơi anh

Rồi những ngày

người bên cạnh không phải là em nữa

đưa tiễn một mối tình

sẽ ráo hoảnh như chưa từng ẩm ướt

 

Thôi em chẳng dại đem lòng trình diện tứ phương để ngã trượt

khi biết chắc thừa thãi của mình là đói khát của người và ngược lại

chẳng đem khoe thứ ánh sáng tình yêu mạ vàng xa xỉ

bởi thứ nắm trong tay không hẳn của mình, thứ buông lỏng chưa chắc của người

 

Tình yêu nhiều khi như chó hoang chạy ngoài đường vắng

đuổi theo thuần hóa thì nó vội chạy mất

em coi mình là màn đêm luân tái

rũ ánh sao xa vào dải ngân hà nguyền rủa phế thải

để bình minh về rót vào rãnh phố

có nụ tầm xuân nhú chồi biếc xanh.

 

NGUYỄN THANH HUYỀN

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Nguyễn Đức Mậu thương kiếp ngựa một thời máu đổ

>> Lê Hải Chinh ghì chặt lòng thổn thức nỗi chờ mong

>> Văn Nguyên Lương phác hoạ không gian sáng

>> Vương Hoài Uyên gõ cửa mùa đông

>> Nguyễn Hồng & những giả định bất an

>> Ngô Thị Thục Trang nằm nghe tiếng quê trìu mến

>> Quách Lan Anh hò hẹn với cô đơn

>> Trần Xuân An bình tâm màu hoa huyên

>> Kim Hương có nỗi nhớ gọi gió rì rào

>> Võ Văn Pho khua bóng chiều lặng thinh

>> Nhật Chiêu & sông Hương Ka

>> Phan Cát Cẩn dựng hình hài từ bùn đất già nua

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.