Tin mới Xem thêm

  • Sơn Ca làm tung cả gió đông

    Tháng mười hai/ Đầu nhà hoang hoải/ Cây xoan gầy trơ cành run rẩy/ Ủ mình chờ nhú lộc mùa sau/ Đêm gió bấc thổi sâu/ Mẹ sinh em trong cơn gió âu sầu/ Tàu lá chuối cũng vặn mình rách toạc/ Theo những cơn đau./ Tháng mười hai/ Cha thắp đèn, mẹ hát những câu ca/ Ru ầu ơ…/ Con gái sinh trong mùa đông tháng giá/ Mắt mẹ thêm sâu/ Áo cha nhiều mảnh vá

  • Bước gió truyền kỳ: Cảm hứng lịch sử...

    Tôi đang cầm trong tay tập trường ca Bước gió truyền kỳ của nhà thơ Phan Hoàng. Đọc xong tập trường ca của anh

  • Đặng Thị Quế Phượng ngực rung lên tưởng vỡ

    Con thuyền lướt trên bóng mây/ Giật mình trăng thức loang đầy sóng xanh/ Giữa ngàn sen tựa bức tranh/ Cầm làn hương ngát ta dành tặng nhau

  • Bán sách theo cân, có hạ giá tác giả?

    Vào dịp cuối năm cũ, đầu năm mới, để thu hút độc giả đến với sách, nhiều đơn vị làm sách đã tung ra các chương trình giảm giá sách, trong đó có cả “bán sách theo cân”, liệu cách làm này có “hạ giá” tác giả? Hàng loạt chương trình sách giảm giá...

  • Phạm Tiến Duật vẫn lấp lánh Lửa đèn

    Nhà thơ Phạm Tiến Duật và các thế hệ nhà thơ chống Mỹ như Nguyễn Khoa Điềm, Hữu Thỉnh, Lê Anh Xuân, Thanh Thảo, Bằng Việt

  • Nhớ rất nhiều là nhớ được bao nhiêu - Huyền...

    Cô gái hiền ngoan ấy thể hiện cảm xúc thơ của mình một cách nhẹ nhàng, sâu lắng, như lời thầm thì nhỏ nhẹ. Tôi thích những bài thơ

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Thị Ánh Huỳnh đừng múc cạn nỗi buồn

30.12.2014-22:30

 

 

ĐỪNG MÚC CẠN NỖI BUỒN

 

Trăng trầm mình

xuống giếng

mà trăng không chết

 

em gọi nỗi buồn

là giếng nước

múc từng gàu nỗi buồn

em tắm

tìm vui

 

đôi mắt anh

còn buồn hơn cả giếng

tình yêu

ban đầu vui như gàu

kết thúc buồn như nước

 

em đi đâu

giếng cũng theo đi

trăng cứ tìm mắt em

đòi tự tử

 

chúng ta lấy nhau

vì khát

giếng nước yêu

đứt sợi dây gàu

 

ôi nỗi buồn

trăng múc lên từ giếng

em ngó trời

thấy giếng mọc thành sao

 

xin anh

đừng múc cạn nỗi buồn

trong đôi mắt em

để em còn là giếng nước.

 

 

CẦN ĐƯỚC

 

má gốc Huế

ba gốc xa ngoài Bắc

em

gốc Nam Kỳ

Cần Đước

 

đước ơi

đước mang bầu ở chân

chồm chồm

như những chiếc nơm

úp phù sa

lấn biển

 

những kiếp người phiêu bạt

lặn vô thân phận đước

buồn vui với bão tố

ngủ nghê cùng sóng khơi

giành giật với biển cả

từng hạt hồng cầu đất

ăn mặn chát

uống mặn chát

nước mắt người      

mang linh hồn đước

mặn mòi                  

đước à

có tiếng cười lạt lẽo

nhưng khóc

không lạt lẽo

khóc mặn

 

một hôm

những cây đước

bước lên bờ

 

em - người đàn bà miền Nam

gốc đước.

 

 

NHỮNG VÀM SÔNG ĐÊM

 

hoàng hôn xắn quần

lội qua ngày

những vàm sông se sẽ

ngồi lên

nghiêng mình

nước chảy

 

những vàm sông sồn sồn

không mảnh trăng suông

làm y phục

 

đêm

là người tình bất lực

nằm ê chề

bên những vàm sông

 

không bờ đê để níu kéo

không một mái dầm để thở than

không con cá kèo để lí lắc

không còn ai ngoài vàm

 

anh về phố lấy vợ

vàm sông ế…

em theo chồng bỏ quê

vàm nằm không…

 

những vàm sông

vật vã nuôi từng con tép

đêm đêm

đi biển một mình

sinh nở phù sa

thành châu thổ

 

gió thở dài

đêm ngáp ngáp

những vàm sông

ôm buồn tênh

mà ngủ

 

những người đàn bà xứ Nam Kỳ

chết đi rồi

hóa những vàm sông đêm?

 

Nhà thơ Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

 

 

BÔNG TÍM THƯƠNG AI

 

Sài Gòn - nơi chị cắt rốn

nhưng linh hồn chị chôn nhau

ở cánh đồng

sông Vàm Cỏ làm bà đỡ

ngày má sinh con

 

gió thổi rách tàu dừa

Long An

con  cá kèo thương dân

hơn mọi vì vua chúa

con kinh nước mặn

say khướt muối

đêm

mê mẩn tiếng đờn cò

quên lặn vầng trăng

 

miệt vườn

trâu bò đi

bờ cỏ cũng theo đi

dề lục bình tốt phước

bông tím thương ai đầy sông

 

ếch kêu

làm lúa bật đòng

hột sương ngậm sữa

chợt nghe câu vọng cổ

ai quên lấy chồng

 

ngày sống với phố

đêm đêm

sống với miệt vườn

mơ thấy con cò

ngoài vàm

đứng một chân

nhớ vợ…

 

 

CHÍNH MÌNH

 

Suốt ba mươi năm

anh bảo:

- em phải quên mình

vì chồng con

 

hơn năm mươi năm

ra đời

cuộc sống dạy:

- em phải quên mình

vì mọi người

 

tóc bạc rồi

anh lại bảo:

- em phải là chính mình

không là mình

chán lắm

 

anh ơi

em còn mình đâu?

ba mươi năm

em toàn làm người khác

giờ

tìm mình

ở đâu?

 

ôi

chính mình

của bươm bướm

là sâu

chính mình

của giọt sương

là hơi nước

chính mình

của hoa

là nụ

chính mình

của nụ

là cây…

 

chính mình

của em

là anh đó!

 

NGUYỄN THỊ ÁNH HUỲNH

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.