Tin mới Xem thêm

  • Mai Hương & Hội xuân con Mén đi đâu?

    Con Mén ném còn giỏi nhất hội xuân ở bản Pá Đén. Những quả còn bay vèo qua cái vòng tre cao tít, trai làng cứ mắt chữ ô, miệng chữ a mà nhìn theo. Con bé cười giòn, má đỏ hồng như hai trái lựu. Chợt nhìn thấy ánh mắt thằng Mua như cái xoáy nước giữa dòng lũ muốn nuốt chửng mình, con Mén lạnh người, bèn lủi nhanh vào đám đông

  • Đường sách TPHCM và cú hích với văn hóa đọc

    Những con số tăng trưởng và thực tế hoạt động nhộn nhịp của Đường sách TP.HCM không chỉ khẳng định thành công của một mô hình văn hóa mà còn là dấu hiệu tích cực của văn hóa đọc. Trong hội nghị sơ kết 2 năm thành lập Đường sách TP.HCM tổ chức gần đây

  • Nguyễn Thị Việt Nga - Trước tờ lịch cũ

    Hết năm rồi đây! Nghe mẹ lẩm bẩm câu này khi đưa tay xé tờ lịch cuối cùng, tôi tung chăn vùng dậy. Nhớ ra hôm nay đúng là 31 tháng 12, ngày cuối cùng

  • Trần Thế Vinh mùa yêu đã cạn

    Không có nước để gọi là lụt/ miền Tây mình không có mùa yêu đâu em/ nụ điên điển bung sáng nở chiều/ chưa tàn vì nước đồng chưa cạn

  • Không chỉ từ phía người sáng tác

    Công nghệ đang tràn ngập khắp các ngõ ngách. Bối cảnh của sáng tác và thưởng thức văn học cũng không ngoại lệ. Văn học mạng Việt Nam đang trong quá trình phát triển không ngừng. Cùng với đó là thách thức: Làm gì để văn học mạng thật sự để lại những dấu ấn lâu dài?

  • Tiểu thuyết vẫn đặt ra những câu hỏi lớn...

    hế giới tưởng tượng của Ishiguro có ưu điểm và giá trị lớn là đồng thời vừa có tính cá biệt cao vừa có cảm giác quen thuộc

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Thị Hạnh Loan ngọt ngào dâng hiến đam mê

20.10.2017-17:20

 >> Cô đơn và lạnh lùng của lửa

>> Đâu biết hoa tự thiêu mình mê mải

>> Ban mai và hoa hồng đa sắc

 

 

VÀ TA TRẺ LẠI

 

Nụ hôn đưa ta về chốn thần tiên

Ngôi nhà ấy ngày xưa anh đứng đợi

Đóa hoa đẫm sương vườn khuya hái vội

Cắm lặng thầm trên cánh cổng tặng em.

 

Nếu biết cuộc đời như ánh chớp trong đêm

Em sẽ không phí hoài ngày tháng ấy

Sẽ đến bên anh giữa chiều hè nắng rẫy

Hoàng hôn nguy nga chảy rực một góc trời.

 

Cánh thư nào em đã để lạc trôi

Tình anh vẫn như gió trời thổi mãi

Em ngơ ngác bỗng mình quay trở lại

Với khung trời mười bảy của ngày nao.

 

Nếu biết cuộc đời chỉ như giấc chiêm bao

Liệu em có bước qua tình thơ dại

Em chợt hiểu sau chặng đời mòn mỏi

Ta đâu có già...

Chỉ năm tháng già thôi.

 

Khi em đến bên anh

Và hoàng hôn lại cháy rực góc trời...

 

 

GIẬN HỜN

 

Chỉ một câu như gió bấc
Mà ta không đối diện nhau
Cơm không ngon canh chẳng ngọt
Người đi trước kẻ về sau

 

Đêm đông mưa phùn giá rét
Lòng lạnh băng những não nề
Mắt chong đèn mà đợi sáng
Phút giờ sao mãi lê thê

 

Em đâu những ngày xưa cũ 
Thiết tha trăng gió tìm về 
Anh đâu dạt dào sóng cả
Ngọt ngào dâng hiến đam mê

 

Chúng mình đã làm bố mẹ
Toan lo bao chuyện trên đời
Sao để giận hờn che khuất
U buồn lấn át niềm vui

 

Em đâu nàng xuân mười tám
Anh chẳng là trai đang xoan
Cây khô nhú mầm nảy nhựa
Rễ già cho lá lên xanh

 

Thôi đừng bận lòng thêm nữa
Hãy nghe tiếng thở trong lành
Cậu bé nhà mình trở giấc
Em hôn con là hôn anh...

 

 

ĐIỀU KỲ DIỆU

 

Trên trái đất có bao điều kỳ diệu
Đại dương xanh khát những cánh buồm xa
Mẹ nghe nói nơi tận cùng biển cả
Là cội nguồn sự sống sinh ra

 

Trên trái đất có bao điều kỳ diệu
Mặt trời gieo lửa ấm giữa không gian
Xua đêm tối đưa muôn ngàn tia sáng
Không có mặt trời trái đất sẽ hồng hoang

 

Trên trái đất có bao điều kỳ diệu
Hạt cát đau trai ngọc sinh thành
Rễ vắt kiệt cho chồi non hé nụ
Sông oằn mình chở những cánh đồng xanh

 

Trên trái đất có bao điều kỳ diệu
Mẹ cười nghe tiếng con khóc chào đời
Con - hết thảy những điều kỳ diệu nhất
Ước vọng này đặt giữa một vành nôi!

Nhà thơ Nguyễn Thị Hạnh Loan

 

 

NGẪU HỨNG LOA KÈN

 

Em có lúc đã quên anh một chút
Nhưng chiều nay qua lối hẹn tháng tư 
Trong chớm rét nàng Bân se sắt
Ai ôm hoa lướt qua phố hững hờ

 

Em bỗng chốc đàn bà nhỏ mọn
Thầm ghen anh thời trẻ đã cùng ai
Nàng tinh khiết như loa kèn buổi sớm
Để hồn anh vơ vẩn đến hôm nay

 

Hoa không tiếc đời hoa ngắn ngủi
Tung mở cánh xuân trong trắng bội phần
Phô phang hết bao ngọt ngào tha thiết
Dâng cho đời vẻ quyến rũ thanh tân

 

Em nay cũng cô gái nào xưa cũ
Khi yêu anh dâng trọn đóa ân tình
Dẫu vẫn biết nuột nà rồi thô ráp
Và có ngày hoa héo rũ mong manh

 

Em không biết lòng người hay mưa nắng
Có thường quên hoa chỉ nở một lần
Hoa chỉ đẹp khi có người trân quý
Ôm vào lòng, hôn mãi một mùi hương...

 

NGUYỄN THỊ HẠNH LOAN

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Trúc Linh Lan khoả tiếng cười tươi vào hư không

>> Phan Thanh Bình trong căn nhà Đỗ Quyên

>> Trần Thế Tuyển & khúc tưởng niệm

>> Nguyễn Thanh Huyền đói những mùa thương nhớ

>> Nguyễn Đức Mậu thương kiếp ngựa một thời máu đổ

>> Lê Hải Chinh ghì chặt lòng thổn thức nỗi chờ mong

>> Văn Nguyên Lương phác hoạ không gian sáng

>> Vương Hoài Uyên gõ cửa mùa đông

>> Nguyễn Hồng & những giả định bất an

>> Ngô Thị Thục Trang nằm nghe tiếng quê trìu mến

>> Quách Lan Anh hò hẹn với cô đơn

>> Trần Xuân An bình tâm màu hoa huyên

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.