Tin mới Xem thêm

  • Tôn Nữ Thu Thuỷ hương của lặng im

    Bên trong và bên ngoài bức tường trong suốt/ Cuộc sống mấy cõi sinh thành/ Gió đi qua không nói gì/ Mưa rơi không nói gì/ Nắng chiều hôm không nói gì/ Cả cơn bão đi qua không nói gì/ Mặt trăng xuyên đêm không nói gì/ Mặt trời qua suốt ban ngày không nói gì.

  • Tượng sáp Trần Văn Khê rút khỏi bảo tàng

    Chị Nguyễn Thị Diện, giám đốc Công ty Cổ phần Tượng Sáp Việt cho biết tôn trọng ý kiến của 3 người con Giáo sư - Tiến sĩ Trần Văn Khê, vào ngày

  • Phan Cát Cẩn & nguyên liệu thời đói khổ

    Cối lặc lè gồng những bàn chân thô nhám/ hàng nghìn năm sự thật đã an bài/ hạt gạo vẫn một màu trắng/ phận người thì đen.

  • Khái lược văn học Nga “thế kỉ bạc”

    Trong tất cả các nền văn học nước ngoài có ảnh hưởng tới văn học Việt Nam, chúng ta không thể không nhắc tới văn học Nga

  • Đỗ Thượng Thế phía đàn chim gọi bầy

    Vẫn hồn cốt quê hương đất Quảng, vẫn tinh thần văn hoá xứ Quảng, nhưng thơ Đỗ Thượng Thế mang lại một giọng điệu mới, gần gũi mà khác lạ, đắm say mà tinh lọc trong một dòng chảy xúc cảm ngôn ngữ hiện đại giàu cá tính. Ngoài tài năng thi ca, Đỗ Thượng Thế còn cho thấy sự lao động

  • Bùi Nguyễn Trường Kiên hỗ trợ đồng đội bằng...

    Nhân cuộc ra mắt tập thơ Cỏ ơi…!, nhà thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên đã tổ chức gây Quỹ Tương trợ đồng đội và Quỹ Học bổng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Thị Phương Nam lấy câu lục bát tâm tình

19.3.2017-18:00

  >> Nhớ bến đò xưa

 

 

CỬA TÙNG

 

Cửa Tùng ơi hôm nay về với biển

Nước trong xanh sóng dào dạt vỗ bờ.

Đứng ngắm biển trong lòng nuối tiếc

Biết bao giờ biển sống lại như xưa?

 

 

NHỚ BẦN

 

Những cây bần trĩu quả dọc bờ sông

Xanh một màu như quê hương bình dị

 

Những trái bần cùng một thời thơ trẻ

Vị ngọt ngào, chua chát, nhớ khôn nguôi.

 

Tháng ngày đi biền biệt xa xôi

Kỷ niệm xưa vẫn dạt dào ký ức.

 

 

NHỮNG LỜI YÊU THƯƠNG

 

Ngày xưa mẹ hát đưa nôi

Câu thơ thấm cả cuộc đời của con.

Con đi trên những lối mòn

Vẳng lời mẹ hát lúa non xanh màu.

 

Đêm về nhìn ánh trăng sao

Vẳng lời mẹ hát ngọt ngào bao dung.

Ngược dòng sông nhỏ Sa Lung

Nhớ nơi rừng núi chập chùng mẹ qua.

 

Những ngày khôn lớn đi xa

Không quên câu hát mẹ già năm xưa.

Nâng niu từ đó đến giờ

Con ấp ủ những câu thơ đầu đời.

 

Vẳng nghe trong tiếng ru hời

Như hồn đất mẹ những lời yêu thương.

Nhà thơ Nguyễn Thị Phương Nam

Hội viên mới Hội Nhà văn TP.HCM 2016

 

 

LỤC BÁT VÀ TÔI

 

Mang câu lục bát tôi đi

Phần thì nhớ mẹ, phần thì thương em…

 

Giở câu lục bát ra xem

Bùi ngùi nhớ mẹ, thương em muốn về.

Đường đi cách trở sơn khê

Chiều chiều lại nhớ đến quê hương mình.

Lấy câu lục bát tâm tình

Chập chờn lại nhớ bóng hình người thương.

 

Lòng người sao cứ vấn vương

Nỗi niềm day dứt, đoạn trường ai ơi

Thế rồi ngày tháng dần trôi…

Lại mang lục bát về nơi quê nhà.

Mẹ nay tuổi đã về già

Em thì khôn lớn, đi xa theo chồng.

 

Mang câu lục bát ra đồng

Nhớ khi gặt hái nặng bông lúa vàng.

Theo con đường cái mịn màng

Mang câu lục bát về ngang giếng Quèn.

Vẳng nghe câu hát thân quen

“…Vừa trong vừa mát…” giếng Quèn ai ơi!

 

Đi đâu cũng nhớ làng tôi

Thân quen, gần gũi biết nơi nào bằng.

Cuộc đời đây đó dọc ngang

Với câu lục bát đa mang trong lòng.

 

NGUYỄN THỊ PHƯƠNG NAM

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.