Tin mới Xem thêm

  • Nhà văn đương đại di cư ngôn ngữ

    Thế kỉ XX, Việt Nam hai lần làm di cư, lớn nhất và phức tạp nhất phải là từ thời điểm khi đất nước thống nhất. Nhiều đợt di cư khác nhau với nhiều tâm thế khác nhau của các bộ phận người khác nhau. Và đã có nhiều tác giả đương đại gốc Việt thành công qua các giải thưởng uy tín.

  • Đất nước nhìn từ bảo tàng

    Nếu thực sự coi “bảo tàng là thiết chế văn hóa” phản ánh “lịch sử như một dòng chảy trong truyền thống văn hóa” thì hệ thống bảo tàng nước ta

  • Truyện ngắn Lê Đạt: Hèn đại nhân

    Chưa bao giờ Jăng thấy những biểu thức toán học thanh nhã và đẹp đến thế. Anh bóp mười đầu ngón tay tê cứng rồi lại mải miết viết. Những suy nghĩ như con nước đe dọa trào ra khỏi bình óc, nếu Jăng không giải phóng chúng trên giấy. Anh chợt nhìn đồng hồ. Kim chỉ hai mươi giờ mười lăm. Jăng giật mình. Anh đã quá hẹn với Mari mười lăm phút.

  • Nguyễn Quang Thân yêu dấu của Dạ Ngân

    Người Bắc kẻ Nam, anh ở Hải Phòng, chị ở Cần Thơ, hơn mười năm đằng đẵng nhớ thương, đủ chín và nồng nã và khắc khoải

  • Được gì khi bỏ phạt sinh con thứ 3?

    Cần phải nói ngay việc xóa bỏ rào cản kế hoạch hóa gia đình (mỗi gia đình chỉ sinh 1 đến 2 con) là một bước tiến mới của công tác phát triển và ổn định dân số đất nước. Sinh con thứ 3 từ rất lâu đã là ám ảnh của hầu như tất cả mọi gia đình công nhân viên chức nhất là đảng viên ở các địa phương.

  • Bùi Văn Thành tiếng biển thân thương

    Đi khắp nẻo đường quê hương đất nước/ Vẫn không quên tiếng biển thân thương/ Đất nước mình, biển ba phần tư

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Thị Phương Nam lấy câu lục bát tâm tình

19.3.2017-18:00

  >> Nhớ bến đò xưa

 

 

CỬA TÙNG

 

Cửa Tùng ơi hôm nay về với biển

Nước trong xanh sóng dào dạt vỗ bờ.

Đứng ngắm biển trong lòng nuối tiếc

Biết bao giờ biển sống lại như xưa?

 

 

NHỚ BẦN

 

Những cây bần trĩu quả dọc bờ sông

Xanh một màu như quê hương bình dị

 

Những trái bần cùng một thời thơ trẻ

Vị ngọt ngào, chua chát, nhớ khôn nguôi.

 

Tháng ngày đi biền biệt xa xôi

Kỷ niệm xưa vẫn dạt dào ký ức.

 

 

NHỮNG LỜI YÊU THƯƠNG

 

Ngày xưa mẹ hát đưa nôi

Câu thơ thấm cả cuộc đời của con.

Con đi trên những lối mòn

Vẳng lời mẹ hát lúa non xanh màu.

 

Đêm về nhìn ánh trăng sao

Vẳng lời mẹ hát ngọt ngào bao dung.

Ngược dòng sông nhỏ Sa Lung

Nhớ nơi rừng núi chập chùng mẹ qua.

 

Những ngày khôn lớn đi xa

Không quên câu hát mẹ già năm xưa.

Nâng niu từ đó đến giờ

Con ấp ủ những câu thơ đầu đời.

 

Vẳng nghe trong tiếng ru hời

Như hồn đất mẹ những lời yêu thương.

Nhà thơ Nguyễn Thị Phương Nam

Hội viên mới Hội Nhà văn TP.HCM 2016

 

 

LỤC BÁT VÀ TÔI

 

Mang câu lục bát tôi đi

Phần thì nhớ mẹ, phần thì thương em…

 

Giở câu lục bát ra xem

Bùi ngùi nhớ mẹ, thương em muốn về.

Đường đi cách trở sơn khê

Chiều chiều lại nhớ đến quê hương mình.

Lấy câu lục bát tâm tình

Chập chờn lại nhớ bóng hình người thương.

 

Lòng người sao cứ vấn vương

Nỗi niềm day dứt, đoạn trường ai ơi

Thế rồi ngày tháng dần trôi…

Lại mang lục bát về nơi quê nhà.

Mẹ nay tuổi đã về già

Em thì khôn lớn, đi xa theo chồng.

 

Mang câu lục bát ra đồng

Nhớ khi gặt hái nặng bông lúa vàng.

Theo con đường cái mịn màng

Mang câu lục bát về ngang giếng Quèn.

Vẳng nghe câu hát thân quen

“…Vừa trong vừa mát…” giếng Quèn ai ơi!

 

Đi đâu cũng nhớ làng tôi

Thân quen, gần gũi biết nơi nào bằng.

Cuộc đời đây đó dọc ngang

Với câu lục bát đa mang trong lòng.

 

NGUYỄN THỊ PHƯƠNG NAM

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.