Tin mới Xem thêm

  • Cuộc trường chinh chữ nghĩa Thiên Hà

    Thành công sớm, từ những năm cuối 1960 đầu thập niên 1970, nhưng đa số độc giả của nhà văn, nhà thơ Thiên Hà / Dương Cao Thâm

  • Việt Nga - Một chiếc thuyền không

    Một người đang vất vả chèo thuyền giữa dòng nước xanh trong. Thuyền nặng, chất đầy những bao, những gói. Bao gói nào cũng nặng

  • Đừng để người Việt xấu thêm

    Một bức ảnh đăng trên tờ Apple Daily của Đài Loan cho thấy 2 du khách người Việt đang tiểu tiện xuống hồ Nhật Nguyệt - một điểm du lịch nổi tiếng của xứ Đài

  • Tổng kết trại sáng tác và in sách về xuân...

    Lễ tổng kết Trại sáng tác văn học Kỷ niệm 50 xuân Mậu Thân của Hội Nhà văn TPHCM đã diễn ra tại Khu Bảo tồn thiên nhiên - văn hoá Đồng Nai với sự tham gia của Ban Thường vụ Hội: nhà văn Trần Văn Tuấn Chủ tịch, nhà thơ Phạm Sỹ Sáu - Phó Chủ tịch và nhà thơ Phan Hoàng - Phó Chủ tịch

  • Thơ Lê Đạt: Cha tôi

    Đất quê cha tôi/ đất quê Đề Thám/ Rừng rậm sông sâu/ Con gái cũng theo đòi nghề võ/ Ngày nhỏ/ cha tôi dẫn đầu/ lũ trẻ đi chăn trâu/ Phất ngọn cờ lau/ Vào rừng Na Lương đánh trận/ Mơ làm Đề Thám/ Lớn lên/ cha tôi đi dạy học/ Gối đầu trên cuốn Chiêu hồn nước/ Khóc Phan Chu Trinh/ Như khóc người nhà mình/ Ôm mộng bôn ba hải ngoại/ Lênh đênh khói một con tàu

  • Trần Hữu Thung ‘ở quê’ như tôi biết

    Chỉ đến khi nghe về Trần Hữu Thung qua anh em, bè bạn, đọc thơ văn của ông, trực tiếp nghe ông nói thật khẽ, thật sâu, tôi mới hiểu, rằng, càng trở về quê

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Thị Phương Nam lấy câu lục bát tâm tình

19.3.2017-18:00

  >> Nhớ bến đò xưa

 

 

CỬA TÙNG

 

Cửa Tùng ơi hôm nay về với biển

Nước trong xanh sóng dào dạt vỗ bờ.

Đứng ngắm biển trong lòng nuối tiếc

Biết bao giờ biển sống lại như xưa?

 

 

NHỚ BẦN

 

Những cây bần trĩu quả dọc bờ sông

Xanh một màu như quê hương bình dị

 

Những trái bần cùng một thời thơ trẻ

Vị ngọt ngào, chua chát, nhớ khôn nguôi.

 

Tháng ngày đi biền biệt xa xôi

Kỷ niệm xưa vẫn dạt dào ký ức.

 

 

NHỮNG LỜI YÊU THƯƠNG

 

Ngày xưa mẹ hát đưa nôi

Câu thơ thấm cả cuộc đời của con.

Con đi trên những lối mòn

Vẳng lời mẹ hát lúa non xanh màu.

 

Đêm về nhìn ánh trăng sao

Vẳng lời mẹ hát ngọt ngào bao dung.

Ngược dòng sông nhỏ Sa Lung

Nhớ nơi rừng núi chập chùng mẹ qua.

 

Những ngày khôn lớn đi xa

Không quên câu hát mẹ già năm xưa.

Nâng niu từ đó đến giờ

Con ấp ủ những câu thơ đầu đời.

 

Vẳng nghe trong tiếng ru hời

Như hồn đất mẹ những lời yêu thương.

Nhà thơ Nguyễn Thị Phương Nam

Hội viên mới Hội Nhà văn TP.HCM 2016

 

 

LỤC BÁT VÀ TÔI

 

Mang câu lục bát tôi đi

Phần thì nhớ mẹ, phần thì thương em…

 

Giở câu lục bát ra xem

Bùi ngùi nhớ mẹ, thương em muốn về.

Đường đi cách trở sơn khê

Chiều chiều lại nhớ đến quê hương mình.

Lấy câu lục bát tâm tình

Chập chờn lại nhớ bóng hình người thương.

 

Lòng người sao cứ vấn vương

Nỗi niềm day dứt, đoạn trường ai ơi

Thế rồi ngày tháng dần trôi…

Lại mang lục bát về nơi quê nhà.

Mẹ nay tuổi đã về già

Em thì khôn lớn, đi xa theo chồng.

 

Mang câu lục bát ra đồng

Nhớ khi gặt hái nặng bông lúa vàng.

Theo con đường cái mịn màng

Mang câu lục bát về ngang giếng Quèn.

Vẳng nghe câu hát thân quen

“…Vừa trong vừa mát…” giếng Quèn ai ơi!

 

Đi đâu cũng nhớ làng tôi

Thân quen, gần gũi biết nơi nào bằng.

Cuộc đời đây đó dọc ngang

Với câu lục bát đa mang trong lòng.

 

NGUYỄN THỊ PHƯƠNG NAM

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.