Tin mới Xem thêm

  • Con kiến con muỗi và… thơ

    Con kiến gặp cành đa cụt, cành đào cụt, nó leo ra leo vào, leo hết ngày này sang ngày kia, có khi như cái đường đi luẩn quẩn đã định trước

  • Từ sách tranh thiếu nhi đến văn học người lớn

    Trong khoảng 10 năm trở lại đây, nhất là sau mỗi kỳ hội sách, tôi lại bắt gặp trong làng văn những tiếng thở dài trước những bảng xếp hạng best sellers. Những tiếng thở dài trực tiếp có, gián tiếp có nhưng cùng thể hiện niềm trăn trở: “Sao độc giả rất đỗi nồng nhiệt với văn học thị trường mà lại vô cùng thờ ơ với văn học tinh hoa?”

  • Nguyễn Vũ Quỳnh chất vấn được mất cánh đồng

    Hôm nay trở về đi giữa bến quê/ Nắng khép mưa xuân vào cánh hoa sim/ Đường làng xoan rớt mùa không tím/ Mây cuộn tròn soi bóng giữa sông xưa.

  • Điện ảnh và du lịch

    Không phải đến bây giờ chúng ta mới biết vận dụng phim ảnh để quảng bá cho đất nước và dân tộc mình.

  • Văn học trẻ: “bội thực” những nỗi đau riêng?

    Năm 16 tuổi, Arthur Rimbaud – một trong những đại diện tiêu biểu của trường phái tượng trưng – làm rúng động văn đàn Pháp bằng bài thơ Con tàu say mô tả hình ảnh một con tàu ngật ngưỡng trong giấc mộng tuổi trẻ, phóng khoáng và tự do lướt đi trên hải trình của những biểu tượng đẹp đến mê

  • Lạ tai với kho ngôn ngữ đặc sắc riêng chỉ...

    Giới đi bụi có cả một kho ngôn từ đặc sắc riêng, mà người thường vốn chẳng mấy quen thuộc, thậm chí nghe chẳng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Thị Phương Nam lấy câu lục bát tâm tình

19.3.2017-18:00

  >> Nhớ bến đò xưa

 

 

CỬA TÙNG

 

Cửa Tùng ơi hôm nay về với biển

Nước trong xanh sóng dào dạt vỗ bờ.

Đứng ngắm biển trong lòng nuối tiếc

Biết bao giờ biển sống lại như xưa?

 

 

NHỚ BẦN

 

Những cây bần trĩu quả dọc bờ sông

Xanh một màu như quê hương bình dị

 

Những trái bần cùng một thời thơ trẻ

Vị ngọt ngào, chua chát, nhớ khôn nguôi.

 

Tháng ngày đi biền biệt xa xôi

Kỷ niệm xưa vẫn dạt dào ký ức.

 

 

NHỮNG LỜI YÊU THƯƠNG

 

Ngày xưa mẹ hát đưa nôi

Câu thơ thấm cả cuộc đời của con.

Con đi trên những lối mòn

Vẳng lời mẹ hát lúa non xanh màu.

 

Đêm về nhìn ánh trăng sao

Vẳng lời mẹ hát ngọt ngào bao dung.

Ngược dòng sông nhỏ Sa Lung

Nhớ nơi rừng núi chập chùng mẹ qua.

 

Những ngày khôn lớn đi xa

Không quên câu hát mẹ già năm xưa.

Nâng niu từ đó đến giờ

Con ấp ủ những câu thơ đầu đời.

 

Vẳng nghe trong tiếng ru hời

Như hồn đất mẹ những lời yêu thương.

Nhà thơ Nguyễn Thị Phương Nam

Hội viên mới Hội Nhà văn TP.HCM 2016

 

 

LỤC BÁT VÀ TÔI

 

Mang câu lục bát tôi đi

Phần thì nhớ mẹ, phần thì thương em…

 

Giở câu lục bát ra xem

Bùi ngùi nhớ mẹ, thương em muốn về.

Đường đi cách trở sơn khê

Chiều chiều lại nhớ đến quê hương mình.

Lấy câu lục bát tâm tình

Chập chờn lại nhớ bóng hình người thương.

 

Lòng người sao cứ vấn vương

Nỗi niềm day dứt, đoạn trường ai ơi

Thế rồi ngày tháng dần trôi…

Lại mang lục bát về nơi quê nhà.

Mẹ nay tuổi đã về già

Em thì khôn lớn, đi xa theo chồng.

 

Mang câu lục bát ra đồng

Nhớ khi gặt hái nặng bông lúa vàng.

Theo con đường cái mịn màng

Mang câu lục bát về ngang giếng Quèn.

Vẳng nghe câu hát thân quen

“…Vừa trong vừa mát…” giếng Quèn ai ơi!

 

Đi đâu cũng nhớ làng tôi

Thân quen, gần gũi biết nơi nào bằng.

Cuộc đời đây đó dọc ngang

Với câu lục bát đa mang trong lòng.

 

NGUYỄN THỊ PHƯƠNG NAM

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.