Tin mới Xem thêm

  • Vũ Duy Hoà nặng lòng một thuở ai hay

    Lục bình nở kín triền sông/ Người đi muôn nẻo sao không thấy về/ Hay chăng công việc bộn bề/ Hay chăng vui bạn mải

  • Nguyễn Thị Phương Nam giọt giọt thời gian...

    Ly cà phê bốc hơi/ Mùi hương thơm đằm thắm/ Giọt giọt cà phê rơi/ Vào đáy hồn sâu thẳm/ Ai người đem ban tặng

  • Cần lộ trình cho đô thị thông minh

    Với sự phát triển như vũ bão về hạ tầng công nghệ thông tin, xu hướng đô thị hóa kèm theo các nhu cầu ngày càng cao về chất lượng cuộc sống

  • Mời gửi tác phẩm dự giải Hội Nhà văn TPHCM...

    Theo thông lệ hàng năm, Hội Nhà văn TP.HCM sẽ xét trao giải thưởng năm 2017 cho hội viên và các tác giả ngoài Hội cư trú tại TP.HCM có tác phẩm xuất bản trong thời gian từ ngày 01.10.2016 đến ngày 30.9.2017. Văn phòng Hội đang nhận tác phẩm gửi về tham dự.

  • Trần Tố Nga xuôi ngược đường trần

    Câu thơ của Bùi Giáng: Có khi lỡ hẹn một giờ/ Lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm, ùa vào trí nhớ đã sa sút của tôi khi cầm trên tay

  • Bút phê

    Giữa năm 2016, Trần Thị Thành cầm tấm bằng cao đẳng sư phạm khăn gói xa quê làm giáo viên hợp đồng ở Sài Gòn.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Thị Phương Nam nhớ bến đò xưa

03.3.2017-09:30

Nhà thơ Nguyễn Thị Phương Nam

Hội viên mới Hội Nhà văn TP.HCM 2016

 

 

XA VÀ NHỚ

 

Em đong đầy nỗi nhớ

Ngập tràn trong trái tim

Đong đầy cả niềm tin

Vào thời gian cách trở.

 

Gửi vào cơn gió thổi

Gửi vào làn mây bay

Một tình yêu tha thiết

Nỗi nhớ mong từng ngày.

 

 

SÓNG

 

Đứng trên bờ cát trắng

Nghe sóng vỗ dạt dào.

Có gì trong tiếng sóng

Khiến lòng ta xôn xao.

 

 

VỀ THĂM BẾN ĐỢI

 

Về thăm bến đợi năm xưa

Con đò vắng bóng

                Người xưa vắng hình

Chiếc cầu mấy nhịp đứng im

Bao người qua lại

                Biết tìm anh đâu?

Bước đi thơ thẩn trên cầu

Đâu đây vọng lại

                Những câu tâm tình.

 

 

NHỚ VỀ NƠI HÒ HẸN

 

Đêm Sài Gòn

Lòng mênh mang nỗi nhớ

Nơi hẹn hò ngày đó.

Kỷ niệm xưa

Sâu lắng tâm hồn.

Chiếc cầu gỗ bắc qua bờ mương

Đêm quê nhà

Gió đưa hương đồng mát rượi

Vời vợi chờ trăng lên.

 

Ôi hạnh phúc trào dâng

Là phút giây gặp gỡ

Ấm nồng như ngọn lửa

Đốt cháy khoảng trời đêm.

 

Những kỷ niệm tuổi xuân

Trên quê hương đằm thắm

Như ngọn gió mát lành

Như vầng trăng ngời sáng.

 

Nhớ chiếc cầu nhỏ nhắn

Nơi hò hẹn ngày xưa

Tuổi trẻ và ước mơ

Như dòng sông bất tận.

 

Dù chiến tranh, bom đạn

Dù năm tháng xa nhau

Kỳ diệu nụ hôn đầu

Nhớ về nơi hò hẹn.

 

 

 

NHỚ BẾN ĐÒ XƯA

 

Em về tìm bến đò xưa

Nơi mà ngày trước mình chờ đợi nhau

 

Thế rồi năm tháng qua mau

Mình đi xa cách đã bao lâu rồi.

 

Thời gian cứ mải mê trôi

Mang theo kỷ niệm một thời trẻ thơ.

 

Ngày xưa qua lại đôi bờ

Con thuyền sáng sáng vẫn chờ đợi ta

 

Em về tìm lại cây đa

Ngày xưa đổ bóng cho ta hẹn hò

 

Em về không thấy con đò

Cây đa, bến cũ bây giờ ở đâu?

 

Đôi bờ đi lại qua cầu

Bỗng nhiên nhớ bến đò Châu vô cùng.

 

Biết rằng cầu bắc sang sông

Là niềm hạnh phúc của chung mọi người.

 

Nhưng sao vẫn nhớ một thời

Tiếng ai vọng lại:               

                          Đò ơi!...

                                      Ơi đò!...

 

NGUYỄN THỊ PHƯƠNG NAM

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.