Tin mới Xem thêm

  • Hoàng Đăng Khoa và cuộc phiêu lưu những cách...

    Trong khoảng mươi năm nay, bạn đọc yêu văn chương trên toàn quốc dần quen thuộc với những bài phê bình trên mặt báo của Hoàng Đăng Khoa

  • Lê Đạt với cái tâm đắc đạo

    Nhà thơ Lê Đạt tên thật là Đà Công Đạt, sinh ngày 10.9.1929 ở bến Âu Lâu sông Hồng thuộc tỉnh Yên Bái, qua đời ngày 21.4.2008

  • Tống Ngọc Hân & Son môi

    Cái xe Honda quá nặng so với thân hình mảnh dẻ của Vy. Vì thế, càng giãy, Vy càng bị cái xe vùi sâu xuống bùn đất. Vy cố nhoai người lên

  • Truyện ngắn Bảo Ninh: Bội phản

    Tôi viết truyện này lâu rồi, hai ngàn lẻ mấy không nhớ nữa, nhưng nhớ là viết trên tàu hỏa, hay đúng hơn là “nhìn” thấy nó, cốt truyện, hiện thoáng qua cửa sổ toa tàu, rồi về nhà viết. Hồi đó tôi cũng đã lớn tuổi nhưng vẫn hay đi, mà đi đâu đường xa thì thường tàu hỏa chứ không máy bay

  • Ngăn cái ác làm tổn thương thầy thuốc

    Thực tế cho thấy, chỉ trong vài tháng đầu năm nay, tại nhiều bệnh viện trong cả nước đã xảy ra hàng loạt vụ hành hung, lăng mạ y, bác sĩ, cán bộ, nhân viên

  • Ý Nhi & Đợi tàu ngược

    Nhà ga nằm trên một nền đất khá cao, so với nơi đỗ tàu. Đó là một gian phòng hình chữ nhật, có bốn cửa đối diện với nhau, hai cửa để ra tàu và hai cửa cho khách xuống tàu. Các cánh cửa đều có màu xanh biển, màu đồng phục của tất cả các ngôi nhà, công sở, trường học một thời.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Thuý Quỳnh tìm chơi trên net

07.4.2018-23:00

 

 

TÌM CHƠI TRÊN NET

 

Gõ tên một người ta yêu

hiện lên ngàn chân dung trong xưởng vẽ thế gian

vẫn nhận ra khuôn mặt có cái nhìn thẳng ngay

và tiếng cười ấm sáng

 

Gõ tên một người ta ghét

màn hình chợt tối

những con chữ gõ mõ khua chiêng

công kênh một cái tên lòng vòng cõi ảo

 

Gõ tên mình

gặp hàng hàng link

đường dẫn đến những khoảng trời bầu bạn mát trong

đường chui vào góc tối tăm của kẻ chơi ác

hoá ra đi từ cõi Người sang cõi Giả Người

chỉ một cái click

 

Gõ "hận thù"

hiện ra bốn trăm mười bảy nghìn kết quả

gõ "yêu thương"

sáu triệu hai trăm bảy mươi nghìn

hoá ra trên đời này

yêu thương vẫn lớn gấp bội lần thù hận

 

Gõ "mùa xuân"

bật ra những trời xanh rực rỡ đào, mai

hoa còn thắm thế kia, lòng người sao lại nhạt

Cảm ơn net

Cho ta hiểu

cần save gì trong tim.

 

 

GỬI ĐẦU NGUỒN

(Tặng Xuyên)

 

Bơi trong dòng đời, không sao dứt được

Tháng chạp

Bỗng thèm được một ngày mắc lại

Để lội ngược sông Cầu về phía nước còn trong

 

Để ngắm hoa mận xoè lời chào trắng muốt

Những nương cải đổ nắng sườn non

Nhịp ngựa thồ gõ rộn sớm mai

Bếp cống phù lập loè dốc đêm thơm nức

 

Để được chạm tay vào thành cầu cũ

Nghe sỏi thầm thì kể chuyện dưới lòng sâu

Ngắm triền ngô nắng gió bao mùa

Vẫn nhưng nhức đợi người xa xứ

 

Câu Nàng ới đang phiêu bạt chốn nào

Có theo tay nải ai về chợ phiên hai tám?

Bánh khảo bọc giấy điều có còn thơm nếp nương?

Bạn còn cặm cụi hong lạp xường đợi tôi về ăn Tết?

 

Rùng rình những chuyến xe lên ngược

Cho tôi gửi câu thơ

góp nhành xanh nhỏ với đại ngàn

Đầu nguồn ơi, xin mãi là trong trẻo

Để tôi còn chốn ước ao.

Nhà thơ Nguyễn Thuý Quỳnh

 

 

MỘT CHUYẾN XE KHÁCH

 

Họ có mười chín người

những đồng hương không quen biết của tôi

 

Những thanh niên măng tơ

vừa lên xe là xin túi chống say

những trung niên

nhựa chè đen kịt móng tay

rổn rảng nói cười.

 

Họ nói với tôi về chuyến bay đầu tiên trong đời

về giấc ngủ đêm mai ở một vùng sa mạc

nơi đồng đô la chảy thành dòng lên mặt đất

giọt mồ hôi không kịp lăn xuống cát

nhìn cánh đồng óng vàng vùn vụt trôi

họ bảo: từ mai không phải cầm liềm hái

dẫu sớm nay có người

vừa gặt xong sào lúa mới đi.

 

Mười chín người đàn ông

chăm chắm một hướng nhìn phía trước

tóc họ bay theo ý nghĩ

về bản làng đang lùi mãi xa

nơi những rừng cọ, đồi chè

những "truyền thống", "tiềm năng"

không níu được chân người ở lại.

 

Ôi, quê tôi

mỗi ngày bao nhiêu chuyến xe đưa người?

bao nhiêu người đàn ông hăm hở vận may

bán mồ hôi xứ dầu?

bao nhiêu người đàn bà gửi lại con mình,

vượt trùng khơi nuôi con thiên hạ?

bao nhiêu người già ngồi hoá thạch đầu sàn?

bao nhiêu bé lớp một đến trường

không cha đưa mẹ đón?

 

Mai này

hết thảy trẻ con làng đều trở thành kỹ sư, bác sĩ

dân quê tôi giàu như dân Âu, Mỹ

Có ai dựng tượng đài

cho giọt mồ hôi người xa xứ hôm nay?

 

NGUYỄN THUÝ QUỲNH

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Đặng Thị Thanh Hương những chứng tích tình yêu

>> Tôn Nữ Thu Thuỷ tầm xuân còn đó bên đời

>> Ngô Kim Đỉnh trong căn nhà gỗ cũ

>> Phạm Công Trứ đầu xuân đến với ca trù

>> Thuận Ánh tuổi xuân rớt xuống thẳm sâu ao làng

>> Đặng Tường Vy nắng bừng chan ngọn

>> Trần Thế Tuyển câu thơ xưa cứa vào nỗi nhớ

>> Huỳnh Thuý Kiều phồn sinh giấc cỏ

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.