Tin mới Xem thêm

  • Chân, Thiện, Mỹ, Hòa

    Năm 2000, tôi tạm dừng sự nghiệp giảng dạy mới chớm nở để đi du học. Chuyến đi đó trước hết là để dành ra một khoảng lặng, bước ra

  • Trần Quốc Toàn - Từ sông Đà tới sông La Ngà

    Theo nghề dạy học từ 1970, nhà văn Trần Quốc Toàn có vốn sống để viết nhiều về giáo dục. Ngoài tập tản văn 99 cửa sổ lớp học (NXB Trẻ 1998) ông còn tập truyện ngắn Nét chữ nét thầy (NXB Trẻ 2006). Nhân Ngày nhà giáo Việt Nam, chúng tôi giới thiệu một truyện ngắn rút từ tập truyện này.

  • Thời giàu là nhà giáo và nghèo vẫn là nhà...

    Bây giờ mọi người đã dần dần quen với cách gọi là “Ngày nhà giáo Việt Nam” chứ thời những năm 1980 trở về trước, ngày 20.11 hàng năm là “Hiến chương các nhà giáo” và đã có một thời các thầy cô cười ra nước mắt: “Ngày hiến cam các nhà giáo…” Sự trùng hợp rất đặc biệt vì “mùa này cam rẻ

  • Tạ Ngọc Điệp - Mưa đầu mùa

    Trời hạn đã lâu lắm, già làng nói chắc phải đi từ vùng này sang bên chỗ vua Lửa mời người về cầu mưa để cho dân làng bớt khổ.

  • Chép lên khoảng trời: Thao thức một miền quê

    Bốn mươi hai bài thơ trong tập thì có tới hơn ba mươi bài thơ Nguyễn Vũ Quỳnh viết về quê hương miền xa thẳm. Nếu kể cả

  • Đấu giá ấn bản đầu tiên Gulliver phiêu lưu ký

    Ấn bản đầu tiên cuốn Gulliver’s Travels (Gulliver phiêu lưu ký) sẽ được bán ra vào tuần tới. Cuốn sách này được lưu giữ cách đây hơn 100 năm tại Ireland, với mức bán ra có thể vượt quá 1,8 triệu bảng, mức giá mà Công ty Sotheby đấu giá vào ngày 7-6-2017.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyên Trân dâng tràn đôi nốt thanh tao

09.3.2017-17:00

 

 

THIÊN CẦM

 

Chiều nay nghe tiếng đàn trời

Giọt vương đáy mắt giọt khơi mạch ngầm

Run run đôi phiếm thăng trầm

Rưng rưng khuông vắng thanh âm thuở nào

 

Dâng tràn đôi nốt thanh tao

Mơ hồ sóng lặn cuộn trào đáy tâm

Dịu dàng tự sự thì thầm

Mênh mang luyến nhớ hương trâm chợt trào...

 

 

AI CÓ VỀ

 

Ai về dựa vách trăng ngân

Ngẩn ngơ váy áo tần ngần môi son

Gió còn dỗ giấc triền non

Đêm còn đắm đuối giữa đon đả tình

 

Ai về gột rửa cõi mình

Nghe gà oang oác kéo bình minh lên

Dòng còn lẫn lộn nhớ quên

Người còn bươn bả không tên nợ đời

 

Ai về xăm xắp buổi cười

Chợt đâu chưng hửng những tơi tả buồn

Sóng còn khắc khoải vạn muôn

Đò còn ngược mạn đầu nguồn tìm xưa

 

Ai về vít vạt nắng trưa

Cau khô trầu héo duyên lưa thưa rồi

Đất còn mải miết ủ chồi

Trời còn vun vén lưng đồi xuân ngây

 

Ai về cưng nựng má hây

Ai ơi về thoả bao ngày ngậm trông...

 

 

NGHIÊNG CHIỀU

 

Gió mang nỗi nhớ về đâu

Để dòng trăng mặn dãi dầu quặn riêng

Lá chiều thơ thẩn chờ phiên

Sáo diều hoang lạnh vụt nghiêng trở mình

 

Triền đê lặng lẽ trung trinh

Phơi ườn mưa nắng bạc khinh thói đời

Cỏ hoang lẳng lặng nuốt lời

Gửi thề theo gió cho vơi nợ nần

 

Hương nồng đã trải cuối sân

Bờ vai trĩu mỏi chồn chân bần thần

Sương khuya vẫn hẹn sóng ngần

Tình mơ còn đắm nẻo gần khó phân

 

Mỏng manh áo lụa hồng trần

Vung văng tha thướt quẩn thân ngọc ngà

Dùng dằng ngó tự đằng xa

Ngẩn ngơ tiếc vọng thu ba dợm trào...

Nhà thơ Nguyên Trân đọc thơ đêm Nguyên tiêu Đinh Dậu 2017

 

 

KHÚC THĂNG

 

Vã gió mưa lên mắt

Bước vội cuộc trần gian

Thắt hơi sương thật chặt

Vùng vẫy rũ cơ hàn

 

Chứa chan ngập chứa chan

Rưng rưng hoài niệm cũ

Tâm can hỏi tâm can

Bão giông nào vần vũ

 

Đã qua rồi mùa lũ

Di sản là phế hoang

Đâu con tim thường trụ

Run rẩy khúc mùa tàn

 

Dịu dàng thềm hương lan

Vá lành muôn chấp chới

Cánh én chở xuân sang

Mắt huyền thương vời vợi

 

Nắng đang pha màu mới

Im lìm cuộc hồi sinh

Nơi xa kia vẫn đợi

Chắt chiu một giọt tình...

 

NGUYÊN TRÂN

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.