Tin mới Xem thêm

  • Mai Hương & Hội xuân con Mén đi đâu?

    Con Mén ném còn giỏi nhất hội xuân ở bản Pá Đén. Những quả còn bay vèo qua cái vòng tre cao tít, trai làng cứ mắt chữ ô, miệng chữ a mà nhìn theo. Con bé cười giòn, má đỏ hồng như hai trái lựu. Chợt nhìn thấy ánh mắt thằng Mua như cái xoáy nước giữa dòng lũ muốn nuốt chửng mình, con Mén lạnh người, bèn lủi nhanh vào đám đông

  • Đường sách TPHCM và cú hích với văn hóa đọc

    Những con số tăng trưởng và thực tế hoạt động nhộn nhịp của Đường sách TP.HCM không chỉ khẳng định thành công của một mô hình văn hóa mà còn là dấu hiệu tích cực của văn hóa đọc. Trong hội nghị sơ kết 2 năm thành lập Đường sách TP.HCM tổ chức gần đây

  • Nguyễn Thị Việt Nga - Trước tờ lịch cũ

    Hết năm rồi đây! Nghe mẹ lẩm bẩm câu này khi đưa tay xé tờ lịch cuối cùng, tôi tung chăn vùng dậy. Nhớ ra hôm nay đúng là 31 tháng 12, ngày cuối cùng

  • Trần Thế Vinh mùa yêu đã cạn

    Không có nước để gọi là lụt/ miền Tây mình không có mùa yêu đâu em/ nụ điên điển bung sáng nở chiều/ chưa tàn vì nước đồng chưa cạn

  • Không chỉ từ phía người sáng tác

    Công nghệ đang tràn ngập khắp các ngõ ngách. Bối cảnh của sáng tác và thưởng thức văn học cũng không ngoại lệ. Văn học mạng Việt Nam đang trong quá trình phát triển không ngừng. Cùng với đó là thách thức: Làm gì để văn học mạng thật sự để lại những dấu ấn lâu dài?

  • Tiểu thuyết vẫn đặt ra những câu hỏi lớn...

    hế giới tưởng tượng của Ishiguro có ưu điểm và giá trị lớn là đồng thời vừa có tính cá biệt cao vừa có cảm giác quen thuộc

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyên Trân dâng tràn đôi nốt thanh tao

09.3.2017-17:00

 

 

THIÊN CẦM

 

Chiều nay nghe tiếng đàn trời

Giọt vương đáy mắt giọt khơi mạch ngầm

Run run đôi phiếm thăng trầm

Rưng rưng khuông vắng thanh âm thuở nào

 

Dâng tràn đôi nốt thanh tao

Mơ hồ sóng lặn cuộn trào đáy tâm

Dịu dàng tự sự thì thầm

Mênh mang luyến nhớ hương trâm chợt trào...

 

 

AI CÓ VỀ

 

Ai về dựa vách trăng ngân

Ngẩn ngơ váy áo tần ngần môi son

Gió còn dỗ giấc triền non

Đêm còn đắm đuối giữa đon đả tình

 

Ai về gột rửa cõi mình

Nghe gà oang oác kéo bình minh lên

Dòng còn lẫn lộn nhớ quên

Người còn bươn bả không tên nợ đời

 

Ai về xăm xắp buổi cười

Chợt đâu chưng hửng những tơi tả buồn

Sóng còn khắc khoải vạn muôn

Đò còn ngược mạn đầu nguồn tìm xưa

 

Ai về vít vạt nắng trưa

Cau khô trầu héo duyên lưa thưa rồi

Đất còn mải miết ủ chồi

Trời còn vun vén lưng đồi xuân ngây

 

Ai về cưng nựng má hây

Ai ơi về thoả bao ngày ngậm trông...

 

 

NGHIÊNG CHIỀU

 

Gió mang nỗi nhớ về đâu

Để dòng trăng mặn dãi dầu quặn riêng

Lá chiều thơ thẩn chờ phiên

Sáo diều hoang lạnh vụt nghiêng trở mình

 

Triền đê lặng lẽ trung trinh

Phơi ườn mưa nắng bạc khinh thói đời

Cỏ hoang lẳng lặng nuốt lời

Gửi thề theo gió cho vơi nợ nần

 

Hương nồng đã trải cuối sân

Bờ vai trĩu mỏi chồn chân bần thần

Sương khuya vẫn hẹn sóng ngần

Tình mơ còn đắm nẻo gần khó phân

 

Mỏng manh áo lụa hồng trần

Vung văng tha thướt quẩn thân ngọc ngà

Dùng dằng ngó tự đằng xa

Ngẩn ngơ tiếc vọng thu ba dợm trào...

Nhà thơ Nguyên Trân đọc thơ đêm Nguyên tiêu Đinh Dậu 2017

 

 

KHÚC THĂNG

 

Vã gió mưa lên mắt

Bước vội cuộc trần gian

Thắt hơi sương thật chặt

Vùng vẫy rũ cơ hàn

 

Chứa chan ngập chứa chan

Rưng rưng hoài niệm cũ

Tâm can hỏi tâm can

Bão giông nào vần vũ

 

Đã qua rồi mùa lũ

Di sản là phế hoang

Đâu con tim thường trụ

Run rẩy khúc mùa tàn

 

Dịu dàng thềm hương lan

Vá lành muôn chấp chới

Cánh én chở xuân sang

Mắt huyền thương vời vợi

 

Nắng đang pha màu mới

Im lìm cuộc hồi sinh

Nơi xa kia vẫn đợi

Chắt chiu một giọt tình...

 

NGUYÊN TRÂN

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.