Tin mới Xem thêm

  • Phan Thanh Bình trong căn nhà Đỗ Quyên

    Sóng vẫn luôn đến trễ/ Em đợi/ dễ chừng tan/ gió câu vọng cổ vút lên ngàn/ nắng bài chòi ấm sâu lòng đất

  • Lạm dụng PR không làm nên giá trị!

    Nhằm lôi kéo sự chú ý của công chúng, thời gian qua không chỉ trong lĩnh vực thương mại, kinh doanh, mà trong nhiều hoạt động văn học, nghệ thuật, hiện tượng lạm dụng hình thức quảng bá, truyền thông thật đáng lo ngại. Một số tổ chức, cá nhân bất chấp thuần phong mỹ tục cố gắng thực hiện các chiêu trò đánh bóng tên tuổi một cách phản cảm

  • Phan Khôi với việc dịch thuật

    Nhà văn, nhà báo lão thành Phan Khôi có nhiều đóng góp cho văn hóa, văn học nước nhà. Đặc biệt là trong lĩnh vực dịch thuật.

  • Trần Thế Tuyển & khúc tưởng niệm

    Mọi người về nhà đã mấy chục năm/ Đồng đội vẫn ở miền xa thẳm/ Rừng Thốt nốt mùa này lạnh lắm/ Gió Biển Hồ cứ da diết, thúc thôi.

  • Đa số giáo viên dạy thêm vì….tiền

    Nếu dạy thêm mong giáo viên chỉ dạy thêm những em học sinh trung bình và yếu, dành thời gian học tập nâng cao chuyên môn, đổi mới phương pháp

  • Bữa cơm từ thiện và lòng tự trọng

    Sinh viên xếp hàng ăn cơm từ thiện với giá 2 nghìn đồng có thể được coi là “thiếu tự trọng”, vì đã “cướp miếng ăn của người nghèo” hay không là một chủ đề có thể tạo ra những cuộc tranh luận không có hồi kết như đã xảy ra mới rồi trên mạng xã hội

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyên Trân thầm hỏi hương thời gian

30.7.2017-11:30

 

 

LUYẾN THƯƠNG

 

Có những dòng sông thẫn thờ buông cánh mỏi

Chợt dừng sóng đợi

Giấc hoài thu...

 

Có những chiều vương nhè nhẹ bao lời ru

Say giấc hương nhu

Giữa nồng nàn...

 

Có những đêm trường thoáng ảo ảnh nhẹ lan

Chập chờn rồi tan

Trong gió lộng...

 

Có những chốn hẹn run run triền hương mộng

Khắc khoải hoang trống

Chút thề xưa...

 

Có những con đường hun hút trải ngập mưa

Loang loáng bóng thừa

Lạnh bờ vai...

 

Có khoảng trời riêng buông dài theo lối quặn

Quyện mãi chiều lặn

Con nước quên...

 

Có bờ cát trắng ngong ngóng thủy triều lên

Thì thầm gọi tên

Thèm vỗ về...

 

Có giọt nắng loang rủ rê từng sợi vắn

Trên từng bước ngắn

Vọng non ngàn...

 

Có đám mây hồng mang đậm tình chứa chan

Vờn núi gợi hoan

Hoá bồng bềnh...

 

 

GẬP GHỀNH

 

Lặng lẽ

Cuối ảo ảnh đường đời

Ngàn tia nắng như chẳng ngời lên mãi

Trời run rẩy tô mây màu hoang hoải

Sương giăng mắc lòng

Hoa gọi hồn ai

Phiêu diêu cực lạc hoài

Chốn ấy...

 

Riêng mang

Khắc khoải đắm u hoài

Sương giăng mộng cuối đường vương ngõ tối

Gió mờ trôi ghềnh thác đọng băng khuya

Ảo ảnh vô thường

Đơn côi chiếc bóng

Thầm hỏi hương thời gian

Về đâu...

 

Dạ gửi

Lớp lớp mộng yêu đương

Gió tràn hoan cõi lòng mang nắng sáng

Trăng tàn

Xé màn đêm vầng dương rạng

Tình ái mênh mang

Lứa đôi vui vầy

Ngọt bùi cùng chung tay

Hạnh phúc...

 

 

VỀ PHỐ

 

Em về phố

Chút se se ve vuốt tóc mềm

Phố ôm em

Đầy hân hoan bao dung êm ái

 

Đêm âm thầm nhẹ trải

Ru giấc em nồng nàn

Hương hoa bưởi mê mải

Lan dìu dịu chứa chan

 

Văng vẳng điệu nhạc buồn

Dưng nhớ người dưng quá

Phố xưa bỗng hoá lạ

Thiếu một làn hương quen

 

Phố vẫn dậy nồng men

Của một thời ngốc nghếch

Chập choạng những ánh đèn

Chao lòng đường bạc phếch

 

Bánh xe lăn mải miết

Trốn chạy khỏi phố đông

Bao ồn ào náo nhiệt

Phố ngậm cho đầy lòng

 

Em thả lỏng

Hoà tan vào phố

Phố nhấn chìm

Một buổi em xưa...

 

 

MƯA QUA

 

Ngai ngái hương đất sau mưa

Hoa cỏ rung rinh đón gió đùa

Bước rón rén

Đừng vỡ tan nhé tinh khôi

 

Làn nước trời lững lờ trôi

Cuốn theo bao dư thừa nông nổi

Bao cát bụi thường tình

Rũ sạch

 

Tiếng mở cửa lách cách

Đón gió mới mơn man

Len lén lùa váy hoa mỏng mảnh

Cười cợt

 

Thềm vắng loang vết xe lỡ trớn

Hướng vội phía xa xôi

Bỏ lại ngơ ngác một làn môi

Phụng phịu...

 

>> Thư viện Nguyên Trân

 

 

BỐN MÙA KHẮC KHOẢI

 

Hình như nụ đã đâm chồi

Hình như Giêng đã gọi mời hương Xuân...

 

Hình như lửa đã đỏ dần

Hình như Phượng đã tần ngần Hạ sang...

 

Hình như trời rực ráng vàng

Hình như đóa Cúc mơ màng tiếng Thu...

 

Hình như sương giáng mịt mù

Hình như gió Bấc vù vù nhắc Đông...

 

Hình như ai vẫn chờ trông

Hình như chưa mỏi chân không thấy về...

 

 

ĐỢI SÁNG

 

Sương thềm lắc rắc eo thon

Gió đùa bỡn cợt hài con mấy mùa

Tình riêng ai bán mà mua

Vai gầy nức nở chát chua bẽ bàng

 

Tình phơi mưa nắng phũ phàng

Yêu đương một thuở trái ngang đã từng

Xế chiều ngấn lệ vẫn rưng

Nghe trong khắc khoải tiếng hừng ban mai...

 

NGUYÊN TRÂN

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.