Tin mới Xem thêm

  • Chân, Thiện, Mỹ, Hòa

    Năm 2000, tôi tạm dừng sự nghiệp giảng dạy mới chớm nở để đi du học. Chuyến đi đó trước hết là để dành ra một khoảng lặng, bước ra

  • Trần Quốc Toàn - Từ sông Đà tới sông La Ngà

    Theo nghề dạy học từ 1970, nhà văn Trần Quốc Toàn có vốn sống để viết nhiều về giáo dục. Ngoài tập tản văn 99 cửa sổ lớp học (NXB Trẻ 1998) ông còn tập truyện ngắn Nét chữ nét thầy (NXB Trẻ 2006). Nhân Ngày nhà giáo Việt Nam, chúng tôi giới thiệu một truyện ngắn rút từ tập truyện này.

  • Thời giàu là nhà giáo và nghèo vẫn là nhà...

    Bây giờ mọi người đã dần dần quen với cách gọi là “Ngày nhà giáo Việt Nam” chứ thời những năm 1980 trở về trước, ngày 20.11 hàng năm là “Hiến chương các nhà giáo” và đã có một thời các thầy cô cười ra nước mắt: “Ngày hiến cam các nhà giáo…” Sự trùng hợp rất đặc biệt vì “mùa này cam rẻ

  • Tạ Ngọc Điệp - Mưa đầu mùa

    Trời hạn đã lâu lắm, già làng nói chắc phải đi từ vùng này sang bên chỗ vua Lửa mời người về cầu mưa để cho dân làng bớt khổ.

  • Chép lên khoảng trời: Thao thức một miền quê

    Bốn mươi hai bài thơ trong tập thì có tới hơn ba mươi bài thơ Nguyễn Vũ Quỳnh viết về quê hương miền xa thẳm. Nếu kể cả

  • Đấu giá ấn bản đầu tiên Gulliver phiêu lưu ký

    Ấn bản đầu tiên cuốn Gulliver’s Travels (Gulliver phiêu lưu ký) sẽ được bán ra vào tuần tới. Cuốn sách này được lưu giữ cách đây hơn 100 năm tại Ireland, với mức bán ra có thể vượt quá 1,8 triệu bảng, mức giá mà Công ty Sotheby đấu giá vào ngày 7-6-2017.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Trọng Hoàn ngỡ như ngoảnh lại…

07.3.2017-07:20

 

 >> Nhiều điều mất rồi lại đẹp hơn xưa

 

 

PHẢI CHI…

Phải chi được mất ngủ nhiều đêm vì quắt quay thương nhớ, vì trong vắt một nụ cười một thiết tha giọng nói

Phải chi chuông reo thốt gọi

Dẫu chỉ là điện thoại gọi nhầm cũng đỡ chờn ren chán nhàm cũng đỡ hun hút quạnh hiu

 

Mải đi tìm triết lý ban mai triết lý hiện cuối chiều

Mùa thơm mọng giọt sương mùa ngát hương làn gió

Biết những gì không dành cho mình, muốn tin sao mà khó

Như một lúc tựa vào yếu mềm lại thấy dịu lòng hơn

 

Ngẩng đầu lên tiễn biệt một nỗi buồn

Đọc câu thơ cho miền hoang đỡ lạnh

Phải chi người đừng nói những lời sóng sánh

Để nắng vàng rớt lại bình yên...

 

 

HÌNH NHƯ…

 

Đâu nhất thiết bởi sự giàu nghèo
Đâu nhất thiết sang hèn cao thấp
Người ta khổ là do không cháy được
Dù cháy vì vui hay cháy vì buồn!

 

Có nhau rồi hạnh phúc được hay không
Mất nhau rồi may mắn hay bất hạnh
Thực trong đời có phải từng ấm lạnh
Trọn niềm tin đâu phải dễ chi?

 

Lẽ ra vững bền thì lại chia li
Cần vắng mặt lại luôn luôn hiện hữu
Điều vĩnh cửu và điều không vĩnh cửu
Ta không nhau chắc chi đã là không...

 

 

KHOẢNG TRỐNG

 

Chẳng nhất thiết phải điều gì to tát
Nhỏ như que diêm lúc khó kiếm cũng buồn
Một chiếc lá bên đường xanh mát ấy
Có ngọt ngào liên đới đến nụ hôn?

 

Ước đủ đầy... có chắc đã là hơn
Lúc thiếu thốn còn nhìn về phía trước
Con tạo vòng xoay tít mù mất được
Sớm mai này chim hót gió lao xao

 

Cao thượng đớn hèn mặt đất hóa trời cao
Phân ủ bùn hoai trĩu vai đời mẹ
Ngọn cỏ trong veo bầu trời thơ bé
Làng xa chìm đêm vọng tiếng ầu ơ

 

Trừu tượng tâm hồn nến thắp những dòng thơ
Cháy kiệt sức những vui buồn có thật
Bàn tay gọi bàn tay cái còn tìm cái mất
Khoảng trống nào còn nhờ cậy cơn mơ...

Nhà thơ Nguyễn Trọng Hoàn

 

 

NGỠ NHƯ NGOẢNH LẠI…

 

Ừ, thoắt đấy đã lưng tay tuổi nhỉ
Mùa đi qua nhanh đến không ngờ
Từ thơ ấu đến bơ phờ nhàu nhĩ
Mới ngày nào… ngày ngỡ trong mơ

 

Ơn bố mẹ cho vui buồn sự sống
Cho thiêng liêng ngọt đắng yêu người
Lũy tre ấy và những khung trời ấy
Vết chân bùn và hoa lệ tinh khôi

 

Ngôi làng nhỏ Khê Than tên gọi cũ
Tokyo London Berlin Paris Washington

Seoul Amsterdam Singapore hay vời vợi Sydney
Đây lối nhỏ đây thênh thang đại lộ
Giày bóng chân trần cà vạt nỗi quê đi

 

Bao thân thuộc lắng nhìn từng thân thuộc 
Trĩu nặng lẽ đời lời mẹ nhận và cho
Ngày tuổi mới cà phê nghe tuổi mới
Gió xanh mơ tí tách những giọt đò…

 

 

NĂNG LƯỢNG CỦA SỰ CÓ MẶT

 

Và bầu trời trang sách cốm mở ra

Ngày chớp mắt xanh chồi bén rễ

Bồng bềnh mây mênh mang dâu bể

Sóng mơ hồ thao thiết sóng thuỵ miên

 

Vun vút khứ hồi tấm vé nhớ và quên

Bỗng thảng thốt: có phải không, có phải

Sớm ấy mưa dầm chiều nào nắng quái

Giọt phù sa dành tươi tốt cho nhau?

 

Giá cứ trách để mừng, khen đấy để mà đau

Khi mềm lòng được ôm nhau mà khóc

Giá hạnh phúc tính từng chiu chắt

Đắng ngọt gì cũng thấm đẫm đầy vơi

 

Sông cất âm thầm tiếng vọng "đò ơi!"

Gió phập phồng cánh diều mang nghĩa...

 

NGUYỄN TRỌNG HOÀN

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.