Tin mới Xem thêm

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

  • Truyện ngắn Hoàng Hiền: Mẹ con

    U nghỉ đi, con về thu xếp. Dứt lời, Hiên đi ra sân nổ máy lao vút ra cổng, mấy con chó con chạy theo sủa ăng ẳng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Trọng Hoàn nhiều điều mất rồi lại đẹp hơn xưa

21.02.2017-21:20

 

 

CHẠNH NGHĨ KRAMSKOI

 

Cứ nức nở một khung trời tục luỵ
Cà phê hờ rưng rức nỗi nho xanh
Nước lặng chân cầu không dấu vết
Em vô tư nhoè hết đời anh

 

Trong khiết quá khoảnh khắc này sững lại
Sóng duềnh lên quạnh quẽ xối bụi trần
Không dấu được cả khung trời tê tái
Như thể là ngựa vía bỗng chồn chân

 

Thôi em nhé ngày đến từng phút mới
Gió ào qua lá nháo nhác bên thềm
Còn sót lại một ánh nhìn chới với
Một ánh nhìn rót mắt vào đêm

 

Kể cũng là xa lạ, phải không em?

 

 

KHOẢNH KHẮC QUA ĐI
RỒI CÓ NGÀY NGOÁI LẠI

 

Đôi khi khái niệm không cần phải nhiêu khê dài dòng định nghĩa
Mà định nghĩa càng dài càng dễ hớ hênh và nguy cơ phiến diện
Bởi có những thứ có lẽ ắt phải vậy thôi
Như sự hồn nhiên an nhiên như nhiên sự vô tâm vô tình sự không lời tiềm ẩn

 

Như những ẩn dụ non tơ búp chồi mơ mẩn
Những ma mị đường cong những lãng mạn thon dài
Giữa mặt đất nắng mưa trưa chiều dầu dãi
Vẫn bàng hoàng trong vắt giọt ban mai

 

Không hiểu sao thao thức hão huyền giữa một thành phố lạ
Trong cơn mơ tuyết ngọt lịm môi mềm
Và quên lãng chính mình đang run trong lạnh giá
Ngỡ choàng tay ấm hổi nhịp tim đêm...

 

 

PHÚT SỐNG CHẬM
CÙNG MỘT CÂU HÁT CŨ

Nghe xa xăm kí ức hiện dần lên
Dự cảm xanh mơ biển chưa gợn sóng
Chưa biết đường xa hiểu đâu trời rộng
Mùa xuân trong veo có thật trong đời

 

Như đi qua những rạo rực không lời
Khèn đêm ấy quên trời sương lạnh buốt
Một ánh mắt đủ bàng hoàng thắt ruột
Một nụ cười cũng choáng váng men say

 

Mùa hạ lúc nào thiêm thiếp cầm tay
Run rẩy hết khung trời huyền thoại cháy
Rồi cũng đến nghẹn ngào thu lá vẫy
Với mơ hồ dắt díu những mê cung

 

Và mùa đông nhấn nốt nhạc cuối cùng
Sau khoảng lặng búp non tưng bừng nhú...

Nhà thơ Nguyễn Trọng Hoàn

 

 

DÙ MÙA ĐÔNG CÓ THỂ DÀI HƠN

Đã rất quen những mùa buốt giá
thì có ngại gì những ngày đông

 

Vâng, đã quen
nhưng tốt nhất hãy là không
những buồn đau những cô đơn những gì không mong ước
Thà cứ thật những gì mất được
kể cả đau rất thật chứ đừng đau thay thế đau vô cảm đau giả vờ

 

Vẫn biết cuộc đời không là mơ
nhưng đôi khi mơ cũng không được vậy

 

Chúng ta có thật trong đời chúng ta thật có nhau không đấy
nhất nhẽ mùa đông có thể dài hơn...

 

 

ÂM ĐỘ SEOUL

 

Trên đường đời có lúc nhận ra nhau
Như từng gặp như từng chưa gặp
Người là tầm tay người là tít tắp
Có khi là thực có khi là mơ

 

Nhiều điều mất rồi lại đẹp hơn xưa
Điều đang đến lại tan chưa kịp đến
Mỏng manh thế mà vững bền tơ nhện
Đá khắc thề đá lại đổ mồ hôi

 

Cái ngày ngỡ đầy thì lại rất vơi
Lúc ngỡ thảnh thơi lại bao bận rộn
Như trái tim từ lâu ngỡ ổn
Chợt nhận biết rằng thực ra rất đau…

 

NGUYỄN TRỌNG HOÀN

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.