Tin mới Xem thêm

  • Trao giải thưởng cho 59 tác phẩm VHNT 2017

    Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam đã trao giải thưởng năm 2017 cho 59 tác phẩm văn học nghệ thuật. Ðây là những tác phẩm xuất sắc đã xuất bản, tham gia triển lãm, công bố, trình diễn được các hội văn học nghệ thuật chuyên ngành trung ương và địa phương gửi tham dự xét trao giải.

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ xuân

    Chiều chiêm bao/ Xuân về qua ngõ/ Đào phai trên cành/ Mưa xuân ướt nhẹ cánh hoa vàng/ Mẹ ngồi lau lá dong xanh Lạt nan chẻ nhỏ

  • Nhật Tảo, chiến hạm bi hùng!

    Mẹ tôi khóc suốt nhiều năm bên nấm mộ chiêu hồn sau ngày anh tôi hi sinh ở Hoàng Sa. Đến đám giỗ cuối cùng của anh, khi ấy mẹ còn sống, trên giường bệnh bà vẫn trăng trối: Con phải gắng đưa anh về. Tổ tiên, mồ mả ông bà trên đất quê hương, đừng để anh ngoài biển lạnh lẽo

  • Triệu Lam Châu lá rụng về miền biên ải

    Gần 40 năm sống ở miền đất Tuy Hoà hiền hoà và mến khách, với mức sống rẻ và ổn định, nhà cửa ổn định, sức khoẻ ổn định, con cái học hành thành

  • Lê Mỹ Ý trong một khoảnh khắc

    Con bướm/ Đêm đâm vào bức tường/ Hóa thạch/ Trong một khoảnh khắc/ Bạn cũng đụng vào bức tường/ Chỉ thấy bụi vôi rơi xuống/ Có tiếng động ở bên kia tường đối diện/ Một người sẽ bước ra/ Hay một con mèo đuổi chuột/ Chỉ có con bướm đêm mới hay/ Cái lạnh phút giây nằm trên nền xi măng/ Lạnh đến thế nào

  • My Tiên những ký tự mùa…

    Khi đến với anh em chỉ có vài giọt sương/ Liệu chút nắng trong cánh sứ có đủ làm ấm áp mùa đông/ hàng rào nhà anh đã bám đầy dây leo trắng/ buộc mãi bước chân trong những lần trở về/ lối đi vào mang thêm viên gạch vỡ/ đã trót làm đau nhói một cơn say/ nhưng anh cất viên gạch ấy vào tim/ hơi thở nặng buồn đến nỗi loài hoa không dám nở/ sợ vô tư có lỗi bầu trời

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Tuấn chảy trên hi vọng như mùa xuân đang mất

19.5.2017-11:20

 >> Tiếng ru còn ấm long đong phận người

 

 

Những đêm không biết chảy về đâu

 

Con mèo hoang khóc ngất đêm qua
Làm mẹ giật mình đứt nỗi buồn đang gánh
Mẹ giấu niềm riêng vào trong tóc
Theo tháng ngày
Nỗi niềm cũng bạc như mây

 

Khi vì sao đã ngủ quên, mẹ vẫn ngồi
Nghe những tiếng nỉ non ứa ra trong từng thớ gỗ
Cánh cửa, tủ, giường rùng lên trong lời rạn vỡ
nhà tù vô hình giam khát vọng rừng sâu

Mẹ vẫn ngồi
Trong những đêm không biết chảy về đâu
Chảy về những ban đầu đã trở thành quá vãng 
Chảy về những vết thương chưa bao giờ khép miệng
Chảy trên hi vọng như mùa xuân đang mất
Rồi đọng lại thành những vũng tan hoang

 

Bao khổ đau đã hoá những dịu dàng
Nước mắt khô đi thành tiếng hát
Người đàn bà can trường hơn tất cả những chiến binh dũng cảm
Nhưng vẫn thường ngồi
Trong những đêm không biết chảy về đâu

 

 

Nhật kí của người đàn ông mất hai tay

 

Dường như chẳng có điều gì 
có thể làm người đàn ông ngồi kia bận tâm
Người đàn ông thinh lặng ngồi trên bậu cửa
Bên vạt cỏ non ngơ ngác đón bình minh

 

Có tiếng nói thì thầm bảo tôi hãy đưa tay ra
Hãy hứng những giọt sương như quả cầu tiên tri đang ưu tư trên mặt lá
Vì sau ban mai mặt trời sẽ mang chúng đi
Hãy hái những bông hồng leo vừa ngượng ngùng cười bên hàng rào
Biết đâu sau ban mai, những cánh hoa sẽ biến vào lòng đất
Ôi! Những trái thơm chín mõm trên cành
Hãy hái chúng đi
Vì chỉ sau ban mai, chúng sẽ biến thành bữa điểm tâm thịnh soạn cho lũ chim
Giọng nói thì thầm mà thúc giục

 

Hãy bắt những loài sâu vừa nở trên búp non
Sứ giả của bóng đêm và sự huỷ hoại
Sau ban mai, cái chết sẽ ngự trị trên những ngọn cây trơ trụi cô đơn
Tôi mê man cuống quýt
Như thể sau ban mai, đôi bàn tay sẽ tan thành hơi như giọt sương dưới mặt trời
Nhưng hai cánh tay bỗng dưng nhẹ bẫng
Hai ống tay như vực thẳm vô hình
Tôi như kẻ tuyệt vọng cố gắng vồ những ảo hình trống rỗng nơi hoang mạc xa xôi
Tôi thấy tôi như chú bù nhìn phất phơ sau vụ gặt
Tiếng thét bỗng không thành tiếng

 

Những người đàn bà đi chợ vẫn thản nhiên
Những kẻ mất ngủ đêm qua cũng không nghe thấy
Có bức tường trong suốt nào đó vừa vây lấy tôi
Người đàn ông vẫn thinh lặng trên bậu cửa
Tôi chợt thấy
Hình như anh ta có thể làm bất cứ điều gì nếu muốn
... bằng đôi mắt mê say.

Nhà thơ trẻ Nguyễn Tuấn

Hoa vẫn cứ nở

 

Khi tôi nhìn anh bằng cặp mắt của loài sói
Điều đó có nghĩa rằng
Tôi đã chết
Cái chết chính tôi không nhận thấy
Lồng ngực tôi chỉ còn cỗ máy tuần hoàn được lập trình
Đều đều như chiếc kim đồng hồ 
chính xác đến vô vị

 

Tôi không còn biết đau
Không còn buồn bã
Đêm ngủ tôi không còn những giấc mơ
Chỉ còn những khoái lạc của loài ăn thịt
Sục sôi và thèm khát

Móng vuốt của tôi đã mọc khắp nơi
Trong những ánh nhìn lạnh lẽo
Trong những lời nói ngọt ngào giấu đầy đao kiếm
Trong những bãi chông độc địa chôn sâu
Tôi ngây ngất khi thấy anh đau

Hạt giống và cơn gió là những người tình
Chẳng hận thù nào chia cắt nổi chúng

 

Hoa nở khắp nơi
Trên những đỉnh núi hoang vu heo hút
Những đáy vực không dấu vết mặt trời
Trên những hoang mạc cuồng điên bão cát
Nở trong cả đôi mắt thăm thẳm của anh
Tôi
Loài thú quanh năm khát máu
Có khi nào bối rối trước một cánh hoa?

 

NGUYỄN TUẤN

 

 


>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...
 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.