Tin mới Xem thêm

  • Tinh thần sử thi của văn học Việt Nam

    Gần đây, lại xuất hiện một số ít ý kiến lạc lõng muốn phủ nhận giá trị, ý nghĩa, thành tựu của văn học giai đoạn 1945-1975, họ cho rằng phải phục vụ chính trị nên nhiệm vụ của văn học thời đó đơn thuần chỉ là miêu tả đời sống chiến đấu, đánh giặc.

  • Nguyễn Hồng ru nốt một mùa yêu

    Thu còn sót trong vấn vương hoa sữa. Đường Minh Khai nền nã nắng chớm đông. Gió rủ rê gì mà giày khua rối phố. Góc cũ khói sương quện hương cà phê thơm môi.

  • Khuynh hướng khoa trương

    Học thuyết kinh tế của John M. Keynes diễn tả trong tác phẩm nổi tiếng của ông (Lý thuyết tổng quát về nhân dụng, lợi tức và tiền tệ) đã nhấn

  • Nhân vật nữ trong Những cuộc hẹn bên lề

    Từ xưa đến nay, trong văn học, hình ảnh nhân vật nữ luôn mãi là nguồn sáng tạo của biết bao tác giả. Có thể, đó là những

  • Lê Xuân Đố hoang tưởng đất trời sót lại câu...

    Nhà thơ Lê Xuân Đố bây giờ đã 74 tuổi, vẫn khóc đấy rồi cười đấy. Ông cười bất chợt vì sợ cạn nước mắt hay ông khóc bất ngờ

  • Việt Nam thời bao cấp: Bộ phim tài liệu giàu...

    Tại Liên hoan Phim Việt Nam diễn ra ở TP Đà Nẵng trung tuần tháng 11 năm 2017 vừa rồi, với mảng phim Phóng sự-Tài liệu, bộ phim

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Tuấn tiếng ru còn ấm long đong phận người

12.5.2017-23:20

 

 

Tiếng ru

 

Gió tây quyện tiếng ru hời
Ai đi bỏ lại những lời nước non
Vuông kia rồi cũng thành tròn
Lời ru lấm đất nâng con nên người

 

Mạ xanh giấc ngủ còn tươi
Bàn chân rỗ gót thoáng cười trong veo
Thuyền nan mòn vẹt mái chèo
Khua bao nhiêu nước bấy nhiêu mong chờ

 

Hương nhu còn thoảng cơn mơ
Giật mình tóc mẹ hai bờ đục trong
Sông quê chẳng nỡ chuyển dòng
Tiếng ru còn ấm long đong phận người

 

Mai này nằm xuống mẹ ơi
Con xin hát lại những lời ngày xưa.

 

 

Hạn

 

Chân trời rừng rực niềm đau
Ruộng đồng cằn cỗi tứa màu hoang liêu
Khói rơm cay mắt cánh diều
Thân đa cô độc khẳng khiu đứng buồn

 

Luống gầy tay mẹ vừa vun
Trắng cong khát chút mưa phùn tháng ba
Bao năm khoai chẳng biết hà
Mặt trời khuất bóng, mắt cha thêm phiền

 

Đàn cò xa cuộc đoàn viên
Bùn khô bết mỏ bưng biền ngày xưa
Thương em sao nói cho vừa
Sông xa gánh nước mà mưa ngập lòng

 

Buồn thiu mắt lưới đem hong
Nằm mơ vùng vẫy giữa dòng phù sa
Cá tôm canh cánh nỗi nhà
Vì đâu nên tội - kiếp tha hương này

 

Lẽ nào đắm chén rượu cay
Trốn hơi muối mặn phủ đầy cơn mê
Nửa đêm nghe tiếng nước về
Giật mình tỉnh giấc, chân đê im lìm.

 

 

Chèo thuyền trên sông đêm

 

Mái chèo đánh thức sao khuya
Cáy còng rủ rỉ động bìa bãi hoang
Sông vừa khoác tấm áo choàng
Tiếng đuôi chép đẻ quẫy tan đêm nồng

 

Dáng người tạc giữa mênh mông
Tan vào hương lúa bên đồng bay sang
Bàn tay khua nước mơ màng
Trong như tiếng ngọc vỡ loang hai bờ

 

Mành đêm mềm mại như tơ
Dòng như chậm lại đợi chờ thuyền trôi
Êm êm giấc ngủ gọi mời
Ngôi sao phía Bắc quên nơi trở về

 

Biết mình đang tỉnh hay mê
Con thuyền chẳng nhớ nổi lời hẹn xưa
Khua bao nhiêu nữa cho vừa
Cán mòn tay mỏi vẫn chưa tới bờ

 

Đất trời trong buổi ban sơ
Phù sa quên lãng lững lờ trôi xa

Nhà thơ trẻ Nguyễn Tuấn

 

 

Nửa mình

 

Một ngày chợt tách làm đôi
Nửa làm chuồn đậu giữa đài sen thơm
Bỏ rơi hình xác vô hồn
Dập dềnh phiêu dạt dòng sông luân hồi

 

Hình như còn lại nửa tôi
Trông sao buồn thế giữa đời chơ vơ
Thờ ơ vệt bóng cũng mờ
Mặc mùa đang dệt thảm mơ trắng rừng

 

Đã đành chưa khảo đã xưng
Sao không diễn chút vui mừng lát thôi
Ly bôi, chén đã cạn rồi
Chẳng buồn níu bóng người trôi xa dần

 

Cánh hoa ngã sấp mặt sân
Bàn tay nắm ngọn gió vần trên cao
Lặng nghe sông núi thì thào
Cánh chuồn mỏng mảnh vừa chao giữa trời

 

NGUYỄN TUẤN

___________

Nguyễn Tuấn họ tên đầy đủ Nguyễn Văn Tuấn

Ngày sinh: 25.10.1983

Thạc sĩ Ngữ văn

Giáo viên môn Ngữ Văn trường THPT Quốc Tuấn, An Lão, Hải Phòng

Thành viên Ban Văn trẻ - Hội Nhà văn Hải Phòng

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.