Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyệt Phạm bứt khỏi những thói quen

NVTPHCM-03.5.2011-10:30

Nhà thơ trẻ Nguyệt Phạm

 

>> Nguyệt Phạm lên men & mắc kẹt

Bay

 

Ở một nơi

            xa đến nỗi...

                      chẳng bao giờ mơ đến được.

 

Ở một nơi

          xa đến nỗi...

                       đứng ở đây vẫn thấy như mơ.

 

Em từng mơ về một giấc mơ kỳ lạ

Thanh xuân chín trong lọn tóc bé xíu duyên dáng vắt ngang qua mái đầu trơn loáng

Thanh xuân cháy bừng bừng trong nụ hôn chực chờ em khóc

Nhưng... em lơ mơ thấy môi mình khổ nẻ

Chợt bừng lên trong sương mù.

 

Một đêm khi vạn vật đều nằm mơ

Một nụ hôn hóa thật

Em nức nở đến quên khóc

 

Chúng mình đi đâu trên cao nguyên sậm màu và sắc nhọn những thân phận hóa đá

Cười vang trong từng ánh nhìn thương cảm

Em lạnh!

Em nóng!

Em ước ao về một cánh bồ công anh mỏng dính mong chờ hơi thở nhẹ để cất mình

Cánh hoa vượt đại dương nhưng em không thể vượt rào lòng mình

Em giấu vội hạt mần và mơ một cú cất mình vô tư lự.

 

Sớm mai khi mọi người thức giấc

Chuyến bay đã dừng em còn chếnh choáng

Hạt bồ công anh nhẹ như nụ hôn anh trở mình trong bàn tay em ấm áp

Một linh hồn nhẹ bổng đã bay lên từ em.

 

 

Nốt ruồi nhận diện

 

Thế là đủ cho những ảo vọng tầm thường
Đừng ảo tưởng về em!
Đừng!

 

Quá đủ đầy im lặng
Và dư thừa niềm tin
Em viết nhật ký trong những bữa tiệc sám hối
Nhưng cũng đầy những câu chữ giả tạo
Viết cho anh

 

Đủ đầy và náo nhiệt
Một ngày bình thường
Em kịp chết thêm một ít
Một ngày bận rộn
Một nốt ruồi âm thầm mọc
Ngớ ngẩn

 

Một ngày,
Em chỉ còn là một đống vật chất lượn lờ dưới ánh mặt trời
Và em cũng kịp nhận ra.

 

 

Những người đàn bà trong thành phố

 

Người đàn bà mảnh mai,
Gồng người giữ mình trước cơn gió thốc...
Ngày sang mưa,
Cỏ đâm cao túa máu mặt đất mềm.

 

Lời cay độc của chiếc chuông gió năm ngoái
Ngã chết những giấc mơ hoang hoải
Tay bà quấn cao những sợi tóc khô
Tóc hay cỏ úa?
Ngày tháng cỏ rối trên đầu người đàn bà
Khóc sưng vòm mắt

 

Em.
Khóc cho khô
những giọt mưa chưa tới
Em.
Đợi chờ
một cơn gió khác

 

Em.
Run rẩy như
định mệnh
vào đêm thẳm
Mang vác lời phụ tình trên thân oằn gửi trả cho anh.

 

Em người đàn bà mơ đu người trên cỏ
Thâu mình ném vào giữa gió

 

 

Ảo giác ngày

          Viết cho những ngày tháng Bảy
 

Ngủ giữa những người đàn bà quen
Lần đầu tiên tôi thấy mình
Chẳng nhớ gì ngoài chính mình.

 

Ngủ giữa những gì thân thuộc,
Tôi biến mất thành những cách xa.

Ngủ giữa ban ngày
Tôi bắt gặp lũ âm binh lâu ngày không cúng kiến
Sắc bén dao rựa thiếu áo đói ăn
Hù dọa nháo nhác
gạo-muối-nước-tiền-khói-nhang.
 

Ngủ giữa biếng lười
Đầu căng đau nhức
Càng mệt mỏi chán chường càng cảm thấy bất an.

Ngủ giữa những tiếng ca
Vọng về từ tháng ngày thơ trẻ
Lãng đãng cô bé 13
Thả gàu múc nước
Chao sóng lăn tăn mong muốn thành đàn bà
Hát bài ca lá diêu bông và mơ mộng.

Ngủ và gặp những giấc mơ năm 18
Hôn nhau vụng về dưới những chòm sao.

 

 

Thành phố lạ

 

Ngày ngước mắt

Em về thành phố lạ

Lạ người lạ phố

Lạ miền nắng quen

Lạ tuổi thơ em, ngôi nhà trắng, chiếc mũ trắng

Con tàu bay lên trong nắng

Hải cảng xưa xa vắng

Anh đòi ăn hết trong mơ

Núi ăn mây, gió ăn sóng

Ký ức ăn ngày qua để tồn tại...

 

Không mắt kính

Hấp háy - bụi - tràn - nước mắt

Cho một điều quen đã xa

Cho một điều xa ngỡ quen

 

Em ăn từng mùa anh mục rữa...

Thành phố nhỏ, biển êm, đôi mắt cồn cào

Ôm buồn nặng thân

Nặng lòng mang gương mặt biểu diễn

Trên ngơ ngác nói cười dây leo đời sống

Tan từng giọt que kem số phận

Con đường đi mãi không tới

Thành phố lạ, miền nắng quen...

 

 

Thợ sống

 

Tôi vừa bứt khỏi những thói quen

Rời khỏi thế giới của mình

Ngoài kia không xa lạ nhưng ngạc nhiên vì những niềm vui nhỏ bé

Những người phụ nữ hàng ngày nhốt mình trong hộp

Đóng khung kỉ niệm và khai mở những niềm ước mơ bằng những câu chuyện không thông điệp

 

Tôi vừa đến một thế giới nghèo nàn

Tôi vừa khám phá một cuộc sống xa hoa

Mọi sự đều tỉ mỉ

Đẹp và nhẫn nại

Tôi sắp là một người thợ sống

Không!

Tôi từ một người thợ này khước từ mình để trở thành thợ khác

Có danh giá gì hơn.

Những người thợ sống xa lạ và cô đơn bẩm sinh

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Phan Hoàng chất vấn thói quen và nỗi buồn

>> Ngô Thị Hạnh khoả thân tâm trạng

>> Bùi Tuyết Nhung sợ mình vô tình

>> Lê Thiếu Nhơn quay mặt vào đêm khuyết

>> Lê Văn Lâm ngược mùa bắt gió

>> Nguyễn Tý theo Bác đến Bến Nhà Rồng

>> Phan Trung Thành làm cột khóI xa xăm

>> Đinh Thu Thuỷ môi mềm ru lối cỏ

>> Du Nguyên trên con đường màu bạc

>> Trần Hữu Lục hư ảo nử bờ vai mềm

>> Đồng Chuông Tử dâng lễ cầu mưa

>> Vũ Thanh Hoa và cơn bão không hề dự báo

>> Nguyễn Quang Thiều - thư gửi những ma-nơ-canh

>> Đinh Thu Hiền đồng vọng tình yêu

>> Inrasara - 5 bài thơ tình hậu hiện đại

>> Vũ Trọng Quang bản văn rơi mưa chữ

>> Đinh Lăng lầm lỡ và hối tiếc

>> Nguyễn Đức Phú Thọ một đôi mắt khác

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.