Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

NGUYỆT PHẠM - Lên men & Mắc kẹt

19.01.2011-16:57

Nhà thơ trẻ Nguyệt Phạm

 

Mùi của mẹ

        Tặng Mẹ

 

Trùm chăn ôm người lạ

Ấm tràn khoảng không gian bé nhỏ

Như thuở xưa gối đầu lên tay mẹ

Từng ngón tay từng chân tóc thân quen

Mùi mẹ

ấm nồng

đặc trưng.

 

Ngọt như mẹ

Ban mai như mẹ

Giấu con vào nhưng giấc mơ nhiều màu.

 

Đôi khi con đi như kẻ mộng du

Theo tiếng gọi trưa

Tìm đường về với mẹ

Cho đỡ nhớ

Mà chẳng nói được gì

Ngoài những cộc cằn con không biết dùng vào đâu

Và…

Vội vã ra đi

Tiếc rẻ những cột mốc…

 

Mùi của mẹ theo con đến tận cùng miền đất xa xôi.

 

 

Ẩn mình

 

Em giấu mình sau những cái cười hết cỡ

Yêu thương và tha thiết giả vờ

Những điên rồ ngày càng quen thuộc

Rạng rỡ mỗi ngày, đau đáu thở than

Thèm được yêu thương như trẻ thơ chưa kịp lớn

Em chọn lối đi ít loài người

Để - được - sống - yên - ổn

 

 

Ẩn từ

 

Ngắc ngứ những ẩn từ

Rời rạc trong mỗi lời yêu đương

Ta thử nghiệm cảm xúc

Thân thể đi đến đâu để kết thúc những bồng bột

lo toan,

gào khóc phóng đại.

 

Em có thể đi về đâu?

Những buổi chiều quờ quạng

Nhân loại dường như ngoài em ra chỉ còn một người

Tình yêu và hành trình vô vọng,

Chạy toé máu, gót chân cứng đờ.

Mình ngã cạnh nhau, những hơi thở vội.

Mùi hương rất lạ

Cuống tung trái chiều.

 

Ngày rẻ tiền

Ngã giá, mua nhau bằng nước mắt và những nỗi niểm, dối ừa trí trá.

 

Bí mật!

Có gì mà bí bí mật mật?!

 

Thì cứ ca vang

Ô hô!

Thí nghiệm thành công - mê đắm ngập người.

 

Phòng đói nhau

Nuốt từng thớ da căng,

 cầm cập,

 vội vã,

 rã rời…

 chạy dài theo từng cơn sóng thở.

 

Ngày cuối cùng,

Em mang mùi thân thể

Rộn ràng gieo khắp phố.

 

 

Ảo giác ban ngày

            Viết cho những ngày tháng Bảy

 

Ngủ giữa những người đàn bà quen

Lần đầu tiên tôi thấy mình

Chẳng nhớ gì ngoài chính mình.

 

Ngủ giữa những gì thân thuộc,

Tôi biến mất thành những cách xa.

 

Ngủ giữa ban ngày

Tôi bắt gặp lũ âm binh lâu ngày không cúng kiến

Sắc bén dao rựa thiếu áo đói ăn

Hù dọa nháo nhát

gạo-muối-nước-tiền-khói-nhang.

 

Ngủ giữa biếng lười

Đầu căng đau nhức

Càng mệt mỏi chán chường càng cảm thấy bất an.

 

Ngủ giữa những tiếng ca

Vọng về từ tháng ngày thơ trẻ

Lãng đãng cô bé 13

Thả gàu múc nước

Chao sóng lăn tăn mong muốn thành đàn bà

Hát bài ca lá diêu bông và mơ mộng.

 

Ngủ và gặp những giấc mơ năm 18

Hôn nhau vụng về dưới những chòm sao.

 

 

Chia ly nỗi nhớ

 

Em đã qua những mùa ngẩn ngơ nổi gió

Bão đã qua từ lâu

Chỉ còn hoang tàn trú lại trên cây

Những buổi chiều tỉnh táo đi qua

những tàn cây lại nẩy mầm

và những chú chim theo thói quen lại về bâu đen vòm nhỏ.

 

Ngày chỉ còn lại là những túi nhỏ vay mượn

Những câu chuyện có đầu có cuối nhưng đôi khi chằng đi tới đâu.

Rồi thì, dần quen

Kêu ca dần thành giai điệu thân thuộc.

 

Em thuộc về một nơi nào khác

khác mình

khác người

Chỉ còn là một khái niệm

Em đang nói gì

Đôi khi còn không hiểu

 

Những mộng mơ xa như chưa từng đi qua

Chỉ là thoáng trong cơn mơ của một người khác

Em viết tên mình lên những khóc cười sân khấu

Dạọ quanh ngày vội vã đến vỡ hơi.

 

Một bài hát chỉ còn trong tưởng tượng

Chia ly nỗi nhớ bằng những sóng âm…

 

 

Giấc mơ lênh đênh

 

Mỗi ngày đối phó với những nỗi lo vô hình

Bạn châm giùm ta điếu thuốc,

rít giùm ta chút khói,

thổn thức cùng ta những mối đi về.

Mình đốt vội từng sợi bê tông

Người ta găm vào chân những mảng màu sắc lạnh

Nhân danh hiện đại - văn minh - đô thị - sinh thái - thiên nhiên…

Những khái niệm trừu tượng mỹ miều xanh lòng - đau lòng.

 

Chỉ có một số phận lạc quan bay cùng con sóng

Phóng những giấc mơ nhỏ bé xa vời

Xa xôi - đến cuối đời - em vẫn giữ một ước mơ?

Ai khóc cho những thân rêu bị chiếm mất nhà

Ai khóc cho những loài cỏ dại tha hưong héo mòn thân xác

Ai mua giùm em những mùa thiếu nước

Đành uống giấc mơ mình đỡ khát qua cơn

Mặn về, nặng lòng trong những giấc chiêm bao

Chập chờn thấy mưa đang rơi trên khóm đất cằn.

 

Lướt sóng mỗi ngày để mỏi mòn

Để tiêu diệt giấc mơ

hay để mơ một giấc mơ hoành tráng

Giọng tươi - miệng cười - thân hình khỏe mạnh

Ở mảnh đất cuồi cùng - vạm vỡ phì nhiêu

Tôi gặp em,

Như gặp một giấc mơ chung của hàng triệu dân đồng bằng

Giấc mơ êm ấm ngọt ngào cho những phận ngưòi lênh đênh thả nổi.

 

 

Nông cạn

 

Những người đàn bà quê học đòi sang trọng

Tụ tập trong những buổi chợ trưa

Lê táo bưởi bồng chuyện nhà chuyện cửa

Con ông nọ bà kia

Vừa đi nước ngoài

Vừa vào đại học

Thọc mạch vách rào

Liếc ngang liếc dọc

Dọ dẫm người này to nhỏ người kia

Huyễn hoặc lợi danh

Bán mua thân xác

Những người đàn bà đá thúng đụng nia

Rửa mặt bằng bùn

Mù màu

Tiền treo trên thân xác đám con gái mới lớn

Bán Tây bán Tàu

Bán ngoài chợ đêm

Mặt mày vênh váo

Những người đàn bà nông cạn

Nói về nỗi nhục của mình quá đỗi tự nhiên

Những người đàn bà mù quáng

Tự hào khoe mấy đồng bạc cắc lẻng kẻng trong quần.

 

 

Mắc kẹt

 

Tôi mắc kẹt trong cơn bão lũ tâm hồn

Tôi không biết mình có nên/muốn được thoát ra

Tôi ngồi lỳ suy nghĩ về chuyện mắc kẹt

Một tình huống bi kịch

Bi kịch hơn tất cả những bi kịch?

 

Ở những nơi đã qua/đã tới

không có ai chờ đợi

Tôi cũng không biết mình có cần một ai đó đợi chờ

Hạnh phúc hay áp lực?

mọi sự trôi tuột!

 

Cơn ẩm ướt đã tạnh

Tôi không còn mắc kẹt - khách quan

Một chuyến xe qua

Tôi băn khoăn

Chỉ còn tôi và vết xe ở lại

 

Tôi mong mình lại mắc kẹt để không phải chọn lựa gì cả

Tôi muốn viết một câu thật ý nghĩ trên vết xe đời mình

Bằng chính ngôn ngữ đang sống của mình - của dân tộc bé nhỏ tự ti quá sức đến mức tự tin quá đáng.

Liệu đó có là điều quá sức?

 

Cơn mưa chỉ tạm bợ mang tiếng nhốt tôi

Tôi bị mắc kẹt trong chính giấc mơ quá sức của mình.

 

Sao tôi lại thường nói về những giấc mơ?

Hay đó là điều duy nhất tôi có thể.

Một giấc mơ hát hoang trên những câu chữ ma mị.

 

 

Quê hương kẻ khác

                      Cho em gái đồng hành

 

Một nơi khác không thuộc về mình

Cả hệ thống.

Khi tôi cất tiếng nói lạ lẫm đơn côi trong không gian lạo xạo những âm thanh không rõ là thăng hay giáng.

Cả chuyến xe không ai hiểu ai – những người bạn đồng hành úp úp mở mở thân thuộc.

 

Những biểu tượng lạ lùng

Những cánh đồng bao la

Những con bò không cũng màu với quê hương tôi

Tôi cô gắng bảo lưu những âm thanh quê hương

Tôi cất tiếng hát đồng điệu trong chiếc ipop

Cùng với em nói những chuyện không hấp dẫn, chẳng liên quan đến em, cũng không ảnh hưởng đến tôi

Đơn giản, nói - chỉ là để đừng lãng quên

Để giải toả buồn chán.

 

Một xứ sở xa lạ

Người ta trưng chiếc dương vật cố gắng vút cao, một tên ngồi thu lu như canh giữ chút tàn dư còn lại.

Tôi lạ lẫm và dường như sắp hiểu.

 

 

Lên men

 

Một ngày tôi ngồi nghe mùi mình biến thành rượu - trong, tinh khiết, ngọt và thơm

Một nỗi hưng phấn xa xôi nuôi mần men sinh sôi

Mùi những gã đàn ông xa lạ ngang qua

Một mùi men không quen thuộc làm tôi say

 

Một ngày thức dậy, tôi say tôi

Những chân long giãn ra trong tiết trời nóng, bức, và tôi chơi vơi trên tầng cao xa lạ cùng những ám ảnh lưng chừng.

 

Mùa hè không đốt tôi

Và những tán phượng đỏ lòm không còn thách thức

Tôi bức rức

Phượng không thắp lửa trong đêm

Nhưng tôi vẫn nhận ra mình đang lên men

Men đàn bà lẩn lộn yêu đương mù mờ trinh tiết

 

Một ngày tôi yêu mùi rượu của đàn ông trong những cơn tỉnh táo

Mùi rượu nồng chỉ mình tôi tưởng ra

Một đêm tháng Tư, tôi tự biến mình thành rượu

Tôi tự say hương mình

  

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Mai Văn Phần- Cửa Mẫu

>> Trương Gia Hoà- Bên nào cũng đầy gió

>> Trần Thế Vinh độc tửu đêm xuân

>> Ngọc Tuyết từng tế bào căng nở

>> Nguyễn Vân Thiên đếm bao tết tha hương

>> Nguyễn Vũ Tiềm nhặt từng dòng sử xanh

>> Tăng Thế Phiệt ngất ngưởng xuân

>> Phan Chín gặt được nỗi buồn

>> Dung Thị Vân ven đồi đẫm sương

>> Ngô Thị Thanh Vân- Chữ cứ thế. Bay!

>> Hồng Thuỷ Tiên giấu mảnh trăng đau

>> Phố Giang hồn phía khơi xa

>> Hồ Phong Tư gói cả vào lặng im

>> Nguyễn Hiếu- Mỗi mai lại đi ra biển

>> Nguyễn Văn Tài thầm gieo ước mong

>> Lê Hưng Tiến tư duy số lẻ

>> Nguyễn Phong Việt sao kiếm tìm nơi đâu? 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.