Tin mới Xem thêm

  • Thiên nhân hợp nhất từ góc nhìn sinh thái

    Trong buổi sơ khai của bất cứ dân tộc hay chủng tộc nào cũng mang nặng tâm thức thần hóa các sức mạnh siêu nhiên mà mình không lý giải

  • Nhà văn Tô Hoài dưới chân núi Xà Phìn

    Trong cánh nhà văn đi “cắm bản” ở Tây Bắc năm ấy duy nhất có Tô Hoài nói được tiếng Mông. Bàn chân ông để thương để nhớ cho

  • Đón tết, đừng quên dưới bóng hoa đào...

    39 năm và mãi mãi về sau, mỗi mùa xuân hoa đào nở, bên hoa đào chúng ta chúc nhau ly rượu mừng, xin đừng quên một mùa hoa đào đã rực đỏ

  • Lê Văn Nghĩa - Ngộ thay tháng chạp

    Sáng nay, nhìn lịch treo tường mới biết đã qua những ngày đầu của tháng 12 âm lịch. Bỗng dưng lẩn thẩn thấy tội nghiệp cho

  • Nguyễn Thụy Anh nhận giải thưởng văn học Nga

    Vào mùng một Tết Nguyên đán Mậu Tuất (16.2.2018), tại trụ sở Hội Nhà văn Nga ở thủ đô Moskva

  • Trương Anh Quốc & Mỗi năm một lần

    Thằng Nam nằm ở bệnh viện, tôi ở lại trông. Nó nằm tuốt luốt tận lầu tám làm tôi lên xuống mệt phờ râu. Không phải là bệnh viện không có thang máy, nhưng đông người quá muốn đi phải chờ lâu. Tôi không thích chờ lâu nên đi bộ. Đi bộ có mệt chút xíu nhưng khỏe người và bù lại ở trên cao tôi nhìn được toàn cảnh thành phố

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Những dòng sông thơ Nguyễn Linh Khiếu

16.3.2017-00:30

Nhà thơ Nguyễn Linh Khiếu

 

 

sông Hồng

 

trở lại sông Hồng những ngày tuổi trẻ

Hà Nội mùa lá non cỏ non nước non thì thào phù sa

 

khi trẻ quyết định thường dại dột

dại dột bao giờ cũng hạnh phúc

khi già quyết định đôi khi khôn ngoan

khôn ngoan không hạnh phúc bao giờ

 

sông Hồng dịu dàng đôi mươi nước nôi sa hồng lai láng

những bãi ngô non những bãi dâu xanh những mùa hoa cải những bông trinh nữ run rẩy tím ngát triền đê

 

ta mong manh gió chiều

em mong manh hương quê

tuổi trẻ mong manh mùa phồn sinh dồi dào nông nổi

tình yêu mong manh gió thổi biền biệt chia ly

 

không ai trở lại tuổi trẻ của mình

sông Hồng vẫn dạt dào đôi mươi nước nôi sa hồng lai láng

những bãi ngô non những bãi dâu xanh những mùa hoa cải những bông trinh nữ run rẩy tím ngát triền đê

 

ta mong manh gió chiều

em mong manh hương quê.

 

 

sông Bằng

 

em nói em cao như sông Bằng

dài như sông Bằng

mảnh mai như sông Bằng

dịu dàng như sông Bằng

trong vắt như sông Bằng

cô gái miền rừng môi hồng da trắng

hồn nhiên đằng đẵng suốt thời trai trẻ của ta

 

như sông Bằng em yểu điệu lượn ở miền cao

ta chưa bao giờ tới đó

như sông Bằng em dào dạt những bến bờ

ta không phải bãi sông không nước nổi nước ròng không khi bồi khi lở

em buâng khuâng đâu đó rất gần cuộc đời ta

 

một ngày thật xa ta tới sông Bằng

quê hương lãng đãng trong sương lồng tồng non nước trẩy hội

sông Bằng cao như em

sông Bằng dài như em

sông Bằng mảnh mai như em

sông Bằng dịu dàng như em

sông Bằng trong vắt như em

cô gái miền rừng môi hồng da trắng

sông Bằng yểu điệu đâu đó rất gần cuộc đời ta.

 

 

Nậm Thi chảy trong mưa

 

chảy thánh thiện một miền cao cả

biền biệt xanh ngơ ngắt biên cương

ta lung linh nước trong dòng sông chẳng nói gì

Nậm Thi chảy trong mưa dịu dàng ly biệt     

 

Nậm Thi chảy trong mưa đất trời bời bời mướt xanh thoảng thốt

những tình nhân đến biên giới ngỡ ngàng

những tình yêu đến xa xăm long lanh dễ vỡ

nức nở khắp núi đồi khắp triền sông khắp bến bờ những mối tình biệt xứ

 

thánh thiện chảy trong mưa đầm đìa buốt giá

nước trời tầm tã chỉ còn lại những người yêu nhau

chỉ còn lại dòng sông dịu dàng ly biệt

chỉ còn Nậm Thi nước mắt thao thiết về đâu.

 

 

Kỳ Cùng

 

khi buồn ta thường về một miền biên ải

nơi có đủ mất mát ly biệt hư vô

trắng phau bạt ngàn ngọn cờ thất bại

biên ải chân ta dừng ở đó nhưng lòng ta vĩnh viễn ra đi

 

dòng nước kia lạnh lẽo chẳng nói năng gì

Kỳ Cùng mùa đông tiếng thở dài vô bờ bến

những gì đã mất thỉnh thoảng đời ta lại mất

những gì còn chẳng biết sẽ mất lúc nào

 

một mình bên dòng sông biên giới chiều cuối năm

gió mùa đông hoang vu vô cùng ly biệt

tâm tưởng tan vỡ lênh đênh nước lạnh

đời người bơ vơ lau trắng vô bờ bến Kỳ Cùng.

 

 

Phúc Khánh

 

những hoàng hôn em ngồi giặt áo

anh quẩn quanh trò chuyện

nước xanh biếc tuổi ta mười bảy

dòng Phúc Khánh lung linh ẩn hiện

 

dòng sông nhỏ lượn quanh ngôi trường nhỏ

tiếng cười mới lớn sóng sánh mặt sông

nước trong vắt dòng sông mười bảy

dịu dàng thầm thì hoa cỏ mùa xuân

 

trở lại bến sông cỏ xuân xanh  mướt

nước xuân non tươi tuổi mới lớn chúng mình

trường sư phạm vẫn lung linh gái trai mười bảy

khỏa đôi tay vào nước ngỡ mình đang tuổi giáo sinh.

 

NGUYỄN LINH KHIẾU

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...     

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.