Tin mới Xem thêm

  • Nhà văn đương đại di cư ngôn ngữ

    Thế kỉ XX, Việt Nam hai lần làm di cư, lớn nhất và phức tạp nhất phải là từ thời điểm khi đất nước thống nhất. Nhiều đợt di cư khác nhau với nhiều tâm thế khác nhau của các bộ phận người khác nhau. Và đã có nhiều tác giả đương đại gốc Việt thành công qua các giải thưởng uy tín.

  • Đất nước nhìn từ bảo tàng

    Nếu thực sự coi “bảo tàng là thiết chế văn hóa” phản ánh “lịch sử như một dòng chảy trong truyền thống văn hóa” thì hệ thống bảo tàng nước ta

  • Truyện ngắn Lê Đạt: Hèn đại nhân

    Chưa bao giờ Jăng thấy những biểu thức toán học thanh nhã và đẹp đến thế. Anh bóp mười đầu ngón tay tê cứng rồi lại mải miết viết. Những suy nghĩ như con nước đe dọa trào ra khỏi bình óc, nếu Jăng không giải phóng chúng trên giấy. Anh chợt nhìn đồng hồ. Kim chỉ hai mươi giờ mười lăm. Jăng giật mình. Anh đã quá hẹn với Mari mười lăm phút.

  • Nguyễn Quang Thân yêu dấu của Dạ Ngân

    Người Bắc kẻ Nam, anh ở Hải Phòng, chị ở Cần Thơ, hơn mười năm đằng đẵng nhớ thương, đủ chín và nồng nã và khắc khoải

  • Được gì khi bỏ phạt sinh con thứ 3?

    Cần phải nói ngay việc xóa bỏ rào cản kế hoạch hóa gia đình (mỗi gia đình chỉ sinh 1 đến 2 con) là một bước tiến mới của công tác phát triển và ổn định dân số đất nước. Sinh con thứ 3 từ rất lâu đã là ám ảnh của hầu như tất cả mọi gia đình công nhân viên chức nhất là đảng viên ở các địa phương.

  • Bùi Văn Thành tiếng biển thân thương

    Đi khắp nẻo đường quê hương đất nước/ Vẫn không quên tiếng biển thân thương/ Đất nước mình, biển ba phần tư

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Những dòng sông thơ Nguyễn Linh Khiếu

16.3.2017-00:30

Nhà thơ Nguyễn Linh Khiếu

 

 

sông Hồng

 

trở lại sông Hồng những ngày tuổi trẻ

Hà Nội mùa lá non cỏ non nước non thì thào phù sa

 

khi trẻ quyết định thường dại dột

dại dột bao giờ cũng hạnh phúc

khi già quyết định đôi khi khôn ngoan

khôn ngoan không hạnh phúc bao giờ

 

sông Hồng dịu dàng đôi mươi nước nôi sa hồng lai láng

những bãi ngô non những bãi dâu xanh những mùa hoa cải những bông trinh nữ run rẩy tím ngát triền đê

 

ta mong manh gió chiều

em mong manh hương quê

tuổi trẻ mong manh mùa phồn sinh dồi dào nông nổi

tình yêu mong manh gió thổi biền biệt chia ly

 

không ai trở lại tuổi trẻ của mình

sông Hồng vẫn dạt dào đôi mươi nước nôi sa hồng lai láng

những bãi ngô non những bãi dâu xanh những mùa hoa cải những bông trinh nữ run rẩy tím ngát triền đê

 

ta mong manh gió chiều

em mong manh hương quê.

 

 

sông Bằng

 

em nói em cao như sông Bằng

dài như sông Bằng

mảnh mai như sông Bằng

dịu dàng như sông Bằng

trong vắt như sông Bằng

cô gái miền rừng môi hồng da trắng

hồn nhiên đằng đẵng suốt thời trai trẻ của ta

 

như sông Bằng em yểu điệu lượn ở miền cao

ta chưa bao giờ tới đó

như sông Bằng em dào dạt những bến bờ

ta không phải bãi sông không nước nổi nước ròng không khi bồi khi lở

em buâng khuâng đâu đó rất gần cuộc đời ta

 

một ngày thật xa ta tới sông Bằng

quê hương lãng đãng trong sương lồng tồng non nước trẩy hội

sông Bằng cao như em

sông Bằng dài như em

sông Bằng mảnh mai như em

sông Bằng dịu dàng như em

sông Bằng trong vắt như em

cô gái miền rừng môi hồng da trắng

sông Bằng yểu điệu đâu đó rất gần cuộc đời ta.

 

 

Nậm Thi chảy trong mưa

 

chảy thánh thiện một miền cao cả

biền biệt xanh ngơ ngắt biên cương

ta lung linh nước trong dòng sông chẳng nói gì

Nậm Thi chảy trong mưa dịu dàng ly biệt     

 

Nậm Thi chảy trong mưa đất trời bời bời mướt xanh thoảng thốt

những tình nhân đến biên giới ngỡ ngàng

những tình yêu đến xa xăm long lanh dễ vỡ

nức nở khắp núi đồi khắp triền sông khắp bến bờ những mối tình biệt xứ

 

thánh thiện chảy trong mưa đầm đìa buốt giá

nước trời tầm tã chỉ còn lại những người yêu nhau

chỉ còn lại dòng sông dịu dàng ly biệt

chỉ còn Nậm Thi nước mắt thao thiết về đâu.

 

 

Kỳ Cùng

 

khi buồn ta thường về một miền biên ải

nơi có đủ mất mát ly biệt hư vô

trắng phau bạt ngàn ngọn cờ thất bại

biên ải chân ta dừng ở đó nhưng lòng ta vĩnh viễn ra đi

 

dòng nước kia lạnh lẽo chẳng nói năng gì

Kỳ Cùng mùa đông tiếng thở dài vô bờ bến

những gì đã mất thỉnh thoảng đời ta lại mất

những gì còn chẳng biết sẽ mất lúc nào

 

một mình bên dòng sông biên giới chiều cuối năm

gió mùa đông hoang vu vô cùng ly biệt

tâm tưởng tan vỡ lênh đênh nước lạnh

đời người bơ vơ lau trắng vô bờ bến Kỳ Cùng.

 

 

Phúc Khánh

 

những hoàng hôn em ngồi giặt áo

anh quẩn quanh trò chuyện

nước xanh biếc tuổi ta mười bảy

dòng Phúc Khánh lung linh ẩn hiện

 

dòng sông nhỏ lượn quanh ngôi trường nhỏ

tiếng cười mới lớn sóng sánh mặt sông

nước trong vắt dòng sông mười bảy

dịu dàng thầm thì hoa cỏ mùa xuân

 

trở lại bến sông cỏ xuân xanh  mướt

nước xuân non tươi tuổi mới lớn chúng mình

trường sư phạm vẫn lung linh gái trai mười bảy

khỏa đôi tay vào nước ngỡ mình đang tuổi giáo sinh.

 

NGUYỄN LINH KHIẾU

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...     

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.