Tin mới Xem thêm

  • Cảnh giác với “đường lưỡi bò văn hoá”

    Tính đa dạng là một trong những đặc điểm phổ quát của văn hóa. Đánh giá giá trị của văn hóa một tộc người, một vùng đất hoặc rộng hơn, một quốc gia, khác với so sánh một thành tựu của văn minh. Giá trị văn hóa không nằm ở chỗ so sánh cao thấp mà nằm ở sự khác biệt.

  • Từ nỗi buồn Bảo Ninh đến Nỗi buồn chiến tranh

    Tôi đọc ông ấy, đọc tuốt tuột, nhiều lần, trong ảnh hưởng của nhiều miền khí hậu, trong tác động của tuổi, không bao giờ

  • Việt Nga - Nếm thử “quà cho con”

    Thực sự ban đầu tôi rất phân vân trước ý định viết bài này. Bởi lẽ bây giờ các tác giả Việt Nam viết cho thiếu nhi không

  • Những trang viết ở chiến trường

    Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta đã xuất hiện một lớp nhà văn - chiến sĩ với những trang viết sống động, mang tính tư liệu lịch sử quý giá. Hơn 40 năm đã qua, giờ đây những trang viết của họ vẫn còn tươi mới

  • Lê Thanh My gọi mớ mặt trời

    biết làm gì vào đêm trăng khuyết/ khi mình lẻ loi/ trên nóc nhà cô đơn chờ sáng/ có con đom đóm lập lòe sang ngang

  • Giấc mơ triệu đô…

    Thị trường tranh Việt - dù còn tranh cãi có hay không sự tồn tại chất thị trường và cứ tạm coi là có vì cũng có sự mua đi, bán lại - bỗng dưng

Chân dung Xem thêm

  • Từ nỗi buồn Bảo Ninh đến Nỗi buồn chiến tranh

    Tôi đọc ông ấy, đọc tuốt tuột, nhiều lần, trong ảnh hưởng của nhiều miền khí hậu, trong tác động của tuổi, không bao giờ

  • Nhà văn anh hùng Chu Cẩm Phong

    Tháng 3.2010, trong Danh sách Tuyên dương anh hùng thời kỳ chống Mỹ, lần đầu tiên có tên một nhà văn: Đó là liệt sĩ Trần Tiến - Chu Cẩm Phong

  • Nhớ nhà thơ Nguyễn Mỹ

    Anh Nguyễn Mỹ ơi, cuối cùng ai cũng phải chết để trở về cát bụi. Nhưng anh ra đi sớm quá, tuổi 36 còn đầy hứa hẹn cho đời nhiều bài thơ hay

  • Lê Anh Xuân mãi mãi tuổi thanh xuân

    Nữ văn sĩ người Đức Anna Seghers từng đặt tên cho cuốn tiểu thuyết của mình Những người chết còn trẻ mãi. Lê Anh Xuân - trong tâm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Những ký ức xưa… ĐOÀN NGỌC THU

 

Nhà thơ Đoàn Ngọc Thu 

 

  

Hạnh phúc
 
Mua một cây bồ hòn về trồng
Trong khu vườn tình tự
Cần mẫn chăm bón
Cần mẫn ăn quả ngày ngày
 
Mua một chiếc bút xóa
Cẩn trọng, mỗi chiều tà
Di đi một niệm khúc buồn
Di đi một niềm hoài vọng
 
Khi em biết quả Hạnh phúc không hoàn toàn ngon ngọt
Thì chua cay, chát đắng đã nếm rồi
Khi em hoàn thiện bức chân dung
Hạnh phúc lộ diện một khuôn hình lạ hoắc
Em ngác ngơ cả giữa xum vầy
Và hoảng hốt trong bình yên có thực…
 
Mua một cái rây
Gạn lọc chắt chiu êm ấm
Tỉ mẩn từng đêm ngồi đãi
Những ký ức xưa…
 
 
 
Vọng Lý Mạc Sầu

 
Buồn vì họ không còn nông nổi
Những tình nhân 8x, 9x
Yêu và nốc whisky trên sàn nhảy
Yêu và thuê nhà nghỉ ngủ tập thể
Lắc và clip

Buồn vì họ quá nhiều toan tính
Những tình nhân công sở
Lời yêu qua email và tin nhắn dễ buông
Hạnh phúc cợt đùa cả thế hệ
Họ yêu nhau như thể
Ăn bánh trả tiền cao cấp
Sau cuộc chia tay tô vẽ lại môi son
Mai gặp lại cười nhăn nhở
Sòng phẳng không công nợ
Hoa hết đát và ong chặc lưỡi

Đã tuyệt chủng cây hoa tình có độc
Vọng Lý Mạc Sầu
Can chi nhảy vào lửa yêu
Vương lại nhân gian
“Vấn thế gian, tình hà thị vật”*?


 ___________
* Nhân vật trong truyện của Kim Dung nổi tiếng vì thất tình với câu: “Hỏi thế gian tình là vật gì?
 
 
 
Ngẫm
 

Nỗi buồn đi trước
Niềm vui chậm chân
Niềm vui đi hoang
Nỗi buồn cư trú

Chọn chước ba sáu
Người rút ván cầu
Tàn cơn say vội
Ta lừa ta thôi

Tưởng già hết dại
Chết vẫn cả tin
Một lời yêu cũ
Mắc nghẹn bao lần

Đam mê đã tận
Thì đem hoá vàng
Uống nhầm rượu hẩm
Phí một lần say…

 

 
 
Mùi

 

Anh để quên mùi anh trên cơ thể em
Em hoá con thú hai mùi
Anh thành kẻ không hương vị
Mình suốt đời tìm nhau…
 
 

Muộn

 

Anh còn gì để trao cho em
Người đàn bà đến muộn?

Yêu thương đã tặng cho người
Cả những dối lừa
Cũng đã dành cho người đến trước…

Lỡ rồi bến hẹn trần gian
Nơi gặp gỡ là hoàng hôn về cuối
Em, kẻ đến sau tội nghiệp
Nhặt từng sợi tình thừa đan tấm thảm yêu

Rút niềm đau thành sợi chỉ màu
Em thêu hoa mơ ước
Nối đêm dài, em dệt thảm cõ chờ
Tỉ mẩn chắp lại từng sợi tơ
Đợi ngày mưa
Hoa ước vọng nở từng bừng cỏ đợi

Nhưng rồi,
Muộn

 
 
 
Tái giá

 

Gửi con về nhà mẹ
Bong bóng mưa phập phồng
Bùn lấm chân neo lại
Sáo gọi nhời sang sông

Sông chòng chành sóng cả
Chẳng e nỗi ba đào
Nụ hoa cài lên ngực
Gai đâm nhói chiêm bao

Không ngoái lại đằng sau
Sợ mắt con níu lại
Ngược non hay xuống bể
Cũng dứt áo theo nhau

Tấp tểnh bước nông sâu
Sá chi đò nổi - đắm
Cam phận ốc mượn hồn
Ngân âm ư… Hạnh phúc…

  

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.