Tin mới Xem thêm

  • Lý Hoài Thu người bạn nhà văn quân đội

    Trải nghiệm trong nghiên cứu, giảng dạy và viết sách, chị tìm cho mình một lối đi riêng vào sáng tác của các nhà văn quân đội

  • Ý Nhi - Với chiếc đèn quảng cáo…

    Do nhầm lẫn, lúc chập tối, người ta để anh xuống một bến xe cũ, đã bỏ hoang. Trên nền đất khô khốc, ngôi nhà lớn lợp tôn đứng chơ vơ. Quanh nhà

  • Một cuốn sách khiến ta bớt thờ ơ

    27 truyện ngắn, có truyện cũ đã quen với người đọc, có truyện mới, là một tập hợp rất chọn lọc, rất kỹ. Một tuyển chọn thú

  • Người Sài Gòn bắt đầu mặc áo ấm mùa Noel

    Một tuần trước đêm Noel 24.12, tối 17.12, Sài Gòn bỗng dưng trở gió lạnh. Từ 23g nhiều đường phố Sài Gòn đã vắng hẳn người qua lại

  • Con ngựa hồng mao của Chi đội 12

    Hai Vinh thấy Trung tướng Nguyễn Bình cưỡi con ngựa hồng mao Jacqueline ngày nào, dừng trước ban chỉ huy trung đoàn. Hai Vinh bước tới một tay nắm dây cương, một tay vuốt đầu con Jacqueline, rồi vỗ nhẹ đầu nó. Con ngựa nghiêng đầu, vẫy đuôi, chân trước cào đất mấy cái. Rõ ràng là nó nhìn ra chủ cũ

  • Sắc lệnh phong Đại tướng cho Võ Nguyên Giáp

    Trong số các tài liệu được trưng bày lần này, phải kể đến Sắc lệnh số 110-SL ngày 20.1.1948 của Chủ tịch Chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hòa về việc cử ông Võ Nguyên Giáp - Tổng chỉ huy Quân đội Quốc gia và dân quân nay thụ cấp Đại tướng kể từ ngày ký Sắc lệnh.

Chân dung Xem thêm

  • Lý Hoài Thu người bạn nhà văn quân đội

    Trải nghiệm trong nghiên cứu, giảng dạy và viết sách, chị tìm cho mình một lối đi riêng vào sáng tác của các nhà văn quân đội

  • Ông Trung làng Mực

    Anh xuất hiện rồi lại biến mất, vụt ở đây vụt ở đó cũng như quê quán anh chẳng bao giờ người ta biết rõ. Nếu gặp một người ở Nghệ An thì

  • Nguyễn Hoà phản biện không vì nhu cầu riêng

    Trước nhiều vấn đề phát sinh trong đời sống văn hóa - xã hội những năm gần đây, người ta không nhìn thấy những tiếng nói khoa học, kịp thời của

  • Phùng Thiên Tân cảm hứng từ đồng đội

    Với trên 10 cuốn sách, hầu hết đều viết về đề tài người chiến sĩ Công an, trong đó, có cuốn được in với số lượng 100.000 bản, Đại tá, nhà văn

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Những người làm chủ biển Đông - thơ VĂN LÊ

Nhà thơ Văn Lê- ảnh: PH

 

 

                                                                                                    

 

                                                                  Tặng đồng đội!

 

1.

Đêm ấy biển Nam yên tĩnh lắm!

Những chàng lính hải quân trực chiến ở trên tàu.

Sóng đã ngủ sau những ngày tất bật

Những làng chài cũng yên giấc từ lâu.

Nhưng đã từ lâu Anh không sao ngủ được!

Có cái gì vu vơ như lửa đốt trong lòng.

Anh suy ngẫm, cố công tìm hiểu!

Càng kiếm tìm, lại càng thấy mông lung …

 

Rất có thể biển không yên tĩnh nữa.

Anh nhận ra điều này qua những áng mây tán loạn phía chân trời,

Qua những con tàu ma ẩn hiện.

Qua những váng dầu lan tỏa ngoài khơi.

 

Anh còn nhận ra điều này từ những dáng đi,

                              từ sự im lặng đến dị thường                                        

                                          và những câu chuyện thì thào không duyên cớ!

Từ những bức điện nhanh - úp mở

Từ những cái nhìn đau đáu phía đảo xa!

 

Sự mách bảo của tự nhiên hình như không giới hạn.

Giúp cho Anh cảm nhận tương lai một cách khá rõ ràng.

Rất có thể đêm nay các Anh sẽ hành quân ra biển

Cuộc hành quân với sứ mệnh vinh quang.

 

Anh chưa biết cuộc hành quân sẽ mang mật danh gì.

Nhưng có lẽ là CQ 88

Cái ký hiệu tưởng như vô cảm danh dự  của Anh.

 

Nhưng đó là số phận là những điều phải đến

                                          và cũng là

2.

Dân tộc Anh đi qua chiến tranh,

                  đã từng hành quân từ thời tiền sử

Cái thời chưa rành rọt núi sông

Cái thời dân tộc Anh còn gọi là Lạc Việt

Nguồn cội sinh ra bởi đấng Tiên Rồng.

 

Anh đã cố hình dung ra thời xa xưa ấy!

Cái thời kẽo kẹt đa đoan

Tổ tiên Anh đi tìm đất sống!

Những bước chân loạng choạng giữa non ngàn.

 

Loạng choạng giữa non ngàn dân tộc Anh lê gót,

theo bầy chim Hồng Lạc dẫn đường.

Cả dân tộc cứ đi về phía biển

Cho tới khi tìm được quê hương…

 

Ngày tìm được quê hương dân tộc Anh nhảy múa

Tiếng hú vang, rúng động rừng già.

Lũ voi rừng nghiêng đầu ngơ ngác

trước bầy người điên loạn reo ca.

 

Kể từ đây dân Lạc Việt chiếm cả vùng châu thổ

Khai phá bình nguyên thuộc sông Lam, sông Mã, sông Hồng…

Dân tộc Anh đã đóng thuyền vượt biển

Và khai sinh ra Tổ Quốc Non Sông!

 

Ôi, nước Việt mà Anh yêu giấu

Hiền hoà ấm áp quanh năm.

Cây có mùi hương và trái thơm có vị

Lúa cấy vụ xuân thu hoạch hai lần

Mỗi năm nuôi bốn lứa tằm

Con gái thạo nghề canh cửi…

Một năm bốn mùa lễ hội

Con trai con gái đua thuyền…

 

Đất nước quanh năm bình yên

Ngôn ngữ chân thành, mộc mạc.

Người Lạc Việt cày trên đồng ruộng Lạc!

Dân Lạc trồng dâu khắp bờ bãi sông Dâu…

Lụa Lạc Việt làm nên trang phục Việt

Gái trai búi tóc trên đầu!

 

3.

Cho đến tận bây giờ,

sự hiểu biết  về Tổ tiên, đối với Anh vẫn còn nhiều hạn chế

Nhưng Anh tin từ buổi bình minh dân tộc Anh đã có máu đa tình…

Họ tin ở tâm linh và giỏi về pháp thuật,

                  điều khiển tự nhiên theo cách của riêng mình.

Họ chữa bệnh bằng lá cây và những câu thần chú…

biết thổi “Tắt”  và thổi “Mở” để chủ động sinh con.

Họ sử dụng quy luật “Ngược” - “Xuôi” để hóa giải những điều ách tắc,

Nuôi dưỡng thế hệ sau theo quan niệm  “Vuông - Tròn”.

 

Những thủ thuật lợi hại thời xa xưa tuy đã thất truyền

Nhưng vẫn còn ở một vài sắc tộc

      Nó thuộc về một bộ môn khoa học

                        vừa huyền bí vừa đậm chất tâm linh.

 

Cũng chính Tổ Tiên Anh

                  đã dựng lên nhà sàn,

                              đúc trống đồng, thờ vật tổ là chim Hồng Lạc!

Tổ tiên Anh đã làm ra nỏ thần bí hiểm - liên châu!

 

Biến lợn hoang thành loài lợn ỉ

Biến vô nghĩa trở thành có nghĩa

Và cũng Tổ tiên Anh đã thuần dưỡng voi rừng!

 

Ngày giỗ Tổ diễn ra tưng bừng

Các chàng trai Lạc Việt ngất ngưởng trên lưng voi,

                                          vừa múa câu liêm vừa thi bắn nỏ!

Bọn con gái bốc như ngọn lửa,

                  cơ thể ngả nghiêng theo nhịp trống đồng

Lũ đàn bà đầu đội khăn hồng

                              hát vang những bài ca gọi là Văn điệu.

 

Văn điệu cất lên như tiếng quỷ thần!

Lời ca êm như ánh trăng,

                                   trong như tiếng chim,

                                                                  mềm như nước chảy.                     

Những đứa trẻ Lạc Việt chăn voi

Ngay từ bé đã hát bài ca ấy.

Lời ca là những câu bóng bẩy

                              xưng tụng Hùng Vương và ca ngợi các vị thần…

 

Dân nước Sở gọi bài hát này là “Việt ca” và cố công dịch ra tiếng Sở.

Bài “Việt Ca” tung hoành như gió, 

mê hoặc người ta rượu nếp nồng nàn.

 

4.

Cũng từ thuở hồng hoang,

Tổ tiên Anh đã xông ra biển cả.

Đó là những chàng trai Lạc Việt kiêu hùng.

Họ từ chối dã man,

                        học cách sống chung,

lấy yêu thương để cùng tồn tại.

 

Anh hình dung ra những chàng trai ấy:

Có dáng hùm beo, ngón chân cái giao nhau,

Họnhuộm răng đen và thích ăn trầu!

Cho khác biệt với giống người phương Bắc.

Họ xăm trên mình những hình thù kỳ quặc

Đó là bức tranh người và thú hoan ca

Bức tranh ấy vừa là trang sức

                                          vừa được coi như một thứ đạo bùa.

 

Xông ra biển còn có cả lũ đàn bà con gái

                              háng rộng, ngực to, ngón chân cái giao nhau.

Họnhuộm răng đen và thích ăn trầu!

Cho khác hẳn với giống người phương Bắc!

 

Anh sùng tín người đàn bà Lạc Việt

                              có cặp mắt đen như thể reo cười.

Họ đỏng đảnh như biển khơi,

quyết liệt như biển khơi và cũng yêu như biển khơi quyết liệt!

Yêu đến mất hồn mà không thèm biết.

Yêu đến mê man trong suốt cả kiếp người!

 

Họ xông ra biển khơi

Dĩ nhiên không chỉ là kiếm sống!

Họ muốn thử sức mình trước trời cao, biển rộng.

Muốn đạp sóng đại dương, chém cá Tràng Kình.

 

Từ thuở sơ khai dân tộc của Anh

                                          luôn sinh ra đàn bà mạnh mẽ.

Họ mang biểu tượng thiên nhiên và còn hơn thế

Họ được tôn vinh như các vị thần

Đạo thờ Mẹ được hình thành như vậy

      Đây là văn hóa tâm linh của riêng Tổ tiên Anh!

 

5.

Những con thuyền Đông Sơn cong như vầng trăng,

                  được thiết kế hai tầng

                                          và có khi không cần bản vẽ

Người Lạc Việt băng qua sóng bể

Hải đồ mông lung, định vị bởi sao trời.

Nhiều người đã nằm lại biển khơi,

Nhiều thuyền đã nằm lại biển khơi,

Nhưng khám phá thì không dừng lại.

Người Lạc Việt cùng nhau bươn chải

lần mò trong cõi mênh mông…

 

Họ gọi quê mình là làng Tôi

Gọi Tổ quốc là nước Tôi

Mọi cái chung đều gắn với cái Tôi trong đó.

Tôi trong Non sông,

Trong Tôi - xứ sở

Xứ sở và Tôi hòa quyện muôn đời.

                                                                       

Anh không biết Tổ tiên anh thủa xưa

                               đã đem theo những gì, khi xông ra biển?

Nhưng có một điều Anh tin - chắc chắn

Là người Việt không đem theo chiến tranh

                                                      mà đem theo văn hóa của mình!

Họ đem theo những hũ sáp thơm làm từ hoa quý

mang theo trống đồng, nhà sàn và những con lợn ỉ.

Đưa nhục quế, trầm hương, lụa sông Dâu đến những đảo xa xôi…

 

Với những câu thần chú truyền đời

                    vừa bí hiểm, cao siêu và cũng đầy màu nhiệm,

Người Lạc Việt xông pha trên biển

Đến tận Lạc Dương thăm thú nhà Chu…

Sự xuất hiện của người Việt phương Nam làm xúc động vị vua đất Bắc!

Ông đã làm ra bản nhạc

cho cung nữ hát ca về sự kiện này!

 

6.

Trong những tháng năm các vua Hùng thịnh trị

Người Lạc Việt thường xuyên có mặt ngoài khơi

đưa kỹ nghệ đúc đồng đến nhiều hải đảo!

Họ băng qua hiểm nguy, gió bão.

Dũng mãnh như những thánh thần.

Họ chính là bản trường ca bất tử

                  - bản trường ca đầu tiên của tổ tiên Anh!

 

Bằng cai trị Nhân tâm và bằng cả Tâm linh

Các vua Hùng làm sáng lòa xứ sở

Trên con đường đi tìm tơ lụa

Những thuyền buôn Phương Tây đã dò tới Long Biên

Cái hải cảng phương Đông duy nhất

Cái hải cảng vô cùng sầm uất

Đưa lụa sông Dâu tới đỉnh địa cầu.

 

Nước Lạc Việt Sự phồn thịnh của Anh

                                          làm lóa mắt các triều vua đất Bắc.

Đây là cái cớ duy nhất,

                              là nguyên do duy nhất cho các cuộc xâm lăng!

Dưới gót giầy ngoại xâm

Trống Đông Sơn bị nghiền làm gươm giáo!

Lụa sông Dâu không còn may xiêm áo

Người Việt  quanh năm phải đóng khố, cởi trần…

 

Đất  Lạc Việt hàng năm

Phải đóng thuế hơn trăm vạn hộc

Gạo Lạc Việt nuôi sống dân phương Bắc.

Người Lạc Việt phương Nam chết đói đầy đường!

 

“Con giun xéo lắm cũng quằn”

Dân Lạc Việt có câu ca ấy

Người Lạc Việt cùng nhau nổi dậy

chống quân nô dịch, cứu non sông.

 

Năm Nhâm Dần, trên mặt trận biển Đông,

Hải quân Hán bị đánh tan bởi Gia Hưng Trần Quốc

                                          - Nữ đô đốc phụng sự Vua Trưng

Tướng Đoan Chí cùng đạo quân xâm lược

bị tiêu vong bởi cô gái quần hồng!

 

Anh đã đến viếng đền Bà ở làng Hoàng Xá!

Anh đã thắp nhang để tưởng niệm Bà!

Sự oanh liệt khởi đầu của Nàng Đô đốc

làm rạng danh hải quân núi sông Ta!

 

Anh cũng đến viếng Đức Thánh Trần tại đền Kiếp Bạc,

hình dung ra trận đại chiến thủy quân trên biển Vân Đồn

Văng vẳng đâu đây có tiếng trống đồng

                              và tiếng hò reo của quân Nam

                                                                  tràn lên thuyền gặc,

dùng câu liêm giật đứt dây buồm.

Lính cảm tử buộc quanh người những bao thuốc súng

rồi biến thành ngọn lửa trào tuôn.

 

Đêm ấy, bình minh trên biển Đông dường như đến sớm.

Lửa làm cho trời đất rực hồng

Thuyền giặc cháy, hóa thành Bãi Cháy

Xác giặc trôi làm nghẽn mọi dòng sông.

 

Nhiều thế kỷ trôi qua,

Những trận đánh trên biển Đông còn làm bấn loạn người phương Bắc!

mới nghe tiếng trống đồng dóng lên, sợ bạc cả mái đầu!(*)

 

7.

Vào những thế kỷ sau

Tổ tiên Anh đã làm chủ biển Đông

Đưa binh sỹ tới hàng trăm đảo nhỏ

Những người đi vào bão tố

Mang theo dây nhợ, nẹp tre.

Chết thì bó thây, thả trôi trên biển

Hồn xác sẽ theo sóng nước mà về!

 

Trong ba trăm năm cuối cùng của thế kỷ hai mươi,

Tổ tiên anh đã dựng bia chủ quyền

                                          và đặt tên cho hàng trăm đảo nhỏ.

Hàng năm cử người trấn giữ

Nhập vào lãnh thổ Việt Nam!

 

Ôi! Vạn lý Trường Sa hay Bãi Cát Vàng

Chính là Nước Tôi, làng Tôi trong đó!

Tôi trong Non sông,

Trong Tôi - xứ sở

Xứ sở và Tôi hòa quyện đến muôn đời.

 

8.

Cái thời dã man đã qua rồi!

Nhưng tính dã man vẫn còn đâu đó.

Những cuộc tranh giành mở mang lãnh thổ

Đang diễn ra âm ỉ, từng ngày!

Có thể đêm nay, cũng có thể ngày mai

những đụng độ sẽ diễn ra trên biển!

 

Anh đứng lặng đón từng tia gió sớm,

                                          lắng nghe từng giọt sương rơi.

Trong khoang tàu lạo xạo tiếng pin sôi

Thằng bạn Anh đang cặm cụi vẽ bản đồ Tổ quốc

Nhiều hòn đảo còn chìm trong nước

Nhưng phần hồn đã đập ở trong Anh.

 

Ôi nước Việt mà Tổ tiên để lại!

Đẹp như một nàng tiên cá, đội nón lá, lưng ong!

Cái cơ thể nõn nà hây hẩy

Cứ thơm tho những  cỏ nội hương đồng

Cứ ăm ắp những bờ xôi, ruộng mật

làm cho Anh yêu mến đến hư không…

 

Nếu phải đánh cho trường tồn Đất Nước

Có hề chi với chí khí Lạc Hồng…

Nếu có chết xin làm ma nước Việt

Để muôn đời ôm ấp lấy non sông.

Mùa xuân, 1988-2010.

____________

        (*)  Nguyên văn “Đồng cổ thanh trung bạch phát sinh” - thơ Trần Phu, Sứ thần nhà Nguyên.

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.