Tin mới Xem thêm

  • Hoàng Hiền - Làng ăn khói

    Tôi về quê vào mùa gặt, xa quê mười mấy năm bây giờ trở lại, mọi thứ đã khác xa những mùa gặt ngày xưa.

  • Phan Thị Thanh Nhàn & Chuyện đàn bà

    Cô Vân và thằng con trai hai tuổi ở trên tầng năm khu tập thể lắp ghép, cả hai bên cầu thang có tới bốn mươi căn hộ. Vân đi làm suốt cả ngày, không biết ai với ai, nhưng khi lên xuống cầu thang, gặp ai cô cũng chào. Với riêng bà Tư còm trông xe máy mà cô phải gửi xe

  • Lê Đại Thanh người thơ, kịch sĩ Tử vì đạo

    Lê Đại Thanh sinh năm 1907 tại Hải Phòng. Năm 1927 - 1932, ông học Trường Bưởi, Hà Nội, ngồi cùng bàn với Nguyễn Gia Trí

  • Nguyễn Như Bá lỡ chuyến bay bóng em vời vợi

    Con đường dài cơn mưa đến lạ/ không dịp này vỡ vụn khát khô/ lỡ chuyến bay bóng em vời vợi/ biệt mù nghe ám ảnh

  • Khi có một người đi khỏi thế gian

    Có thể là buổi sáng khi chúng ta đang uống cà phê, có thể là một buổi chiều khi chúng ta đang trở về ngôi nhà của mình, và có thể một buổi

  • Nguyễn Minh Ngọc & Những con sóng

    Ôi biển ở đây sao giống cái ao làng đến vậy! Câu cảm thán bật ra gần như ngay tức thì khi hai người vừa đặt chân lên bãi cát loang lổ ánh trăng mờ ảo xuyên qua những kẽ lá dừa. Không gian vừa hư vừa thực. Cả hai đều biết mình không còn trẻ nữa. Tuổi đôi mươi đắm say giờ đã lùi xa phía sau lưng họ.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nông Tử Lệnh Anh chỉnh lại nhịp tim

13.5.2018-17:45

>> Ký ức mùa thu

 

 

CÁNH HOA ĐƯA ANH BAY THEO ĐƯỜNG SỐ PHẬN

 

Anh chỉnh lại nhịp tim

Ngược pha mấy trăm năm nơi trần thế

Có cánh hoa em bay bay sững sờ cuối đường dâu bể

Kiếp phù sinh không sóng nổi nhụy vàng

 

Vào một ngày trái tim âm u

Nhịp đập khẽ chạm vùng ngực em

Bỗng vỡ òa giông bão

 

Anh trở lại hoàng hôn

Trần thế vỡ làm hai mảnh xoay tròn

Để lại trong em nửa cánh hoa

đẫm đụa

 

Một nụ hôn rơi vào khoảng không

Hóa thành vệt nắng

Nhuộm hồng môi em

Và cháy bùng im lặng

 

Anh cuốn vào

(làm sao cưỡng nổi)

số phận cánh hoa

bay…

 

 

TRÁI TIM RƠI & VŨ KHÚC ÁNH TRĂNG

 

Ai cởi mảng trời trăng trắng quá

Buộc chằng giải yếm nhịp trăng xa

Ánh trăng cuống quýt môi em đó

Lộ nửa bầu trăng động bóng ngà

 

Em lắc trăng thu tràn hương cốm

Pha chút heo mây rót ngập đồng

Thiên đường hờ khép trăng tròn trịa

Anh khoác anh vào triệu ước mong

 

Ôi hàng cúc áo trăng cháy gam mầu lửa

Khe chớp thần tiên một khoảng sinh sôi

Em giăng trong tôi chùm hoa oải hương mấy ngàn năm nữa

Một góc vườn địa đàng một trái chín một mình tôi

 

Anh sẽ vặn cung trời trầm chín khúc

Ôi mùa thu em mang hóa vũ điệu trăng rồi

Liêu xiêu sênh tiền la đà lối gió

Một khoảng trăng lùa một trái tim rơi…

 

 

HOÀNG HÔN

 

Anh lại về Tây Nguyên tìm em

Để được trái tim tan lần nữa

Để đoạn đời anh lại cháy bùng trong lửa

Thành bản sonate buồn run rẩy khắp trần gian

 

Em đừng ngại ngùng mùa thu chưa sang

Đã vội vã rẽ vào lối khác               

Để mặc bông dã quỳ ngơ ngác

Vàng vào hụt hẫng heo may

 

Có một lần thời gian ngừng khi trôi qua đây

Để lại vệt tình yêu không có tuổi

Chỉ riêng anh là vụng về bối rối

Lại bạc đầu con sóng phía trời xa

 

Ai đính nỗi cô đơn vào cuối bản tình ca

Mà phách nhịp lạc nhau vời vợi thế

Hành tinh tan tới tận cùng dâu bể

Chỉ một góc khuất ngọt ngào đọng mãi cuối làn môi

 

Dòng sông lên ngược dặng núi về xuôi

Cùng điệu ý ơ sênh tiền tơi tả

Mặt trời ưu tư-mặt trời nghiêng ngả

Chìm vào vạn kiếp lá bay

 

Em đưa anh về tòa lâu đài chưa xây

Ôi hoang vắng bỗng ngập đầy dĩ vãng

Kí ức tàn phai xếp dài theo năm tháng

Hóa hoàng hôn thảng thốt tận bây giờ…

Nhà thơ Nông Tử Lệnh Anh

 

 

CHỜ

(Tặng H)

 

Em muộn về

Bỗng ngơ ngác mùa thu

trăng đầu tháng nhú nỗi niềm chưa kịp sáng

Anh hanh hao với câu thơ hoang vắng

Gió lang thang qua khe nhớ bồn chồn

 

Em muộn về

nghiêng một khoảng hoàng hôn

kéo cánh chim trời ngược chiều số phận

lưa thưa

vạt nắng

chìm

 

Anh chơ vơ

trên chiếc ghế thời gian lặng im

Giọt đêm đen nhỏ xuống phím đàn dương cầm

ngân lên cô đơn sóng

bản xô-nát chìm vào xa vắng

Tâm thức êm đềm trắng bụi phấn bay

 

Một chút nhớ vương vào sương mai

Dập dồn thức dậy cả vùng kí ức

Anh sắp đặt lại tất cả vào khuôn tròn nhịp đập

 

Vẫn biết đường Hoa Xuyến Chi vẽ lại bước chân em

Sao trái tim anh cứ hát lời của gió

La đà mạn thuyền quan họ

Tựa vào mùa xuân

Anh chờ…

 

NÔNG TỬ LỆNH ANH

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Đỗ Thượng Thế niệm sông

>> Phạm Công Trứ nỗi buồn người lớn

>> Phan Thị Thanh Nhàn con đường ta đã dạo chơi

>> Người đàn ông bốn mươi ba tuổi nói về mình

>> Bình Địa Mộc mặt trời rụng rún sau hè

>> Hà Thiên Sơn hoa vàng mấy độ

>> Thành Chung rượu em men rừng

>> Đoàn Thị Diễm Thuyên thương nhau ngày hửng nắng

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

  

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.