Tin mới Xem thêm

  • Võ Tấn Cường nghe vọng mây trắng bay

    Đồi thông kim Áp tai sần sùi vỏ cây thông/ Nghe vọng mây trắng bay/ Nghe đôi chim tình tự/ Chân tôi bén rễ/ Hồn tôi hóa lá thông kim vá víu trời xanh

  • Tôn Phương Lan - Một góc nhìn Xuân Diệu

    Tôi nhìn thấy Xuân Diệu lần đầu tiên ở quê tôi - làng Nhượng - khi đó còn chưa có chiến tranh. Trong hành trình về quê hương Hà Tĩnh nói chuyện thơ

  • Hoàng Thanh Hương & Hoa nở muộn

    Mờ sáng, cả xóm bị khua dậy bởi tiếng la oang oảng của mụ Ng, thường thì mụ la lớn mấy xóm giềng cũng chả buồn quan tâm nữa. Nhà ấy đánh nhau như cơm bữa. Những ngày đầu, nửa đêm gà gáy xóm còn người này người kia lao sang can gián, che chắn. Sau riết quen tuồng ai cũng phát ớn

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nông Tử Lệnh Anh cơn mê muội ngọt ngào

08.6.2018-11:10

 

>> Chỉnh lại nhịp tim

>> Ký ức mùa thu

 

CƠN MÊ MUỘI NGỌT NGÀO

 

Điều thiêng liêng anh phủ kín góc trái tim

Chỉ mình em đọc được

Không phải bằng mắt thường đỏ xanh ầm ào mí ướt

Mà bằng cả hồn em

Được anh khởi động từ hồi anh nắm tay em

 

Nắng chói chang bức xạ từ kí ức

Lấp lánh lặng im trên ngực áo

Thủy triều bỗng ào ạt dâng đầy

Phủ không sao kín được trảng cát dài hờn giận

Ngọt ngào cơn mê

 

Miền cổ tích anh mở theo khe đường chân trời

Chứa lễ đính hôn mùa thu dài trong ngàn năm ngắn

Nông sâu không đo được bằng sóng ra-đa

Một mình anh đo được

Ấy là lúc sóng mắt em chạm khẽ môi anh

 

Và bầu trời em ập xuống

Trao nhau tận cùng cơn mê…

 

 

CÓ CON ĐƯỜNG HOA TRẮNG

Tặng TS

 

Đường Hoa Xuyến Chi chiều nay vắng em

Ngọn gió xanh lơ khép nỗi buồn ngơ ngác

Tim ai ngập ngừng tưng bừng nốt nhạc

Hoa Xuyến Chi xòe năm cánh trắng cô đơn

 

Chút nắng vô tình phủ kín hoàng hôn

Một giọt chiều hoang rơi vào mê muội

Đủ để mình anh ngẩn ngơ đắm đuối

Một chấm vời xa -rất xa- rất xa

 

Con đường anh đưa em đi chót nở đầy hoa

Em đặt con đường mang tên loài hoa đó

Và con sóng vô tình xô từ phía nào chẳng rõ

Và con đường và trắng xóa nỗi hoa bay…

 

 

THẦN ÁT-LÁT & VÙNG TRĂNG KHUYẾT

 

 

Tặng em một mảnh vụn trái tim

 lấy ra từ vùng trăng khuyết

Anh để quên

từ mấy ngàn năm trước

 

Một giọt kí ức ứa ra

Vẫn nguyên vị ngọt

Và mầu hồng đôi môi

 

Có nhịp thở nặng nhọc của thần Át-lát đâu đây

Không muốn chống bầu trời

 

Nhưng vùng trăng khuyết vẫn treo

vào trái tim từng người…

Nhà thơ Nông Tử Lệnh Anh

 

 

CỐC HỜN GHEN MÙA XUÂN

 

Một nửa đám mây em cũng làm nghiêng chiều nhớ

Một nửa cung môi em cũng thành mùa xuân

Chỉ một mình em đứng đó

đầu đình bụi trúc cũng hóa xinh

 

Uống một chút tinh sương vương lưng chừng tia nắng

Đường mi cong dính ướt mấy vầng trăng

Sao mai giật mình rơi nhầm vào đêm trước

bắt gặp người uống cạn cốc hờn ghen

 

Cuối kiếp bên kia là mùa xuân tan chảy

Vai trần em phủ trắng lối thiên đường

Anh theo vết lông ngỗng lạc vào kiếp này

nhuốm mình xanh khúc Sông Tương

 

Cứ thả rông hết đợt thủy triều này đi em

ngấn sóng in hằn trên tóc

Anh hứng tết dưới đường chân trời

rót ngọt ngào sóng hờn ghen

đầy cốc…

 

NÔNG TỬ LỆNH ANH

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Bình Địa Mộc đánh đu can đảm

>> Trần Vũ Long giấc mơ về một con đường

>> Bế Kim Loan mùa lột xác

>> Lữ Thị Mai mở mắt rồi mơ

>> Phạm Quang Tiễn tình yêu Sài Gòn

>> Trần Thị Huyền Trang không có gì quan trọng

>> Hà Văn Thể thương nhớ mang màu gì

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.