Tin mới Xem thêm

  • Tô Hoàng một lần ngửa mặt kêu trời

    Tiểu thuyết “Ngửa mặt kêu trời” của nhà văn Tô Hoàng do NXB Hội Nhà văn ấn hành năm 1991. Theo tác giả: “Sách ra quầy chưa bao lâu thì anh Bùi Khởi Giang viết bài này. Thuở ấy, trong những bài nhận xét, phê bình cuốn sách, tôi thích nhất bài của anh Giang. Bởi nó bắt "đúng mạch" người viết và những gì tôi muốn tâm sự với bạn đọc

  • Phạm Công Trứ tâm sự hè

    Mùa phượng ấy đã bùng lên/ Màu hoa của tuổi hoa niên nhớ về/ Đây mùa của những đam mê

  • Tiếng Việt phong phú thật, thay vì trả phí...

    Thuở đi học, chúng tôi được dạy rằng, tiếng Việt thật giàu và đẹp. Không ai phủ nhận điều ấy. Dù vậy, tiếng Việt cũng thật đa nghĩa

  • Cõi người trong truyện ngắn của Elena...

    Từ những góc nhìn sáng tạo, nhà văn Elena Pucillo Truong luôn có ý thức làm mới ngòi bút của mình để đem đến cho người đọc những khoảnh khắc thú vị bất ngờ của hiện hữu. Đằng sau mỗi câu chuyện về những điều tưởng chừng rất nhỏ của mỗi thân phận là những thông điệp về Cõi Người

  • Hoàng Hiền - Làng ăn khói

    Tôi về quê vào mùa gặt, xa quê mười mấy năm bây giờ trở lại, mọi thứ đã khác xa những mùa gặt ngày xưa.

  • Phan Thị Thanh Nhàn & Chuyện đàn bà

    Cô Vân và thằng con trai hai tuổi ở trên tầng năm khu tập thể lắp ghép, cả hai bên cầu thang có tới bốn mươi căn hộ. Vân đi làm suốt cả ngày, không biết ai với ai, nhưng khi lên xuống cầu thang, gặp ai cô cũng chào. Với riêng bà Tư còm trông xe máy mà cô phải gửi xe

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phạm Công Trứ huyền thoại mưa

10.02.2018-09:45

 

 

Huyền thoại mưa  

 

      - Tự thời ngày xửa ngày xưa

Tự thời trái đất còn chưa có người

     Thì sấm sét đã có rồi

Động phòng giữa đất và trời, đó em

     Sau mưa cây cối mọc lên

Lâu dần ếch nhái biến thiên thành... người

 

    - Anh này chỉ giỏi bịa thôi!

Em cười mắt nhắm e trời... lại mưa.

 

 

Ong - Bướm và Hoa

 

Ong bảo: vốn loài thắt đáy

Nên ong nào biết rong chơi

Yêu hoa, ong yêu cả phấn

Chắt chiu mật ngọt dâng đời...

 

Nghe lời ong nâu bày tỏ

Cảm động hoa mỉm miệng cười

Quý nhất những gì hữu ích

Hoa nở vì ong đấy thôi!

                *

Bướm rằng: ai kia chiu chắt

Chắc gì vô tư cho đời

Tình yêu là không dính mật

Hoa xinh bướm lượn, đủ rồi

 

Nghe lời bướm trắng thủ thỉ

Đê mê hoa nhoẻn miệng cười

Siêu nhất là không vị lợi

Hãy cùng nhau chết, bướm ơi!

 

 

Hồn cỏ

Bờ đê gờn gợn bông may

Những đêm trăng sáng lóe đầy thuỷ tinh

 

Em để lại giọt mưa

Thì thầm trên mái lá

Em để lại dấu chân

Dùng dằng đầu ngọn cỏ

Cùng vầng trăng lên mười

Lặng câm lòng giếng đá

Cùng lũ hoa ngây thơ

Đúng mười giờ thì nở

 

Em để lại gì nữa?

Giòn tan một chuỗi cười

Lạnh tanh chồng cốc vỡ

Chảy ròng ròng trên môi...

 

Em để lại cả tôi

Nhưng đâu là tôi nữa

Hồn cỏ may chết rồi

Sau khoảng trời đã vỡ!

 Nhà thơ Phạm Công Trứ

 

 

Tình yêu thời @

 

Thuở ch­­­ưa sắm di động

Tay trong tay dạo chơi

Kể từ ngày có máy
Chỉ nghe hoài "C­­­ưng ơi!"

 

Thuở chư­­­a sắm vi tính

Thư­­­ tay thư­­­ờng viết đều

Kể từ ngày có máy

Gõ phím rồi thì "meo”

 

Em trách anh chẳng chiều

Như­­­ buổi đầu hai đứa

Anh bảo rằng tình yêu

Thời "a-còng" nó thế!

 

Anh là ng­­ười duy lý

Em thì lại duy tình

Lẽ nào càng hiện đại

Càng xa hai đứa mình?

 

 

Độc huyền vĩ khúc

   Trăng vàng đêm ấy bờ đê...

 

     Bao đêm ngồi gỡ cỏ may

Cỏ thì ch­ưa hết trăng nay đã tà

     Đời mình thoáng chốc mà già

Em như­ cũng sắp nên bà nay mai

     Em giờ khăn vấn, áo dài

Về quê ăn Tết gặp ai cũng rằng:

     "Hiện đại cũng thể nhố nhăng

Còn lâu bọn họ mới bằng quê ta

     Đã chung thuỷ lại thật thà..."

Chao ôi, bụng dạ đàn bà biết đâu!

     Em đi để lại quết trầu

Chiều quê đỏ ối một màu ở đi     

     Đi thì tình phụ bờ đê

Thẹn thùng với mảnh trăng thề đơn côi

     Ở thì thành kẻ dở hơi

Ngàn năm gỡ cỏ chẳng vơi hận tình

 

     Lỡ làng "tích tịch tình tinh..."

Độc huyền mình gảy tai mình lại nghe

 

PHẠM CÔNG TRỨ

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Diệp Hồng Phương Tết nầy không ở Sài Gòn

>> Đoàn Thị Diễm Thuyên xuân muộn

>> Lê Đạt độc đáo thơ haikâu

>> Nguyễn Cường mùa lại về lại hẹn với mai sau

>> Ngô Kim Đỉnh có nửa Bắc Hà

>> Thuận Ánh ướt cả một đời yêu

>> Bùi Nguyễn Trường Kiên cổ tích và em

>> Lê Thanh Vy làm thơ để xưng tội

>> Doãn Minh Trịnh mơ về ngọn lửa

>> Trần Lê Khánh tự do cuối cùng

>> Nguyễn Thuý Quỳnh gửi một nàng Tô Thị

>> Phạm Quang Tiễn & Đất Tổ

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.