Tin mới Xem thêm

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

  • Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

    Trăng mờ/ Hơi thở nhẹ/ Ngực em đang rằm.// Đồi cát/ Dấu chân em/ Ngoài kia biển động.

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phạm Công Trứ nghịch lý em

10.3.2018-12:00

 

 

Nghịch lý em

 

Gần thì lạnh nhạt

Xa rồi nhớ nhau

Bao nhiêu là chuyện

Không đuôi, không đầu

 

Em tô môi đỏ

Em kẻ mi đen

Mới đầu thấy lạ

Lâu dần thấy quen

 

Em ốp đầu Nhật

Em đánh móng Tây

Mới đầu thấy chướng

Lâu dần thấy hay

 

Em lên áo chẽn

Em diện quần bò

Mới đầu thấy thích

Lâu dần thấy lo...

 

              *

Trăng non đầu tháng

Lửng lơ cánh diều

Lòng chùng dây võng

Lẽ nào mình yêu?!

 

 

Gặp em

 

     Bất ngờ buổi ấy gặp em

Ngỡ từ kiếp trước đã quen nhau rồi

 

     Như em tôi có một thời

Giống em tôi dệt mộng đời văn chương

     Những bài thơ tuổi học đường

Tôi xin đăng ở báo tường lớp tôi

     Nửa thì tôi gửi chim trời

Nửa thì tôi gửi cho người bàn bên

     Trời dìu dịu đất êm êm

Tuổi mười sáu náu bên thềm đợi trăng

     Mẹ tôi thường quở tôi rằng:

"Con trai mà cứ đăm đăm ngại lời..."

     Quở rồi mẹ lại thương tôi

Tôi cá nước với chim trời người mơ

     Đường đời chẳng đẹp như thơ

Trường Sơn phía trước đang chờ đợi tôi...

 

      Chuyện xưa tưởng lãng quên rồi

Gặp em tôi sống lại thời mình yêu.

 Nhà thơ Phạm Công Trứ

 

 

Khoảng trời tuổi thơ

 

     Rủ nhau chơi tập tầm vông

"Tay nào có ?", "tay nào không?", để rồi

     "- Chịu thôi!" Em gỡ tay tôi

Mắt cười trong suốt khoảng trời tuổi thơ

     Khoảng trời chợt nắng, chợt mưa

Chập chờn cánh bướm, thấp thưa cánh chuồn

     Cái năm em chớm  biết buồn

Cũng là năm phía chiến trường giục tôi...

                                 

                                *

     Gặp em, em gặp hôm rồi

Tuổi ba mươi sống lại thời tầm vông

     "Tay nào có?", "tay nào không?"

Nựng con, em giấu vào lòng ... lời ru.

 

 

Là ếch

 

     Là ếch, ta chỉ mong m­ưa

Tr­ước tìm bạn gái, sau thư­a với trời

     Vô t­ư nào biết có ng­ười

Bụi bờ rình rập chờ thời chộp ta

     Ta đâu phải lão ba ba

Cậy mình vỏ cứng thò ra, thụt vào

     Ta đâu phải gã cào cào

Áo xanh, áo đỏ lao xao bờ đầm

     Ta - kẻ lĩnh xư­ớng giọng trầm

Giữa dàn giao hư­ởng tiễn xuân sang hè

     Ta - kẻ réo gọi hồn quê

Sông xư­a khuất lấp hiện về trong mơ

     Trần truồng vũ điệu mừng mư­a

Trong dạ tiệc nư­ớc khởi mùa "phồn thê"

     U uôm... ộp oạp... tê mê 

Ôm nhau chết bởi lăng-xê chính mình!

 

     X­ưa nay trong kiếp phù sinh   

Hỏi rằng đư­ợc chết vì tình, mấy ai?

 

PHẠM CÔNG TRỨ

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Nông Thị Hưng tháng giêng mọc giữa thung xanh

>> Trần Hoàng Vy & những phụ nữ trong ta

>> Phan Cát Cẩn khí lạnh dâng đầy cô đơn

>> Lê Thuý Bắc khát cháy bờ môi

>> Đặng Huy Giang chỉ có người là chẳng giống người hơn

>> Nguyễn Thúy Quỳnh bình thản một vòng quay mới

>> Nguyễn Trọng Hoàn như là đi biển

>> Nguyễn Đăng Khương đỉnh hy vọng

>> Doãn Minh Trịnh chạm vào cõi lòng mê mải

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.